.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 199: Toàn thế giới đều biết ta thực cố gắng




Xem đến đây 08 ngược lại trầm mặc, không phải vì buồn nôn, mà là kịch bản này xem khiến hắn toàn thân đều cứng đờ.
Ép buộc lôi kéo đẩy người ta vào chỗ chết, rồi còn nói người ta không biết cố gắng.
08 nhịn không được hỏi Dư Quang: "Túc chủ, những người này chính là kiểu người được một tấc lại muốn tiến một thước trong truyền thuyết đấy sao."
Mấy năm nay, hắn cũng không phải cái gì cũng không làm, chỉ riêng thành ngữ cũng học được không ít.
Ánh mắt Dư Quang vẫn luôn nhìn vào nguyện vọng của nguyên chủ trên màn hình, thất thần qua loa nói: "Đây là 'lại làm lại lập'."
08: "..." Trong thành ngữ có cái này sao, hắn muốn hảo hảo nghiên cứu một chút.
Nguyện vọng của nguyên chủ có hai cái, thứ nhất là cô ta hy vọng những kẻ đáng ghê tởm kia có thể rời xa tầm mắt của cô ta.
Thứ hai là cô ta hy vọng người làm nhiệm vụ có thể gột rửa hết những điều tiếng nhơ nhuốc cô ta đã gánh chịu, khiến cho tất cả mọi người đều thấy được sự nỗ lực của cô ta.
Nếu có thể, cô ta hy vọng người làm nhiệm vụ có thể giúp cô ta hoàn thành việc học.
Dù không phải trường cô ta mong muốn, nhưng dù sao cũng là nơi cô ta đã liều mạng chịu áp lực mà thi đậu.
Ít nhất phải khiến cho trường thừa nhận không nên đuổi học sinh như cô ta.
Có lẽ là vì công tác từ bộ phận khác chuyển tới, nhất định phải nâng đỡ một thánh mẫu.
Bởi vậy đằng sau còn kèm theo điều kiện: Cô ta hy vọng Dư Huy có thể sống tốt hơn.
Dù từ nhỏ đến lớn, Dư Huy vẫn không phải là người đáng tin cậy.
Nhưng khi cô ta lâm vào địa ngục, chỉ có Dư Huy cho cô ta một chút hơi ấm.
Đời này coi như cô ta báo đáp không được, vì vậy chỉ có thể trông chờ Dư Quang giúp cô ta trả phần nhân tình này.
Nhìn nguyện vọng của nguyên chủ, Dư Quang bắt đầu suy nghĩ nên bắt tay vào làm nhiệm vụ này từ đâu.
Tai tiếng đầy mình, sự nghiệp bị bôi nhọ toàn mạng, bị trường học đuổi học, khoản nợ khổng lồ, một đám "thân thích" không ngừng truy đuổi.
Ừm, mình vừa mới còn tiện tay phá hỏng một tòa nhà.
Lý luận mà nói, bên phòng cháy có lẽ cũng sẽ truy cứu trách nhiệm của mình.
Nhiệm vụ này ngược lại thật thú vị, ít nhất so với mấy cái trước thì khó hơn.
Thấy Dư Quang lâm vào trầm mặc, 08 nhẹ nhàng nhắc nhở: "Túc chủ, hiện tại cô có dự tính gì không."
08 liên tiếp phát biểu thu hút sự chú ý của Dư Quang: "Sao vậy, ngươi có đề nghị gì hay sao?"
Tên này cũng thật hiếm khi không vô dụng đấy.
Thấy Dư Quang rốt cuộc hỏi mình, trong giọng của 08 tràn đầy xoắn xuýt: "Túc chủ, tình huống hiện tại, trừ khi cô làm ra Nam Thiên Môn, máy căn chỉnh mặt nạ sáu trục, chip 4 nanomet, động cơ hàng không khoang ngắn, máy cảm biến xúc giác. Đại loại kỹ thuật này, không thì rất khó để tẩy trắng."
Dư Quang khẽ cười một tiếng: "Cũng khó cho ngươi trước tiên đã làm công tác này rồi."
Tên này vô dụng thì thôi, hiện tại thế mà còn thử đâm vào tim mình.
08 hăng hái hỏi Dư Quang: "Túc chủ, đề nghị của tôi thế nào, cô có những kỹ thuật đó không?"
Dạo gần đây nó vẫn luôn ở trong nhóm hệ thống nói chuyện phiếm với hệ thống khác.
Tuy rằng mọi người đều rất chú trọng tính bảo mật của số liệu thông tin, nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ trao đổi chút kinh nghiệm, hoặc tụ lại cùng nhau oán giận túc chủ không đáng tin của mình.
Đây là nó mới học được gần đây, muốn làm cho túc chủ cảm thấy hệ thống không vô dụng lắm, chỉ cần đả kích sự tự tin của túc chủ là được.
Mấy tên hệ thống đồng nghiệp nặc danh kia còn tri kỷ giúp nó liệt ra các kỹ thuật hiếm có từ các thời đại khác nhau, giúp nó từng phút đả kích túc chủ đến hoài nghi nhân sinh.
Có thể xuyên qua, cũng không đại biểu là sẽ những kỹ thuật chuyên nghiệp này.
Đặc biệt là túc chủ nhà nó thuộc loại tân binh chưa từng tới qua thế giới khoa học kỹ thuật này.
Ngay lúc 08 đầy tự tin thì Dư Quang bỗng nhiên lên tiếng: "Cái nhóm hệ thống đó không cần thì xóa đi, những kỹ thuật ngươi nói quá đơn giản, không thích hợp với nhiệm vụ này."
08 hơi nghi hoặc, nhất thời cũng không biết nên xoắn xuýt việc túc chủ biết chuyện nhóm hệ thống, hay là túc chủ rốt cuộc có biết những kỹ thuật đó không.
Do dự rất lâu, 08 rốt cuộc nhịn không được hỏi sát: "Túc chủ, cô thật sự biết những kỹ thuật đó, vậy sao không dùng chúng trong nhiệm vụ này?"
Được thôi, trong lòng nó đã tin tưởng túc chủ cái gì cũng biết.
Dư Quang thì khẳng định chắc nịch trả lời: "Không biết."
Giọng nói vừa dứt, ý thức của Dư Quang liền trực tiếp rời khỏi không gian ý thức, một lần nữa trở về thân thể của nguyên chủ.
08 nói những kỹ thuật kia nàng đúng là đều biết, nhưng những kỹ thuật này mà mang ra, hành động của nàng sau này sẽ lại bị hạn chế, dù nàng nguyện ý hay không nguyện ý, nàng đều sẽ bị bảo vệ.
Đến lúc đó còn làm sao hoàn thành nguyện vọng tẩy trắng của nguyên chủ.
08 không biết ý nghĩ thật sự trong lòng Dư Quang, nó nghe được chỉ có một câu "Không biết".
08: "..." Ít nhất có thể giải thích thêm hai câu chứ!
Tựa vào tường nhìn xe cứu hỏa nâng thang mây lên, Dư Quang trong lòng tính toán tổn thất mình gây ra lần này.
Ngoại trừ cả tầng chín bị liên lụy, với cả tám tầng phía dưới, còn có bức tường bị nàng đục thủng.
Thời điểm xảy ra chuyện vừa đúng vào giờ làm, người ở trong tòa nhà này đều là người trẻ tuổi.
Ngoài vài ba người toàn thời gian ở nhà ra, phần lớn người còn lại đều ra ngoài làm việc.
Ngược lại là không gây ra thương vong về người, cũng coi như vạn hạnh.
Nhưng dù không có thương vong về người, thì nàng cũng quả thật đã hủy hoại một tòa nhà.
Tính toán sơ qua tổn thất mà mình gây ra xong, Dư Quang trực tiếp đến đồn cảnh sát: Việc này, tự thú dù sao cũng tốt hơn là chờ người ta gọi đến.
Nhờ phúc công ty, ngược lại không ai biết đây là nơi ở của nguyên chủ, dư luận trên mạng cũng không bùng nổ.
Nghe Dư Quang nói tình hình xong, có cảnh viên đi tới ghi chép lại lời của Dư Quang.
Cô nương này không chạy trốn cũng không trốn tránh trách nhiệm, ngược lại trước hết có được cảm tình tốt.
Chỉ là không biết lời người này nói, chuyện bình an rơi từ tầng chín xuống tầng một có thật hay không.
Người nào có thể làm được chuyện này, cô nương này có phải bị động kinh rồi, thật coi mình là siêu nhân không.
Quản lý của Dư Quang rất nhanh đã nhìn thấy tin tức ký túc xá nổ tung.
Dẫn dắt Dư Quang ba năm, hắn quá quen thuộc vị trí ký túc xá rồi, lập tức báo tin cho công ty.
Cấp trên công ty lo lắng Dư Quang xảy ra chuyện, làm người quản lý liên tục gọi điện cho Dư Quang hơn trăm cuộc, nhưng điện thoại Dư Quang từ đầu đến cuối đều trong trạng thái tắt máy, căn bản không liên lạc được.
Điều này khiến bọn họ càng lo lắng, chỉ có thể trong lòng mong đừng xảy ra chết người mới tốt.
Chuyện hỏa hoạn này, trong tình tiết nghiêm trọng là phải chịu trách nhiệm hình sự.
Nhưng hỏa hoạn lần này của Dư Quang, lại không gây ra thương vong về người, vừa vặn ghim chặt vào điểm mấu chốt.
Hơn nữa thái độ của Dư Quang vô cùng tốt, lại còn chủ động tới cửa tự thú, tuyên bố nguyện ý gánh chịu toàn bộ trách nhiệm bồi thường.
Thái độ thành khẩn như vậy, lại một lần nữa khiến cô dành được cảm tình tốt.
Vì thế sau khi chép xong lời khai, Dư Quang liền nhận được tư cách liên lạc với bên ngoài.
Nhấc điện thoại lên Dư Quang khẽ suy nghĩ, trực tiếp lấy số của Dư Huy trong ký ức của nguyên chủ ra gọi tới.
Nếu là đối tượng cần giúp đỡ, dù sao cũng phải đến mặt thử một lần chứ.
Âm thanh bên phía Dư Huy vô cùng ồn ào, khi Dư Quang nói muốn anh ta tới đồn cảnh sát làm thủ tục nộp tiền bảo lãnh.
Trong điện thoại rõ ràng truyền đến tiếng chửi mắng của Dư Huy, cùng với tiếng gầm thét của người khác.
Những âm thanh ồn ào này làm khóe miệng Dư Quang khẽ nhếch lên: "Khi nào thì anh qua?"
Hoàn cảnh này nghe cũng thú vị đấy chứ.
Dư Huy thì giận dữ gầm lên: "Tôi dựa vào cái gì phải qua đó, cô tính là cái thá gì!"
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.