.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 204: Toàn thế giới đều biết ta thực cố gắng




Ngay lúc này, từ chỗ Dư Quang truyền đến tiếng reo hò.
Hóa ra là Dư Quang lại muốn bốn quân bài, cũng là thắng ba thua một.
Liên tục mấy lần như vậy, sáu mươi vạn thành công vào tay.
Bên bàn này chỉ còn lại một mình Dư Quang, chỉ cần báo cược là được.
Lúc này không còn mấy ai chú ý trò vui nữa, mọi người đều theo bản năng vây quanh Dư Quang.
Mặc dù bọn họ không có bản lĩnh như Dư Quang, nhưng chuyện như vậy nhìn cũng thấy thích mắt.
Quản lý mồ hôi lạnh toát ra trên đầu, dặn dò Dư Huy: "Người do cậu dẫn tới tự cậu giải quyết, tôi đi báo với tam thúc."
Chuyện này giờ không còn là chuyện anh ta có thể giải quyết được nữa.
Quy định của tam thúc là bất kể đối phương thắng bao nhiêu tiền, đều phải thanh toán tiền mặt ngay lập tức trước mặt mọi người.
Nếu không sòng bạc của bọn họ chắc chắn không mở được lâu.
Nhưng quản lý vừa mới nghe nói, người Dư Huy mang tới này, là bắt đầu từ cược lớn nhỏ.
Chỉ là tiền vốn ban đầu của cô ta chỉ có một ngàn, vậy mà lại lời gấp sáu trăm lần, quả thực là một sự sỉ nhục lớn nhất đối với bọn họ.
Điều quan trọng nhất là, người phụ nữ này thế mà còn đang thắng.
Nếu không thêm kiểm soát vào liệu tam thúc có cảm thấy bọn họ vô dụng hay không.
Nghĩ đến kết cục của những "kẻ vô dụng", quản lý toàn thân run lên, lập tức đi tìm cửa hàng trưởng, chuẩn bị cùng nhau báo cáo với tam thúc.
Nghe đến nhắc tới tam thúc, Dư Huy không khỏi run lên, vốn tưởng Dư Quang chỉ tới kiếm chút tiền, ai ngờ lại gây ra chuyện lớn như vậy.
Nếu tam thúc biết quan hệ của anh ta và Dư Quang, liệu bọn họ còn có thể đi ra khỏi tiêu kim ngõ hẻm không.
Càng nghĩ càng thấy hoảng, Dư Huy đến bên Dư Quang, ghé vào tai Dư Quang nhắc nhở: "Gần đủ rồi đấy, chúng ta mau đi thôi."
Nếu không đi, sợ là sẽ xảy ra chuyện.
Dư Quang vừa chuẩn bị nói, thì thấy một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặc đồ Đường màu đậm ngồi vào vị trí nhà cái: "Không phiền đổi người chia bài đi."
Nghe được giọng nói này, chân Dư Huy mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất: Tam thúc tới rồi.
Nhìn Dư Huy bộ dạng túng quẫn, Dư Quang trực tiếp dùng chân kéo đến một cái ghế, coi như không để Dư Huy quỳ trên đất.
Nước mắt Dư Huy sắp trào ra, đối với tam thúc, anh ta dù quỳ xuống cũng cảm thấy bất kính, vậy mà giờ lại ngồi trước mặt tam thúc.
Phải làm sao đây, hay là lát nữa anh ta cắt tai mình cho tam thúc ăn kèm đi, không biết cái tai nào mập hơn nhỉ.
Dư Quang cười chỉnh lại kính mắt: "Không phiền, vậy ông phiền tôi cược thêm nha."
Một ván đã là hai mươi vạn, nghe Dư Quang nói, tam thúc cười tủm tỉm lắc đầu: "Tôi phiền."
Sau đó, hai người nhìn nhau cười.
Tam thúc xắn tay áo lên, thuần thục xáo bài, sau đó nhìn Dư Quang: "Bỏ bài chứ?"
Dư Quang cũng cười nhẹ nhàng đáp: "Sáu tay."
Tam thúc tay trái cầm bài, tay phải gắp một điếu thuốc.
Cửa hàng trưởng đi tới châm thuốc cho tam thúc, tam thúc hít một hơi thật sâu, phun ra một làn khói, rồi cười nói với Dư Quang: "Xin lỗi, bệnh cũ nhiều năm."
Trong động tác của ông, lá bài trên cùng biến mất một cách vô thanh vô tức.
Dư Quang dịu dàng cười với tam thúc: "Không sao, nhưng mà nhiều lần như vậy rồi vẫn chưa ai bỏ bài, tôi có thể bỏ một lần không."
Tam thúc cười ha hả một tiếng, ánh mắt sâu xa đưa bài tới trước mặt Dư Quang: "Cứ tự nhiên!"
Sáu quân bài thua một bộ, thắng năm bộ, một trăm vạn thành công vào tay.
Ánh mắt tam thúc nhìn Dư Quang cũng thay đổi: "Cô bé có hứng thú đổi bàn không?"
Dư Quang chẳng thèm liếc Dư Huy đang nháy mắt ra hiệu với mình, đem số phỉnh trên bàn giao cho nhân viên công tác phía sau đang nhìn chằm chằm mình: "Được thôi!"
Thấy Dư Quang bị người dẫn đi, cửa hàng trưởng tiến đến bên tam thúc: "Tam thúc, có phải cô ta gian lận không?"
Tam thúc chỉ cười khẩy một tiếng: "Không phải, chỉ là thứ cô ta chơi khác với chúng ta thôi."
Thấy cửa hàng trưởng ánh mắt khó hiểu, tam thúc tiếp tục nói: "Chúng ta chơi tiền, tính là xác suất thắng tiền, còn cô ta tính là xác suất mỗi lá bài xuất hiện, đây là một cô gái thực thông minh."
Cửa hàng trưởng trầm giọng: "Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Tam thúc bóp tắt điếu thuốc trên tay vào lòng bàn tay của một tiểu đệ bên cạnh: "Bất luận tối nay cô ta thắng bao nhiêu tiền, cũng phải đưa cô ta bình an ra khỏi tiêu kim ngõ hẻm, nhớ phải cho tất cả khách thấy."
Tiền này ông thua được, nhưng ra khỏi tiêu kim ngõ hẻm rồi, có giữ được số tiền đó không, thì không còn liên quan tới ông.
Dư Quang được dẫn tới một cái bàn lớn, bên này đã sớm chuẩn bị xong tiểu đội giết thịt.
Nhìn hoa văn trên bàn, Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Huy: "Là Poker Texas, cái này tôi chơi đặc biệt giỏi."
Thấy bộ dạng hứng thú bừng bừng của Dư Quang, những người khác trao đổi ánh mắt: Rất thích loại tự tin này.
Ngay lúc này, tam thúc từ bên ngoài đi vào: "Bắt đầu đi!"
Cho đến lúc này, Dư Huy mới biết cái gọi là chơi đặc biệt giỏi của Dư Quang là ý gì.
Cũng như lời tam thúc nói, người khác chơi là bài, còn Dư Quang chơi lại là trong lòng.
Bao nhiêu lần, Dư Quang dùng bài cao của mình, đánh chạy hai đôi và bộ ba của người khác.
Số phỉnh của Dư Quang cũng từ một trăm vạn ban đầu biến thành ba trăm vạn.
Cuối cùng người còn ngồi trên bàn chỉ còn lại tam thúc và Dư Quang.
Lúc này, thứ tự quân bài chung trên bàn lần lượt là hai quân A, và 10, Q, K bích.
Ánh mắt thâm thúy của tam thúc nhìn Dư Quang: "Cô bé trình độ không tệ, nhưng cũng phải rõ cái gì gọi là biết dừng đúng lúc."
Giờ số phỉnh trên bàn đã có một trăm vạn, nếu Dư Quang cầm hai trăm vạn còn lại rời đi.
Đợi Dư Quang ra khỏi tiêu kim ngõ hẻm rồi, ông cũng chắc chắn không truy cùng giết tận.
Dư Quang cười gật đầu: "Tam thúc nói đúng, nhưng dạo gần đây con muốn làm chút đầu tư, tiền có chút gấp nên dù thế nào cũng muốn theo tới cùng."
Tam thúc không đáp lời Dư Quang, mà là nhìn về phía Dư Huy: "Cô em gái cậu không đơn giản đó, nhưng ván bài này ta quyết không để nó trộm gà đâu."
Ông nói vậy cũng vì nổi lên lòng yêu tài.
Dùng hai trăm vạn mua được một nhân tài mới nổi, thật sự quá hời.
Nhưng nếu người mới này không biết điều, hai trăm vạn đổi thành tiền xu cũng có thể đập chết người.
Nghe tam thúc gọi ra quan hệ của mình với Dư Quang, nước mắt Dư Huy sắp rơi xuống.
Anh ta run rẩy kéo ống tay áo Dư Quang: "Đi, đi thôi!"
Không đi nữa, sợ là họ đi không được mất.
Dư Quang lại như là lên cơn, đẩy toàn bộ số phỉnh trên tay ra: "Tất tay!"
Lúc này, khóe miệng cô gồng cứng, ai cũng nhìn ra được cô đang căng thẳng.
Tam thúc cười lạnh một tiếng: "Đã không biết sống chết, vậy cũng đừng trách ta."
Cũng đẩy ra ba trăm vạn, tam thúc ánh mắt thâm sâu nhìn Dư Quang: "Ta muốn thêm hai trăm vạn, cược hai tay của cô và anh trai cô."
Trẻ con không hiểu chuyện, vậy thì để ông dạy chúng cách làm người đi.
Trên mặt Dư Quang rõ ràng thêm chút do dự, Dư Huy thì nhìn xung quanh, nghĩ lát nữa nên chạy trốn hướng nào.
Ngay lúc này, cổ truyền đến một áp lực cực lớn, Dư Huy trong nháy mắt bị đặt lên bàn.
Cùng lúc đó, một con dao găm găm vào chóp mũi Dư Huy: "Tôi theo."
Hành động tàn nhẫn này của Dư Quang, khiến tam thúc cười ha hả: "Ngươi ngược lại cũng đủ tàn nhẫn."
Dư Quang không nhìn ánh mắt cầu xin của Dư Huy, trực tiếp đối diện với tam thúc: "Anh ta đã bước vào xã hội đen, thì cũng phải biết sẽ có ngày này."
Lưu manh nhỏ không chết ai chết!
( hết chương ).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.