Cô nương kia tướng mạo ngọt ngào, khí chất thanh khiết, một phen thanh minh nói năng có khí phách, ngược lại dẫn tới không ít người qua đường chú ý.
Vốn cho rằng là một hot girl mạng nào đó, nhưng khẽ lật sơ yếu lý lịch của đối phương, đại gia trong đầu nháy mắt xuất hiện hai chữ: Ngọa Tào!
Đồng Mạn Mạn, siêu cấp bạch phú mỹ, thiên tài âm nhạc, dựa vào nỗ lực của bản thân thi đậu học viện âm nhạc hàng đầu, từ nhỏ đến lớn đoạt giải vô số.
Ngoại trừ tự bạo chuyện lúc nhỏ cùng Dư Quang bị người ôm nhầm, trên người không có bất kỳ vết nhơ nào.
Một cô nương như vậy, trong nháy mắt nhận được cảm tình tốt của tất cả mọi người, trong vòng một ngày lượng fan tăng mấy trăm vạn.
Đồng thời còn có cư dân mạng không ngừng kêu gọi, quỳ cầu Đồng Mạn Mạn xuất đạo ngay tại chỗ.
Mà thân thế của Dư Quang cũng trở thành điểm công kích mới của đám người, bọn họ nghi ngờ vụ ôm nhầm lần này là có dự mưu.
Dư Huy gào lên một tiếng từ trên ghế sô pha nhảy dựng lên, muốn ném điện thoại nhưng lại không nỡ, như một con sư tử hung bạo tại chỗ đi tới đi lui: "Vương bát đản, con bê dài thối này một bụng ý nghĩ xấu, quả thật không hổ là đồ do mụ ta sinh ra."
Từ trước, đối với Dư Quang và Đồng Mạn Mạn, Dư Huy không quan trọng ai là em gái ruột của hắn, dù sao hắn đối với hai người này đều không có cảm giác, chỉ muốn cuộc sống của mình tốt đẹp.
Nếu phải nói dính dáng đến tình cảm, hắn sợ là sẽ thân với Dư Quang hơn, dù sao cũng là em gái mà hắn đã xem nó lớn lên từ nhỏ.
Nhưng qua hai ngày chuyện này, Dư Huy đột nhiên phát hiện, thực ra có một cô em gái cũng không tệ.
Chỉ là cô em gái này lợi hại một chút, còn có chút trung nhị.
Dư Quang dời tầm mắt khỏi bảng vẽ tay: "Ngươi cũng là do mụ sinh ra."
Thật ra không cần thiết phải nói về chuyện di truyền.
Dư Huy hung dữ trừng Dư Quang một cái: "Ta giống ba ta!"
Hắn tuy không thông minh, nhưng dù sao lăn lộn nhiều năm như vậy, đạo lý đối nhân xử thế cần thiết vẫn là rõ.
Vốn dĩ tuyên bố của công ty quản lý chỉ là chứng thực sự việc từ một mặt bên, nhưng Đồng Mạn Mạn vừa mở miệng, liền trực tiếp đạp chết Dư Quang.
Em gái như vậy hắn cũng không dám nhận.
Dư Quang nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng kể từ sau lần gặp mặt đó đều đang giúp hắn, còn đưa hắn đến cuộc sống tốt hơn so với trước kia.
Cửa sổ sáng sủa, chăn nệm sạch sẽ, vừa mở vòi nước liền có nước nóng.
Đây là điều hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ trước đây.
Mà Đồng Mạn Mạn xem có vẻ ngây thơ vô tội, nhưng lời nói ra lại như dao nhọn, nhát nào nhát nấy trí mạng.
Ở cùng loại người này, đừng lo lắng mà không thể sớm về chầu trời.
Đặt hai cô em gái vào so sánh, Dư Huy đương nhiên biết ai gần gũi với mình hơn.
Dư Quang không tiếp lời của Dư Huy, chỉ là dùng bút điện tử khều một chiếc khăn lau bên cạnh bàn ném về phía Dư Huy: "Thực sự nhàn rỗi thì tìm chút việc mà làm."
Dư Huy hừ lạnh một tiếng bắt lấy khăn lau, sau đó dùng sức lau chùi thùng máy tính của Dư Quang, hắn cần một lối thoát để trút giận.
Nhìn bộ dáng tức giận của Dư Huy, Dư Quang cúi đầu lại tiếp tục hoàn thành công việc thiết kế: Chỉ cần giữ im lặng là được.
Không biết có phải tiếng hô bên ngoài quá lớn không, Đồng Mạn Mạn quả nhiên xuất đạo ngay tại chỗ.
Công việc đầu tiên của nàng, là một quảng cáo nước hoa trên trang bìa tạp chí.
Một thân trắng tinh khôi, nhìn lên như một thiên sứ thuần khiết với đôi cánh trắng nõn sạch sẽ, khiến người ta xao xuyến không thôi.
Hiệu quả quảng cáo này vô cùng tốt, thành công giúp Đồng Mạn Mạn chiếm được một chỗ đứng trong giới thời trang.
Cũng làm cho nàng trở thành nữ thần bạch nguyệt quang không ai sánh bằng trong lòng các trạch nam.
Gia đình họ Đồng có tiền, thuê đội ngũ tốt nhất để lăng xê cho Đồng Mạn Mạn.
Bọn họ dường như quên lý do lúc đầu phản đối nguyên chủ, chính là vì nguyên chủ là con hát.
Hiện giờ lại hết lòng hết sức hộ tống Đồng Mạn Mạn.
Trong một tháng sau, nhiệt độ của Đồng Mạn Mạn thành công được đẩy lên, thậm chí còn nhận được mấy thông báo không tồi.
Mà Dư Quang cũng nhận được giấy triệu tập của tòa án, hóa ra công ty quản lý nơi cô làm việc đã kiện cô ra tòa.
Yêu cầu cô bồi thường thiệt hại cho toàn thể chủ sở hữu của tòa nhà đó, phí bồi thường cho những công việc trước đó vi phạm hợp đồng, và cả bồi thường cho công ty.
Nhìn những con số trên giấy triệu tập lấy đơn vị vạn, Dư Huy tức giận phì phò đi tới đi lui trong phòng, đột nhiên như nghĩ đến cái gì: "Ngươi chờ đó, ta đi tìm Đồng Mạn Mạn, không phải cô ta suốt ngày khoác lác trước truyền thông nói muốn chịu trách nhiệm về chuyện của ngươi sao, tiền này ta sẽ phải đòi cô ta."
Không thể để người này trắng trợn tranh thủ thiện cảm được.
Thấy Dư Huy muốn đi, Dư Quang khẽ nâng tay lên, dùng bảng vẽ tay đã bị làm cứng ghim chặt xuống mũi chân Dư Huy: "Đừng đi."
Chiếc bảng vẽ tay đột ngột xuất hiện làm Dư Huy giật mình vội vàng lui lại: "Ngươi, ngươi, ngươi với ta sàn nhà!"
Chút nữa đã bị bảng vẽ tay làm gãy ngón chân, cuối cùng không nỡ so đo lại đau lòng cho sàn nhà: Sàn nhà xinh đẹp như vậy, sao có thể bị tổn thương nghiêm trọng như vậy được.
Hơn nữa căn nhà này còn là bọn họ thuê, nếu như có vấn đề gì thì một tháng tiền thế chấp cũng đừng mong mà lấy lại được.
Nhìn Dư Huy đau khổ kêu than vì sàn nhà, Dư Quang nhẹ nhàng an ủi hắn: "Ta không thích màu này, quay đầu vừa lúc đổi cái mới."
Một gã đàn ông to con mà lại ở nhà như vậy, đúng là hiếm thấy.
Dư Huy cũng không hiểu ý của Dư Quang, mà chỉ khóc tang khuôn mặt nhìn Dư Quang: "Ngươi nói thì hay quá, ngươi cho đây là nhà của ngươi chắc, nói đổi là đổi."
Đau lòng chết mất thôi.
Cảm thấy năng lực phản ứng của Dư Huy còn kém cả 08, Dư Quang rút bảng vẽ tay lên khỏi mặt đất: "Đừng đi, ta không tiêu tiền của người khác."
Chất lượng tốt thật đấy, ném vậy mà màn hình vẫn không hề bị hỏng, ngược lại có thể mua thêm một cái.
Nghe nói không tiêu tiền của người khác, Dư Huy tức giận nhìn Dư Quang: "Đến nước này rồi còn giả bộ thanh cao cái gì, sáu ngàn tệ lúc trước ta cho ngươi chẳng phải ngươi cũng nhận đó thôi, hiện giờ có lợi sao ngươi lại không muốn."
Dư Quang cười nhẹ nhìn Dư Huy: "Ta không nhận tiền của ngươi vô ích, ta chia cho ngươi cổ phần công ty."
Nghĩ đến một phần trăm cổ phần kia, Dư Huy gượng cười với Dư Quang một cái: "Ngươi nói là cái một phần trăm cổ phần đó hả, ta thay ba ta cám ơn ngươi."
Dư Quang mở công ty bằng danh nghĩa của hắn, để hắn làm người đại diện pháp luật, còn mình thì làm cổ đông.
Cho đến giờ phút này, hắn vẫn hoài nghi vì sao Dư Quang lại muốn mở công ty.
Còn cả 1% cổ phần này, có phải bởi vì Dư Quang muốn để hắn làm người đại diện pháp luật kéo hắn xuống nước, nên mới cố ý chia ra không.
Cho dù trong lòng đã có suy đoán, nhưng hắn vẫn làm theo ý của Dư Quang.
Sau đó ở chỗ Dư Quang không thấy, hung hăng tự vả vào mặt mấy chục cái: Để ngươi tỏ ra thông minh làm gì, để ngươi không rõ ràng làm gì, cho dù có phải số trời cũng không thể làm hại mình như vậy.
Nghe Dư Huy nhắc tới 1% cổ phần, Dư Quang cười dịu dàng: "Nếu như ngươi không muốn, có thể trả lại cho ta."
Dư Huy lúc này trừng lớn mắt: "Dựa vào cái gì, đó là ngươi cho ta."
Từ nhỏ đến lớn, đây vẫn là lần đầu tiên Dư Quang chủ động đưa đồ cho hắn, cho dù là hố hắn cũng sẽ giữ lại!
Nhìn bộ dáng xù lông của Dư Huy, Dư Quang cười khẽ rồi trở về phòng làm việc: "Ngươi vui vẻ là được rồi."
Nhìn Dư Quang rời đi, Dư Huy rũ vai: Sàn nhà của hắn ơi!
Ngay khi Dư Huy đang than khóc cho sàn nhà, một trò chơi nhỏ mang tên bánh bao giận dữ, đã lên tàu một server toàn dân đang sử dụng nào đó, lặng lẽ làm bùng nổ cả mạng lưới.
(Hết chương này)
