.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 213: Toàn thế giới đều biết ta thực cố gắng




Dư Quang lại cười nhẹ nhàng tiếp tục nói: "Ngươi sẽ trước cùng Đồng tiên sinh Đồng phu nhân thương lượng, sau đó bọn họ sẽ nói, bọn họ tiền sẽ chỉ tiêu vào trên người ngươi.
Về phần đại ca ngươi sẽ tượng trưng lấy ra mấy trăm vạn dỗ dành ngươi chơi, mà ngươi sẽ lấy ra một ngàn vạn cho ta, số tiền còn lại ngươi sẽ giúp ta trả nợ, đồng thời dựa vào danh tiếng đi kiếm tiền ở giới giải trí.
Có chuyện của ta ở phía trước, vô luận ngươi tiếp nhận tài nguyên nào, đều không phải là vấn đề của ngươi."
Biểu tình của Dư Quang tuy ôn nhu, nhưng lời nói lại hùng hổ dọa người, Đồng Mạn Mạn theo bản năng lùi về phía sau một bước.
Ai ngờ chân lại trượt khiến cô suýt chút nữa ngã sấp xuống.
Cùng lúc đó, Dư Quang đã đưa tay ôm lấy eo Đồng Mạn Mạn, khiến cô nửa tựa vào trong ngực mình.
Từ xa truyền đến tiếng kinh hô của phóng viên, cùng với tiếng "tách tách" của máy ảnh.
Rõ ràng là có người đang ghép CP cho hai người bọn họ.
Dư Quang nhìn chăm chú vào mắt Đồng Mạn Mạn: "Sau này tránh xa ta ra một chút, nếu không ta sẽ khiến ngươi thua thiệt đến tan gia bại sản."
08: "..." Có lẽ hắn là người duy nhất tại chỗ tin tưởng ký chủ sẽ làm được như lời nói.
Đợi Đồng Mạn Mạn đứng vững thân thể, Dư Quang lại lần nữa nhìn vào mắt Đồng Mạn Mạn: "Ta không thích ánh mắt của ngươi, sau này ít nhìn ta thôi."
Nói xong, Dư Quang dẫn theo Dư Huy trực tiếp đi về phía lều xe điện.
Ngồi lên xe máy điện của Dư Huy rồi nghênh ngang rời đi.
Nhìn bóng lưng Dư Quang, mọi người: "..." Bình dân quá ha?
Ngôi sao hết thời này đúng là xuống dốc thật rồi!
Từ lúc trở về nhà, Dư Huy luôn giữ im lặng.
Liếc Dư Quang bằng ánh mắt oán trách mấy cái, lại phát hiện Dư Quang căn bản không để ý tới mình, Dư Huy liền lấy khăn ra lau điên cuồng lan can cầu thang.
Hắn cần phải phát tiết, hơn năm ngàn vạn, kia chính là hơn năm ngàn vạn, Đồng Mạn Mạn nghe cũng đã như bị giẫm phải đuôi rồi.
Cho dù có bán đứng bọn họ, cũng không đổi được hơn năm ngàn vạn.
Bọn họ thế mà lại gánh món nợ hơn năm ngàn vạn, Dư Quang rốt cuộc có biết lo lắng hay không.
Dư Quang có chút hứng thú xem động tác lau lan can của Dư Huy, chợt có linh cảm.
"Bánh bao phẫn nộ" về cơ bản đã bị cô vắt kiệt giá trị, bây giờ nhiệt độ đã bắt đầu biến mất.
Ước tính chẳng bao lâu, sẽ đến tình trạng không ai hỏi thăm nữa.
Bây giờ cô cần một trò chơi thay thế thích hợp, cô thấy Dư Huy rất được.
Hôm đó, Dư Huy luôn biểu hiện rất trầm mặc, ăn xong bữa trưa thì vội vàng ra ngoài, mãi đến tối mới về.
Lần này trở về, Dư Quang phát hiện trạng thái tinh thần của Dư Huy rõ ràng đã khá hơn nhiều, thậm chí còn xách theo hai chai bia.
Xác nhận trong rượu không có độc, Dư Quang cười nhẹ nhàng ngồi đối diện với Dư Huy: "Gặp chuyện tốt gì à?"
Dư Huy mắt cười híp lại: "Hôm nay ta đi tìm việc làm, ngươi đoán thế nào?"
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Huy: "Ca ca cứ nói thẳng là được."
Dư Huy không đi học đàng hoàng, từ nhỏ tiếp xúc những thứ ba giáo cửu lưu, gặp phải khó khăn thì việc đầu tiên nghĩ đến tự nhiên cũng là con đường này, chuyện này cũng không có gì khó hiểu.
Hiện giờ trên người Dư Huy không có mùi vị kỳ lạ gì, chắc không phải liên quan đến đồ hàng cấm, còn lại cũng không đáng để ý.
Dù sao người này cũng xem như nghe lời, cũng không cần tính toán quá nhiều.
Nghe Dư Quang trả lời, Dư Huy cao hứng hớn hở: "Ta cho ngươi biết, ta cho hai chúng ta tìm được việc làm rồi, đó là quán quyền dưới lòng đất lớn nhất thành phố chúng ta.
Lúc đảo võ đài thì ta sẽ đi quét sạch các băng đảng, ngươi thì đóng vai bị đánh ngã, chỉ cần có thể đánh ra hiệu quả mà ông chủ muốn, hai năm là có thể trả hết nợ."
Ông chủ của quán quyền kia không giống với Tam thúc, người ta rất trọng nghĩa khí, nói một ngàn thì tuyệt đối sẽ không trả tám trăm.
Chỉ cần hai người họ có thể kiên trì sống sót đến cùng, nhất định sẽ vượt qua được cửa ải này.
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Huy đang hớn hở nói, người này tuy rất không đáng tin cậy.
Nhưng chỉ bằng việc không bỏ rơi mình mà chạy trốn một mình, đã khiến người ta ghét không nổi rồi.
Cười tủm tỉm nghe Dư Huy kể hết những chiến tích vĩ đại ở quán quyền dưới lòng đất, cùng với cách liên lạc với người phụ trách quán quyền, Dư Quang dẫn Dư Huy đi thẳng đến cục cảnh sát.
Sống ở xã hội pháp trị, bọn họ tự nhiên phải làm tròn trách nhiệm của một công dân tốt.
Nhìn tờ giấy chứng nhận dùng để đổi tiền thưởng trong tay, Dư Huy hận không thể dùng đầu đập vào cây đại thụ bên cạnh.
Sau Tam thúc, hắn lại đắc tội với cả một băng đảng, tương lai chắc chắn sẽ bị chém không biết bao nhiêu nhát.
Thấy bộ dạng ảo não của Dư Huy, Dư Quang cười càng thêm ôn nhu: "Ca ca đừng quá vui mừng, đây đều là những việc chúng ta nên làm mà."
Dư Huy bi thương liếc Dư Quang một cái: "Nên làm cái gì, nên trở thành kẻ thù chung của các băng đảng, hay là nên bị món nợ kia đè đến mức vĩnh viễn không thể thoát thân?"
Nghe ra sự phẫn nộ không thể kìm nén trong giọng Dư Huy, Dư Quang đưa tay vỗ vai Dư Huy: "Kỳ thật dạo này ta kiếm được cũng không ít."
Đối với người thật lòng quan tâm mình, không cần phải đi dò xét lòng người quá nhiều.
Người tốt không cần phải kiểm tra, người xấu có kiểm tra cũng vô ích.
Một khi kiểm tra quá nhiều, sẽ hoàn toàn phá hủy tấm lòng chân thành ban đầu.
Nghe Dư Quang nói kiếm được không ít tiền, Dư Huy giận đến suýt chút nữa giơ chân lên: "Ngươi kiếm được bao nhiêu, chỉ bằng ngươi vẽ mấy bức tranh phác thảo trên mạng mà có thể kiếm được nhiều đến 1, 2, 3 như vậy sao?"
Nhìn điện thoại mà Dư Quang dí trước mặt mình, chân Dư Huy mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống cầu thang.
Quá nhiều con số, con số đầu tiên thế mà không phải là một!
Dư Quang nhanh tay lẹ mắt đỡ Dư Huy dậy, lại nghe Dư Huy run rẩy hỏi: "Sao, sao, ngươi, có, có nhiều tiền như vậy?"
Vì quá mức căng thẳng, Dư Huy nói lắp cả đoạn, ở giữa thậm chí còn cắn hai lần đầu lưỡi.
Biết Dư Huy đã mất đi khả năng suy nghĩ, Dư Quang dứt khoát dìu người từ từ đi xuống cầu thang dài: "Số tiền này phải chia theo tỷ lệ với nền tảng, còn phải nộp thuế, sau khi chuyển vào tài khoản công ty chắc có khoảng bảy tám chục triệu."
Nghe thấy con số này, Dư Huy lúc này liền muốn trợn trắng mắt.
Lớn quá, số tiền lớn nhất mà hắn từng thấy chỉ là tám trăm vạn tiền giả mà Dư Quang có được lần trước.
Hiện tại nghe Dư Quang kiếm được nhiều tiền như vậy, ý tưởng duy nhất của hắn chính là, nhiều tiền như vậy, nếu mà đổi thành tiền mặt thì phải lớn đến cỡ nào.
Dư Huy bắt đầu khó thở, nhưng Dư Quang vẫn chưa nói hết: "Lúc trước chia cho ngươi một phần trăm cổ phần, hiện tại theo lợi nhuận, ngươi có thể chia được một triệu, sau khi trừ thuế, ngươi chắc có thể nhận được hơn bảy mươi vạn."
Lời này vừa ra, đại não hỗn loạn của Dư Huy nháy mắt tỉnh táo lại.
Hô hấp của hắn càng lúc càng bình ổn, giọng nói cũng khôi phục bình thường: "Thả ta xuống."
Dư Quang nghe lời thả người xuống, đã thấy Dư Huy vẻ mặt bình tĩnh đi đến cạnh xe điện, một chân đá lên, trong miệng không ngừng phát ra tiếng gầm nhẹ hưng phấn: "Ta là người có tiền!"
Sau khi xe điện bị đá trúng, Dư Huy vẫn cảm thấy chưa đã ghiền, dùng chân mang dép liên tục đạp lên xe điện: "Sau này ta không cần đi cái thứ này nữa!"
Hắn muốn tiêu xài điên cuồng, hắn muốn dùng tiền một cách bất chấp, hắn muốn lấy lại tất cả những gì mà tuổi thanh xuân bị lãng phí.
Nhìn Dư Huy giống như phát điên, Dư Quang khẽ khàng nói bên tai Dư Huy: "Bà Vương ở lầu dưới nói, bà ấy muốn mua chiếc xe điện cũ giá ba trăm tệ."
Nghe thấy ba trăm tệ, động tác của Dư Huy khựng lại, hắn cứng cổ từ từ quay đầu nhìn Dư Quang, mãi một lúc sau mới nghiến răng nói: "Sao ngươi không nói sớm!"
Ba trăm tệ đấy, vừa rồi hắn đạp không đủ mạnh, lát nữa lau đi có lẽ vẫn còn dùng được!
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Huy: Cho nên nói, rất nhiều chuyện đều đã khắc sâu vào xương tủy rồi.
(Hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.