Từng chiếc hộp bị mở ra, Hoa Bì vừa giải thích vừa tiếp tục: "Đây là chiếc hộp lớn nhất bên trong, chúng ta xem xem là cái gì."
Sau khi mở hộp, một cặp kính mắt xuất hiện trong camera.
Chân kính của cặp kính rộng đến 2cm, gọng kính trông giống như kính bảo hộ dùng khi bơi lội, chỉ là có thêm một chốt mở ở bên cạnh.
Phía dưới kính mắt là một chiếc bệ lớn.
Hoa Bì đeo kính mắt lên mặt: "Toàn bộ màu đen, các huynh đệ, hẳn là kính VR, cái bệ này là sạc pin không dây, cái này cũng không có gì đáng ngạc nhiên."
Đặt kính sang một bên, thứ lấy ra tiếp theo là hai chiếc tay cầm nhỏ nhắn: "Hai cái tay cầm này cảm giác xúc giác không tệ, thực sự vừa tay, chỉ là có hơi nhiều nút bấm phía trên, cái này chúng ta chờ vào game nghiên cứu một chút."
Tiếp đó là một chiếc dây nịt bằng vải bạt: "Cái này dùng để cố định kính mắt, bất quá chắc là ta không cần dùng đến."
Nói xong, Hoa Bì tiện tay đặt dây lưng sang một bên.
Trong hộp tiếp theo là một chiếc khăn lông, thấy món đồ này, dù vẫn luôn giữ thái độ thiện ý nhưng Hoa Bì cũng không nhịn được lên tiếng nhả rãnh: "Đồ này là ý gì, chẳng lẽ sợ ta thua đến đổ mồ hôi à, thật sự không cần thiết."
Sau đó nữa là một chiếc ấm nước dạng hút, đeo ở cổ.
Thấy món đồ này, không chỉ dân mạng, ngay cả Hoa Bì cũng không nhịn được cười ha ha: "Trời ạ, Vinh Quang Thông tin thật quá chu đáo, thế mà lại chuẩn bị nước ấm cho ta, đây là vì tiết kiệm thời gian cho ta đây mà."
Cuối cùng lấy ra là một tấm quyển trục.
Hoa Bì mở quyển trục ra, đập vào mắt là tấm poster Dư Quang một thân cổ trang tạo hình.
Trong tay Dư Quang cầm một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm được rút ra một chút, lộ ra vài tia hàn quang.
Nơi trống trên quyển trục viết hai chữ lớn: "Cố gắng!"
Thấy món đồ này, da mặt Hoa Bì run lên, rõ ràng là nhớ tới, bị câu nói "Ngươi không đủ cố gắng" chi phối đến mức sợ hãi.
Một lúc sau, Hoa Bì mới cười gượng gạo: "Thật ra dáng dấp Dư Quang cũng không tệ."
Hắn thừa nhận, đúng là không có lời nào hay để mà khen.
Số tiền của Vinh Quang Thông tin này, thật đúng là không dễ kiếm nha!
Thấy Hoa Bì không để tâm, người xem nhao nhao thả một tràng ha ha ha, Hoa Bì nhà bọn họ quả thực là một dòng nước lũ trong giới streamer này.
Theo tiếng ha ha ha của đám đông, màn hình cũng xuất hiện những âm thanh khác.
"Tôi ngược lại thấy nhan sắc của Dư Quang được đó."
"Dư Quang đúng là không tệ, nhưng mà chỉ cần vừa nghĩ đến cô ấy, là tôi lại thấy sợ hãi."
"Tôi cũng vậy, cảm giác cô ấy giống như chủ nhiệm lớp thời trung học của tôi, mang giày cao gót đi lộp cộp lộp cộp, các cậu có thể cố gắng chút được không, cá khô còn có tiền đồ hơn các cậu."
"Anti người ta lâu như vậy rồi, ngẫm lại thì cũng chỉ là tin đồn, có cái gì bằng chứng xác thực đâu."
"Ngẫm kỹ thì, trước kia diễn xuất của Dư Quang rất ổn mà, ít nhất cũng hơn đám chỉ biết trợn mắt kia rất nhiều."
"Cô này là người đại diện cố định của Vinh Quang Thông tin à."
"Vinh Quang, Vinh Quang, mọi người nói xem ông chủ nhà họ và Dư Quang có quan hệ gì?"
Đang lúc nói chuyện, thì thấy Hoa Bì lại cầm kính mắt lên: "Các sản phẩm điện tử này sử dụng đều giống nhau cả, không cần phải đọc sách hướng dẫn cho mọi người đâu."
Vừa nói xong, liền thử ấn giống phương pháp kết nối vào máy tính.
Mọi người chuẩn bị nịnh bợ Hoa Bì vài câu, đã thấy Hoa Bì lại lần nữa lấy sách hướng dẫn: "Thôi thì vẫn là xem qua chút đi, cái thứ này có vẻ rắc rối thật."
Trên mạng lại một mảnh ha ha ha.
Hoa Bì nhà bọn họ quả nhiên là streamer không màu mè nhất toàn mạng, mà cũng là dễ lật xe nhất.
Nối ba thiết bị lại với nhau, Hoa Bì đeo kính mắt lên lắc đầu qua lại: "Chân kính có hơi nặng, nhưng mà vẫn có thể chấp nhận, chỉ là thấu kính đen quá, có lẽ là để trải nghiệm game tốt hơn, các bạn à, tôi bây giờ có đẹp trai không?"
Màn hình vẫn như cũ là một tràng ha ha ha.
"Bộ dạng của cậu thế nào tự cậu không biết à."
"Cậu còn dám hỏi mình có đẹp trai không, nhà cậu không có gương à."
"Dáng vẻ hiện tại của cậu rất hợp để kéo nhị hồ."
Hoa Bì tháo kính mắt xuống tranh cãi với dân mạng vài câu, sau đó mở game lên.
Hình ảnh game vừa vào, khung thông báo đã nhảy ra: "Giám sát thấy thiết bị cảm ứng, xin hỏi có muốn sử dụng hay không?"
Hoa Bì chọn có, sau đó theo hướng dẫn kết nối tay cầm và game lại với nhau.
Giao diện game đang chiếm toàn màn hình, trong nháy mắt thêm hai khung đen trên dưới.
Hoa Bì vội đeo kính mắt vào, sau đó: "Ta Thảo!"
Người xem phòng phát sóng trực tiếp chỉ có thể nhìn thấy màn hình máy tính, không biết rốt cuộc Hoa Bì thấy cái gì.
Sau đó liền nghe thấy tiếng chửi thề của Hoa Bì, một bên dùng hai tay không ngừng hoạt động phía trước mặt.
Cùng với động tác của Hoa Bì, hình ảnh trên màn hình cũng không ngừng biến đổi.
Đầu tiên là thay quần áo, tiếp đó chọn kiểu tóc khuôn mặt, sau nữa là chọn nghề nghiệp.
Những cái này đều là lựa chọn cơ bản của game thể cảm ứng, mọi người không hiểu vì sao Hoa Bì lại ngạc nhiên đến thế.
Nhưng Hoa Bì dường như đã đắm chìm vào game, không còn tâm trí để giải thích cho mọi người nữa.
Sau khi chọn xong nghề nghiệp, liền vào thôn tân thủ.
Nhiệm vụ đầu tiên là ra ngoài giết hai mươi con thỏ rừng.
Chỉ thấy nhân vật game của Hoa Bì cầm đại đao mà thôn trưởng tặng, lao đi tìm những con thỏ quái đang lơ ngơ ở xung quanh thôn.
Ban đầu, Hoa Bì dùng tay cầm để thao tác nhân vật chạy ra ngoài.
Có lẽ vì có chút hưng phấn, Hoa Bì đứng phắt dậy, đá chiếc ghế game thể thao ra bên cạnh, sau đó làm động tác bật nhảy.
Hắn chỉ nhảy nhẹ tại chỗ, nhưng nhân vật trong game lại dùng khinh công bay lên tại chỗ.
Sau đó Hoa Bì phát ra tiếng thét đầy hưng phấn: "Ta bay lên rồi, mọi người xem ta bay lên kìa."
Người xem: "..." Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy nhân vật game của cậu bay lên thôi.
Hoa Bì giơ hai tay lên, thỏa thích hưởng thụ niềm vui bay lượn.
Dưới chân tuy chỉ là nhảy một cái nhỏ, nhưng loại xung kích thị giác mạnh mẽ này lại khiến hắn sản sinh ảo giác.
Sau khi đáp xuống đất, vừa lúc lọt vào ổ thỏ, thấy những con thỏ khổng lồ đang thản nhiên gặm cỏ, Hoa Bì vung tay, chém thẳng vào đầu chúng.
Hình thức tấn công của game phần lớn là cố định, lần này chém vào đâu, lát sau vẫn sẽ chém vào đúng chỗ đó.
Nhưng Hoa Bì tấn công lại khác, nhát dao đầu tiên hắn chém vào bụng, nhát thứ hai là ở cổ, lúc con thỏ trốn tránh thì bị Hoa Bì chém rụng một bên tai.
Máu của thỏ văng ra, dính lên người Hoa Bì, trên người nhân vật game của Hoa Bì lập tức có thêm mấy đốm máu.
Sau đó chỉ thấy Hoa Bì xoay người, Hoa Bì trong game là một cú hồi toàn cước đẹp mắt, đá bay con thỏ ra phía sau.
Có lẽ đang thăm dò cách chơi, Hoa Bì thao tác nhân vật game của mình chạy vội, bật nhảy, đấm đá.
Như một sát thần chém giết thỏ đến thương tích đầy mình, đồng thời cũng thành công lên cấp hai từ tay mơ cấp một.
Hoa Bì chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình lại nảy sinh tình cảm với việc giết thỏ như vậy.
Mà fan của hắn cũng tương tự không nghĩ đến, mình lại có thể tốn một tiếng đồng hồ xem người khác giết thỏ.
Một giờ sau, Hoa Bì thở hồng hộc dừng lại: "Tuyệt thật, chơi rất hay, rất đáng để đề xuất."
Bất quá, hiện tại hắn cần khăn mặt và nước ấm.
(hết chương này).
