Lo lắng Mễ Dao trong lòng sẽ sinh ra cảm giác lạc lõng với mình, Dư Huy cẩn thận nắm tay Mễ Dao, nhận lại được từ Mễ Dao một nụ cười trấn an.
Mễ Dao trong lòng mặc dù kinh ngạc, nhưng nghĩ lại cũng không có gì.
Đối với Dư Quang, nàng vẫn luôn rất kính phục.
Bởi vì những việc Dư Quang làm đều xứng đáng để tất cả phụ nữ phải khâm phục.
Nhưng hôm nay bọn họ đang nói chuyện hôn sự, không phải đang truy đuổi thần tượng.
Sau này nàng muốn sống cùng Dư Huy chứ không phải là Dư Quang.
Cho nên sau khi kinh ngạc, nàng cũng không có suy nghĩ gì khác.
Dù sao trước đó bọn họ cũng không có nói chuyện về tình hình gia đình, nếu như Dư Huy tùy tiện nói với nàng: "Dư Quang là em gái ta."
Thì ngược lại nàng sẽ thấy rất kỳ quái.
Nhận được sự đáp lại của Mễ Dao, Dư Huy cũng thở phào một hơi.
Từ trước đến giờ, hắn luôn rất rõ ràng một chuyện: Người giỏi giang là em gái chứ không phải là hắn.
Nếu không có em gái, có lẽ bây giờ hắn vẫn là một tên lưu manh đầu đường chỉ biết ăn chơi lêu lổng.
Đó là một cuộc sống mà hắn có thể liếc mắt thấy được ngay, chết lặng kiếm sống.
Vận may thì cưới được một người phụ nữ bình thường, vận xui thì sẽ chết không có chỗ chôn.
Nếu cả hai có thể cùng nhau sống qua ngày, thì đó là kết cục tốt nhất của hắn.
Nếu hai người không tìm được cách làm giàu, có lẽ họ sẽ giống như những người bình thường khác, ăn mày, thậm chí là bắt cóc tống tiền.
Vì hiện tại địa vị của hắn đã cao hơn trước đây, cho nên mới có thể gặp được người tốt hơn.
Mặc dù bây giờ hắn vẫn đang kiếm sống, nhưng do em gái nài ép lôi kéo, đã biến hắn thành một người tinh anh xã hội.
Thực chất nếu không có sự đóng gói bên ngoài thì hắn vẫn chỉ là con số không. Không khí đột nhiên trở nên quỷ dị, chỉ có Mễ Lượng vẫn cố chấp nhìn chằm chằm vào Dư Quang.
Bất kể cha mẹ trừng mắt nhìn như thế nào, cũng không thể khiến hắn lay chuyển chút nào.
Nếu như Dư Quang không cho hắn một câu trả lời rõ ràng, hắn nhất định sẽ phá tan bữa tiệc đính hôn này.
Cô chị ngày thường hay bắt nạt hắn, thỉnh thoảng còn động tay động chân với hắn, nhưng hắn tuyệt đối không thể để cho cô chị gả cho một người gia phong không tốt.
Nhìn thấy vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt của Mễ Lượng, Dư Quang nở nụ cười hiền hòa: "Có phải con không hài lòng về quá trình hôn lễ?"
Nghe thấy câu nói này, cha mẹ Mễ gia nhìn ánh mắt Mễ Lượng với vẻ giận dữ.
Từ khi nghe Dư Quang nói về kế hoạch hôn lễ và sính lễ, họ đã bắt đầu lo lắng thấp thỏm, sợ mình lỡ lời gì đó sẽ khiến Dư Quang hiểu lầm rằng họ chuẩn bị bán con gái.
Vấn đề là sự cẩn trọng của họ cũng vô ích, tên con trai không bớt lo Mễ Lượng này hình như đang tính đào hố cho chị gái thì phải!
Đáng tiếc Mễ Lượng đã chìm đắm vào thế giới chính nghĩa của mình, hoàn toàn không quan tâm đến tâm trạng của cha mẹ.
Cảm thấy Dư Quang đang trốn tránh vấn đề của mình, Mễ Lượng lấy điện thoại đưa cho Dư Quang: "Chuyện này cô tính sao?"
Không được, nếu không hỏi rõ ràng thì chết hắn cũng không nhắm mắt.
Nhìn thấy tin tức, Dư Quang đẩy kính mắt lên, sau đó trực tiếp đăng nhập tài khoản của mình đăng một dòng trạng thái, đồng thời tag tất cả các tổ chức nước ngoài đã liên lạc với cô: "Đừng hòng, các người không xứng."
Nhiệm vụ của cô không có việc làm người phát minh không có biên giới.
Hơn nữa những kỹ thuật và sản phẩm phần cứng cô dùng đều là hàng nội địa, không có nỗi lo bị đối phương kìm kẹp, vậy nên đương nhiên cô có thể thoải mái mà không kiêng nể gì.
Chỉ là hành trình trăng mật của Dư Huy sẽ phải chuyển từ du lịch vòng quanh thế giới sang du lịch trong nước.
Xem ra cần phải lên kế hoạch lại một chút, có lẽ có thể mua một chiếc xe cắm trại, hoặc là tìm một tài xế kiêm vệ sĩ.
Mễ Lượng vốn chỉ muốn hỏi Dư Quang về ý kiến của cô về chuyện này, nhưng giờ thấy Dư Quang đăng đàn, các giác quan trên mặt lập tức co rúm vào nhau.
Sau đó, mặt hắn đỏ bừng, hai mắt sáng long lanh nhìn Dư Quang: "Cô, ngầu vậy."
Tuy biết nói như vậy là rất không lịch sự, nhưng hắn thật sự rất kích động!
Dư Quang khẽ cười nhìn hắn: "Dạo này đặc biệt bận rộn, cũng không để ý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này, giờ chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện hôn lễ."
Số liệu của phim tư liệu tiếp theo quá khổng lồ, nhân viên công ty đã gần nửa năm không nghỉ, bây giờ cô thật sự không có thời gian để lãng phí.
Mễ Lượng ngơ ngác nhìn Dư Quang, mãi một lúc sau mới hoàn hồn.
Đấu khẩu với người nước ngoài là chuyện nhỏ, kết hôn là đại sự, vị thế của chị gái hắn ở nhà họ Dư cao đến thế sao!
Vậy hắn có thể đi theo làm của hồi môn không, mỗi ngày cúng bái đại lão ngàn lần.
Nhìn thấy bộ dạng đó của con trai, Mễ ba rốt cuộc không chịu nổi, vỗ một cái vào đầu Mễ Lượng: "Im miệng."
Mễ mụ thì chuyển sang bên cạnh con trai, bên dưới bàn bóp mạnh vào eo Mễ Lượng, khiến hắn đau đến nhe răng trợn mắt.
Xác định Mễ Lượng sẽ không lại nói năng lung tung nữa, cha mẹ Mễ gia lại lần nữa đáp lời Dư Quang với nụ cười lịch sự: "Xin lỗi, thằng bé nhà tôi bị chúng tôi làm hư rồi."
Lúc này Dư Quang khách khí đáp lại: "Không sao, trẻ con đều vậy mà!"
Mễ Lượng nằm nhoài trên bàn, xoắn xuýt nhìn Dư Quang: Mình đã hai mươi tư rồi, vậy mà bị người hai mươi tuổi gọi là trẻ con, thật là khiến hắn khó chịu mà!
Ăn xong bữa cơm, Dư Huy lái xe đưa Dư Quang về.
Việc để em gái giúp mình xét thân gia này, dù sao nói thế nào cũng thấy ngại.
Dư Huy cũng bắt đầu tìm chủ đề: "Em thấy chị dâu của em người như thế nào?"
Dư Quang vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa trực tiếp lên tiếng: "Là anh muốn kết hôn, đâu phải em, nếu đã bàn chuyện cưới xin thì đã chứng tỏ anh đã đưa ra lựa chọn rồi, giờ hỏi ý kiến của em, chẳng qua là muốn hối hôn, mượn cớ là em thôi."
Dư Huy: "...Em, anh chỉ hỏi ý kiến của em thôi, em nhìn người chuẩn hơn anh, em thấy chúng anh có thích hợp kết hôn không?"
Được thôi, vừa rồi quả thật chỉ là tùy tiện tìm một chủ đề, nhưng bây giờ anh thực sự muốn hỏi ý kiến của Dư Quang.
Anh muốn biết trong mắt Dư Quang, kiểu phụ nữ nào mới thích hợp với anh nhất.
Đây cũng là cách để thăm dò định vị của bản thân anh trong lòng Dư Quang.
Dư Quang nhắm mắt, trong lòng chuyển đổi những số liệu rườm rà.
Đồng thời vẫn phải dành thời gian ứng phó với Dư Huy: "Sống."
Vốn tưởng Dư Quang sẽ thao thao bất tuyệt, không ngờ cô chỉ dùng hai chữ ngắn gọn là đã gạt phắt hắn.
Nếu là ngày thường, có lẽ hắn cũng không quá để ý đến những chuyện này, nhưng hôm nay là ngày vui của hắn, tâm tình cũng không tránh khỏi kích động.
Sau khi nghi hoặc, Dư Huy không nhịn được truy vấn Dư Quang: "Ý gì hả!"
Dư Quang khẽ cười nhìn Dư Huy: "Chỉ cần là còn sống, những thứ khác đều không quan trọng."
Giới tính, tuổi tác, chủng tộc đều không quan trọng, chỉ cần xác định giới hạn sống chết là đủ.
Dư Huy: "... " Tức thật, muốn hất Dư Quang xuống xe quá đi.
Tin tức của Dư Quang không chỉ gây chấn động cho Mễ Lượng, mà toàn bộ cư dân mạng trong nước cũng cùng nhau sôi sục.
Dư Quang quả thực đã chạm vào đúng chỗ ngứa của bọn họ, hóa ra bọn họ cũng có thể có một mặt mạnh mẽ như vậy trước những viện nghiên cứu kia.
Trước đây, khi Dư Quang phản pháo lại nhà trường, vẫn còn một bộ phận người cảm thấy Dư Quang quá cực đoan.
Nhưng lần này, sau khi chuyện kia xảy ra, phần lớn dư luận trên mạng đều hướng về phía Dư Quang.
Ngay cả vài người lẻ tẻ nói Dư Quang không có tầm nhìn đại cục cấp tiến, cũng bị đám fan của Dư Quang mắng cho trở về.
Khi ghét một người, ngay cả đối phương thở thôi cũng là sai.
Nhưng khi họ yêu thích Dư Quang thì bất luận Dư Quang làm gì, trên người cô cũng đều sẽ được gắn mác chính nghĩa.
(hết chương này)..
