Dư Quang qua đời đối Dư Thanh đả kích quá lớn, thậm chí có chút không thể vượt qua được.
Nhưng mấy em gái nàng lại vẫn luôn tích cực tiếp cận nàng, thậm chí nhiều lần gọi nàng về nhà, muốn nàng thay đổi chủ ý.
Nói là hiến tặng, nhưng trên thực tế cũng không cần hiến tặng triệt để như vậy.
Cô cô có nhiều tiền như vậy, tùy tiện giữ lại một ít liền so với cái sở nghiên cứu của Dư Thanh kia kiếm được nhiều.
Dư Thanh mà thật sự đem tất cả tiền của cô cô góp hết, vậy thì chẳng phải công sức mưu đồ của ba ba uổng phí sao.
Nhìn mấy em gái kia vẻ mặt coi tiền là lẽ đương nhiên, Dư Thanh cũng bị tức đến bật cười.
Khó trách cô cô đối với đám người này vẫn luôn không để ý, thì ra bọn họ đã sớm định tính quan hệ giữa ba ba và cô cô như vậy rồi.
Không đợi Mễ Dao nói chuyện, Dư Thanh trực tiếp rời khỏi căn nhà cũ của cha mẹ.
Mẹ con gái đều ở bên cạnh, không thiếu một mình nàng, nàng cũng không cần ở lại đây nhìn bọn họ giả dối.
Phát hiện con gái lớn thực sự đã ly tâm với mình, Mễ Dao lại bắt đầu nghĩ cách khác.
Nghĩ đến con gái đã ba mươi ba tuổi còn chưa kết hôn, liền tích cực giúp con tìm kiếm đối tượng hẹn hò.
Không làm cha làm mẹ, không biết ân tình của cha mẹ, chuyện giữa bà và Dư Quang, đợi Dư Thanh lập gia đình xong tự nhiên sẽ hiểu.
Những người Mễ Dao tìm đều là những người gia cảnh không nổi bật, nhưng tính tình ôn hòa, hiền lành.
Dù sao con gái lớn tuổi rồi, lại không thường xuyên ở nhà.
Loại đàn ông này sẽ không đi ra ngoài chơi bời lêu lổng, còn có thể chăm sóc con gái chuyện ăn uống, sinh hoạt, thật không còn gì thích hợp hơn.
Sự giày vò này của Mễ Dao, khiến Dư Thanh cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.
Nghĩ đến người cha vì suy tim mà chết, Dư Thanh bỗng nhiên tự lĩnh hội được kỹ năng của cô cô.
Nàng dứt khoát nói cho Mễ Dao biết, nàng tạm thời không có ý định kết hôn.
Cho dù một ngày nào đó nàng muốn kết hôn, cũng nhất định phải tìm người môn đăng hộ đối, hoặc là có chung sở thích, yêu thích.
Nếu không cho dù có kết hôn, một chút cái gọi là hạnh phúc ban đầu đó cũng sẽ bị cuộc sống ăn mòn.
Nghe được những lời này, sắc mặt Mễ Dao rõ ràng trở nên khó coi.
Bà cảm thấy Dư Thanh đang nói bóng gió về mình, nhưng nhìn thấy vẻ mặt tựa cười tựa không của Dư Thanh, trong lòng Mễ Dao có chút sợ hãi.
Năm đó, mỗi khi bà muốn thân cận với Dư Thanh, Dư Quang đều sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn bà.
Nhìn bộ dáng bài xích của Mễ Dao, Dư Thanh cũng rất bất đắc dĩ: "Mẹ, thừa nhận mình không bằng cô cô khó đến vậy sao, mẹ giày vò ba cả nửa đời người, bây giờ lại tới giày vò con, có phải là những ai có liên quan đến cô cô, mẹ đều hận đến thấu xương không?"
"Mẹ, có phải khi mẹ thấy ba luôn xoay quanh mẹ, mẹ sẽ cảm thấy trong lòng đặc biệt thoải mái không?"
"Mẹ, mẹ có biết vì sao cô cô vẫn luôn tha thứ cho mẹ không, không phải vì sợ mẹ, lại càng không phải là vì đuối lý, mà là vì mỗi khi cô cô mệt mỏi, đều sẽ coi mẹ như là trò cười để thư giãn."
"Hơn nữa cô cô cũng không phải là tha thứ cho mẹ, cô cô là căn bản mặc kệ mẹ, giống như mẹ đi trên đường vậy, sẽ không đột nhiên đi tấn công một người lang thang ven đường."
Được thôi, nàng thừa nhận lúc đầu mình muốn nói là mèo mèo chó chó, nhưng Mễ Dao dù sao cũng là mẹ của nàng.
Hơn nữa những điều này đều chỉ là suy đoán của nàng, lời của cô cô là cô ấy chỉ là một người đứng ngoài quan sát, sẽ không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của ba ba.
Bởi vì ngày tháng đều là của chính mình, dù tốt dù xấu thì người khác cũng không nhúng tay vào được.
Huống chi Mễ Dao chỉ là hẹp hòi, lén lút giày vò mình, cũng chỉ là một con cóc thích bám vào chân người khác rồi kêu ộp ộp.
Cũng không làm ra chuyện gì thật sự gây tổn thương người khác, chỉ cần tránh xa một chút là được.
Dư Thanh tuy không nói, nhưng Mễ Dao cũng nghe ra ý của nàng.
Bà lại là mẹ của Dư Thanh, Dư Thanh sao có thể nói ra những lời cay nghiệt như vậy được.
Mễ Dao phẫn nộ làm Dư Thanh im miệng, nhưng Dư Thanh không những im miệng, mà còn nhanh chóng rời khỏi nhà của bà.
Thấy chuyện di sản sắp xử lý xong, Dư Thanh liên tục không ngừng đi vào phòng thí nghiệm, bắt đầu nghiên cứu kín.
Về phần những chuyện phiền phức liên lạc với bên ngoài, thì có nhân viên chuyên nghiệp đảm nhận.
Dư Quang kết thiện duyên không ít, có không ít người nguyện ý vì Dư Thanh hộ giá hộ tống.
Mà Dư Thanh cũng đã bàn giao cho trợ lý hết sức rõ ràng, trong thời gian nàng nghiên cứu này, cố gắng đừng đến quấy rầy nàng.
Nếu như phía Mễ Dao xảy ra tình huống gì, những chuyện gì có thể dùng tiền giải quyết được đều có thể dùng tiền giải quyết.
Về phần những vấn đề mà không dùng tiền giải quyết được, thì nàng cũng giải quyết không được, nàng chỉ là một nhà nghiên cứu dược lý bình thường, không có bất kỳ đặc quyền nào.
Phòng thí nghiệm có biện pháp bảo vệ hoàn hảo, ngay cả một người tiếc mạng như mẹ nàng cũng tuyệt đối không dám xông vào.
Thấy tài sản của Dư Quang từng chút từng chút được thanh toán, Mễ Dao cuối cùng cũng phát hiện, thì ra bà không phải không quan tâm như mình tưởng.
Ít nhất bà không muốn trơ mắt nhìn tiền của Dư Quang, đều bị những người không liên quan lấy mất.
Đáng tiếc, vì thể diện bà không dám làm lớn chuyện, còn Dư Thanh thì lại trốn tránh không gặp ai.
Ngược lại còn khiến bà tức đến sinh bệnh nặng, ngay cả thân thể cũng trở nên suy yếu.
Năm năm sau, hiệu ứng Dư Quang vẫn không tiêu tan.
Bởi vì vẫn luôn ôm tâm lý mong chờ ảo tưởng thực tế ảo sẽ trở lại, đại đa số mọi người đều không đem thiết bị trả về.
Mỗi khi có trẻ con hỏi đó là cái gì, các bậc phụ huynh đều sẽ nghiến răng nghiến lợi nói cho chúng, đây là thứ do một bà lão đặc biệt cố gắng phát minh ra.
Bởi vì cái phát minh này, bà ấy đã thành công 'hack' được toàn bộ thế giới!
Trẻ con có hiểu hay không không quan trọng, quan trọng là sau khi nói những lời này xong, họ cảm thấy trong lòng thống khoái.
Chỉ cần thực tế ảo còn tồn tại, Dư Quang liền vĩnh viễn sẽ không bị người ta lãng quên.
Cơ thể của Mễ Dao đã đến hồi dầu hết đèn tắt.
Nghĩ đến con gái lớn nhiều năm trốn tránh mình, bà cố gượng dậy lập di chúc, đem tất cả tài sản để lại cho ba người con gái, lại không để lại gì cho Dư Thanh.
Cách phân chia tài sản này, làm cho ba đứa con còn lại cảm thấy trút được một cơn giận.
Cô cô có thích chị cả hơn nữa thì sao chứ, hành động của mẹ như một cái tát, hung hăng đánh vào mặt chị cả.
Một người mà đến cả mẹ ruột còn không chào đón, thử xem người đời sẽ chỉ trích thế nào.
Dù sao nhờ phúc của cô cô, mỗi hành động của họ đều sẽ bị xã hội khuếch đại vô hạn, xem lúc đó chị cả sẽ giải thích thế nào với bên ngoài.
Đang lúc bọn họ sung sướng chờ xem kịch vui, lại truyền đến tin tức nghiên cứu của Dư Quang đã đạt được thành quả, cũng rất có thể sẽ đạt được giải Nobel.
Một tin tức khác là, các nhà khoa học nghiên cứu thực tế ảo đã đạt được tiến triển mang tính đột phá, chiếu theo tình hình này thì hai trăm năm sau, họ có thể sẽ khởi động lại được thiết bị thực tế ảo.
Tin tức này vừa ra, toàn mạng đều kêu trời trách đất, Dư Quang này đúng là chết rồi cũng không cho họ thoải mái mà!
Nhìn hai người, một người thật sự đã thành mới, một người dù chết đi, cũng vẫn có thể khống chế cảm xúc của mọi người.
Cổ họng Mễ Dao phát ra tiếng cô lỗ trầm đục, lại trực tiếp tắt thở ngay trước mặt luật sư.
Rõ ràng là cùng chung huyết thống, vì sao con cái của bà không được như con gái của Dư Quang.
Bà ta bụng dạ hẹp hòi, cuối cùng thế mà lại tự tức chết mình.
Sau khi thấy tin tức, ai cũng biết Dư Thanh sắp vùng dậy, nhưng di chúc của người mẹ lại như một lưỡi búa lớn, chặt đứt ngay lập tức tình thân vốn không kiên cố.
Dư Thanh không những không ngốc, thậm chí còn vô cùng thông minh, sao có thể không biết chuyện này có liên quan đến bọn họ.
Còn phải giải thích thế nào về nguyên nhân cái chết của mẹ, chị gái quá thành công, cho nên mẹ mới tức chết!
Thật đúng là 'ăn trộm gà không thành lại mất nắm gạo'.
Bị đưa vào thế giới mới, bên tai Dư Quang vang lên tiếng cười lanh lảnh của người phụ nữ: "Chị cả, rốt cuộc chị cũng chết rồi, thế này rốt cuộc không còn ai làm ảnh hưởng đến chuyện cưới xin của em nữa."
(hết chương này)
