.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 260: Ta nương là thông tình đạt lý tướng quân phu nhân




Dư Thanh Tuyển nghĩ giở trò xấu thì không được, nhưng nhìn thấy nụ cười trên mặt Dư Quang, lập tức nhớ đến cái tát Dư Quang giáng lên mặt mình trước đó.
Nhận ra Dư Quang là người như thế nào, Dư Thanh Tuyển vội vàng lùi lại: "Đại tỷ, ta ngày mai đến tìm tỷ."
Nói xong, liền vội vã ra cửa.
Quản gia lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm: Hắn còn thật sợ tướng quân nhất thời hứng lên, đem cả tam thiếu gia chém luôn.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, tứ tiểu thư rốt cuộc đã làm cái gì, mà lại khiến tướng quân nhà hắn nổi giận đến mức ra tay độc ác với một đứa trẻ như vậy.
Trẻ con có sai thì từ từ dạy dỗ không được sao?
Nghĩ đến thảm cảnh hiện tại của tứ tiểu thư, cùng với hai cánh tay xanh đen kia, quản gia: "..." Thôi rồi, dạ dày lại bắt đầu dậy sóng rồi.
Phát hiện ánh mắt phức tạp của quản gia, Dư Quang cười nhẹ nhìn về phía đối phương: "Sao vậy, có gì muốn nói à?"
Quản gia vội cúi đầu: "Tiểu xin phép cáo lui trước."
Dư Quang ừ một tiếng: "Mấy cuốn thoại bản này không có ý gì cả, ngươi đi tìm cho ta chút đồ chống cháy đến."
Máu lại bắt đầu lạnh.
Quản gia: "..." Tướng quân, những năm này ngài ở chiến trường rốt cuộc đã trải qua những gì!
Mặc dù quản gia đã cố gắng che giấu tin tức, nhưng việc Dư Quang làm bị thương Dư Thanh Sương vẫn bị truyền ra khắp tướng quân phủ.
Tướng quân phủ có tổng cộng bốn phòng, trong đó đại phòng, tam phòng và tứ phòng đều là con vợ cả, chỉ có nhị phòng là thứ xuất, cũng là phòng yếu thế nhất.
Vì vậy ngày thường mấy người kia lúc nào cũng ngông nghênh càn quấy qua trước mặt Dư Liễu thị, sau đó nhị phòng mới ấm ức tới cửa, hy vọng Dư Liễu thị xử lý mọi chuyện cho công bằng.
Đồng thời bọn họ cũng rất có ăn ý, không ai bóc mẽ ai, chỉ tập trung ôm lợi lộc về mình.
Có chuyện gì đều là mọi người cùng nhau tiến lui.
Hôm nay nghe nói Dư Quang ném Dư Thanh Mạn ra ngoài, đánh quản gia Dư Thanh Tuyển, còn chặt hai tay của Dư Thanh Sương, tam phòng lập tức nhốn nháo không yên.
Bốn đứa con của đại phòng đều là lũ ngốc, ngoài trừ lão đại phúc hậu ra thì mấy đứa còn lại đều vừa ngốc vừa hư.
Đặc biệt là Dư Thanh Sương, bọn họ càng hận càng sợ.
Năm đầu tiên Dư Thanh Sương mới học chế độc, ả ta đặc biệt si mê độc dược.
Không một ai trong phòng từng không bị ả hạ độc âm thầm, có đôi khi đang đi đường sẽ chết một cách bất đắc kỳ tử.
Có đôi khi là đang làm việc, trên người đột nhiên nổi lên một lớp bóng nước.
Bọn họ dù không biết đau đớn thế nào, nhưng thấy những người đó gắng gượng bóc một lớp da mình xuống thì liền biết, người kia đang phải chịu khổ cực thế nào.
Có đôi khi vừa thức dậy, đã thấy người trực đêm bên cạnh mình đen ngòm chết ngay cạnh mép giường.
Mà Dư Thanh Sương thì một mặt lạnh lùng đứng ngoài cửa sổ, không biết đang ghi chép cái gì.
Không chỉ có tam phòng, mà ngay cả người trong viện của Dư Thanh Sương, cũng bị thay đổi hết đợt này đến đợt khác.
Tình hình này chỉ hoàn toàn biến mất cho đến khi Dư Quang trở về.
Trước đó họ từng nhắc nhở Dư Quang, đừng quá tin tưởng Dư Thanh Mạn và đám người đó, đối với mấy đứa nhỏ nên buông tay lúc nào thì phải biết buông tay.
Nhưng mỗi lần đều bị Dư Quang dùng lời nói chặn họng lại.
Bộ dạng tin tưởng không chút nghi ngờ của Dư Quang đối với đám em gái khiến họ thậm chí cảm thấy Dư Quang đã bị thương đầu óc ở chiến trường.
Bây giờ nghe tin Dư Quang ra tay với mấy đứa nhỏ, trong lòng đám người vậy mà lại sản sinh cảm giác cuối cùng cũng đã hành động thật sảng khoái.
Nhưng cái sự sảng khoái đó liền biến mất sau khi họ biết Dư Quang đã rút toàn bộ tài sản đi.
Nếu như Dư Quang thật sự rút hết tài sản riêng, vậy sau này họ sẽ đi đâu tìm lợi lộc đây.
Dưới gối mỗi phòng chẳng có mấy đứa con, bọn họ cố gắng như vậy, chẳng phải là vì muốn chuẩn bị nhiều của hồi môn và sính lễ hơn cho con cái hay sao.
Tuy rằng mẹ chồng trước khi lâm chung có để lại lời, để tránh cho mấy cô nhi quả phụ các nàng bị người ta bắt nạt, trên dưới tướng quân phủ nhất định phải kết thành một sợi dây thừng, không được phân gia.
Nhưng ai nấy trong lòng đều biết rõ, tình huống ăn chung nồi cơm thế này chỉ có thể xảy ra khi Dư Liễu thị còn sống.
Mà ai nào biết Dư Liễu thị còn có thể trụ được bao lâu, vạn nhất Dư Liễu thị đột nhiên qua đời, vậy sau này họ sẽ ra sao.
Bây giờ thì hay rồi, không cần phải chờ Liễu thị chết thẳng cẳng, bọn họ trực tiếp không còn đường sống.
Nhất thời cả ba phòng đều xoắn xuýt như chong chóng, Dư Quang là người cố chấp, chuyện đã quyết định căn bản không thể thay đổi.
Hay là, họ nghĩ cách khác xem sao... Thế là, vào chạng vạng tối, nhân lúc các cửa tiệm ngoài đường chưa đóng cửa hết, các chủ mẫu của tam phòng lần lượt đi cửa hông rời tướng quân phủ, bước vào các tiệm bạc khác nhau.
Buổi tối cùng ngày, chưởng quỹ mấy tiệm bạc phái người mang bạch điều đến cửa để đổi tiền.
Ngày thường bọn họ cũng có qua lại với nhau, tối nay vừa vặn tụ tập uống rượu.
Khi phát hiện phu nhân hai, ba, bốn phòng của tướng quân phủ cùng nhau ra cửa ký mua một món đồ, họ liền nhận ra có điều không đúng, vội vàng bảo tiểu tư đi tìm phòng thu chi của tướng quân phủ đổi tiền.
Mấy tiểu tư kia cũng đã quen đường quen lối theo cửa sau đi vào phòng thu chi, yêu cầu đổi tiền.
Nhìn thấy mấy tờ bạch điều kia, gân xanh trên trán người của phòng thu chi đều nổi cả lên, đám người này cũng quá biết tranh thủ rồi, vậy mà đem cả phần tiền của tháng sau chi tiêu đi luôn rồi.
Bất đắc dĩ, phòng thu chi chỉ còn cách đi tìm Dư Thanh Tuyển đòi tiền.
Lúc này Dư Thanh Tuyển đã nhận được tin Dư Thanh Sương trở thành tàn phế, đang trốn trong phòng run cầm cập.
Nghe thấy tin tức này, cũng không dám sai người đi đòi tiền của Dư Quang, vội vàng sai tiểu tư mở kho nhỏ của mình, lấy tiền ra đuổi phòng thu chi đi.
Hắn rất sợ, không ai được phép quấy rầy quyết tâm run rẩy của hắn.
Mấy phòng khác cũng đang chờ tin tức của phòng thu chi, khi nghe tin Dư Thanh Tuyển mở tư khố để trả tiền cho các nàng, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Lần này chẳng qua là một lần thăm dò, xem ra bọn họ vẫn có thể tiếp tục cuộc sống như bây giờ.
Dư Liễu thị được người dìu đứng dậy từ bồ đoàn, sau khi ngủ trưa dậy, bà lại quỳ tụng kinh thêm hơn ba canh giờ nữa, cũng có chút mệt mỏi.
Dư Liễu thị không có thói quen dùng bữa tối, được thị nữ thân cận Thiện Tâm đỡ đến trước bàn trang điểm, chuẩn bị hầu hạ bà tắm rửa thay quần áo.
Nhìn khuôn mặt không vướng bụi trần của Dư Liễu thị, Thiện Tâm không khỏi nghĩ đến tin mình vừa nghe được: "Phu nhân, nô tỳ hôm nay nghe nói..."
Thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của Thiện Tâm, Dư Liễu thị hiểu ý khẽ nói: "Không biết nói thế nào thì có thể không cần phải nói, không cần ấp a ấp úng."
Biết Dư Liễu thị không thích thế, Thiện Tâm vội vàng đem những tin mình nghe được đều nói ra, cuối cùng không quên bồi thêm một câu: "Phu nhân, có cần phải nhận tứ tiểu thư về không?"
Thiếu tướng quân nhẫn tâm thật đấy, ngày thường đối tốt bao nhiêu thì tốt, nổi giận lên lại dám chém tay tứ tiểu thư, như thế thì sau này tứ tiểu thư biết sống sao đây.
Người một nhà có gì thì không thể ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng, lại cứ muốn ra tay độc ác như thế.
Đáng thương tứ tiểu thư, về sau phải làm thế nào đây!
Nghe thấy giọng nghẹn ngào mang tiếng khóc của Thiện Tâm, trong giọng của Dư Liễu thị mang theo một chút dao động: "Thanh Sương có từng đến cầu cứu không?"
Thiện Tâm hơi ngẩn người, sau đó vội vàng lắc đầu: "Chuyện này thì không có, nghe nói tứ tiểu thư còn đang hôn mê."
Câu hỏi của phu nhân nghe có hơi kỳ quái, chẳng phải giờ họ nên nhanh chóng chạy qua xem tứ tiểu thư bên kia xem tình hình thế nào sao.
Bộ dạng của phu nhân bây giờ, lại khiến cô có chút không biết làm sao.
Dư Liễu thị khẽ gật đầu: "Không cầu cứu đã nói lên không sao, tắm rửa thôi."
Nếu như có chuyện gì thì chắc chắn bà ta đã làm ầm ĩ lên từ sớm rồi, sao có thể chờ đến bây giờ.
Không đến tức là tiểu tứ không sao, vậy thì bà sao có thể phụ tấm lòng của con được.
(Hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.