.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 309: Cùng người hoa hồng, tay có thừa hương




Ngô Thành không nói một lời nhìn Dư Quang, một hồi lâu sau mới không quan trọng cười cười: "Tiểu Dư gần đây tiến bộ đúng là rất lớn, vừa vặn để chúng ta cùng học tập một chút."
Dư Quang thân thể không tốt, rời khỏi bệnh viện tỉnh cũng chưa đến một năm, hắn cũng không cảm thấy Dư Quang về kỹ năng chuyên môn, có thể có đột phá lớn gì.
Về phần bệnh viện huyện nói không ngừng các ca phẫu thuật, theo hắn cho rằng chỉ là nghe một người trẻ tuổi kỳ lạ ý nghĩ lý luận trình bày, liền không ngừng hướng mặt mình dát vàng mà thôi.
Còn hắn thì chờ Dư Quang thất bại rồi tới cứu vãn.
Viện trưởng bệnh viện huyện này cũng thật hồ đồ, lại dám để một người trẻ tuổi làm bừa.
Dư Quang cười nhạt nhìn Ngô Thành: "Ca phẫu thuật này chỗ khó không ít, muốn học được sợ là tốn không ít công sức."
Trong lúc nói chuyện lại coi như đã nhận lời câu khách sáo phía trước của Ngô Thành.
Nụ cười trên mặt Ngô Thành nhạt đi trông thấy bằng mắt thường, vẫn không nói Dư Quang có thực lực thật hay không.
Chỉ là tính tình này, cũng đã không được yêu thích.
Quả đúng là khác bệnh viện tỉnh, ngay cả tình cảm xã giao cũng chẳng buồn duy trì.
Với tính cách thế này của Dư Quang, nhất định sẽ không đi được xa.
Chưa kể kỹ thuật của Dư Quang ra sao, muốn trở thành một bác sĩ ưu tú, dựa vào không chỉ có riêng kỹ thuật.
Thấy bầu không khí hai người càng lúc càng xấu hổ, chủ nhiệm Lưu và chủ nhiệm Thái vội vàng tiến lên hòa giải.
Đứa trẻ Dư Quang này làm sao thế, bất kể hai người có mâu thuẫn gì, vào thời khắc này cũng không nên đối đầu với chủ nhiệm Ngô.
Còn cả chủ nhiệm Ngô này nữa, đã là nhân vật dẫn đầu hàng đầu trong nước, sao lại có ý với một người hậu bối ăn nói kỳ quặc như vậy.
Thấy chủ nhiệm Lưu và chủ nhiệm Thái đều đang nháy mắt với mình, Dư Quang cười nhạt nhìn chủ nhiệm Ngô, làm một tư thế mời.
Chỉ là lúc đi ngang qua bên cạnh Ngô Thành, Dư Quang bỗng nhiên lên tiếng: "Lão sư, người sốt ruột như vậy ảnh hưởng tâm thái của tôi, là đang lo lắng điều gì?"
Ngô Thành giận dữ nhìn Dư Quang, còn chưa kịp lên tiếng, liền nghe Dư Quang lại nói: "Đã từng bị mình chèn ép từ bỏ học sinh, nếu như thật có tiền đồ, mới là sự sỉ nhục lớn nhất đối với bản thân mình.
Cho nên cho dù có chút thành công, cũng phải nhanh chóng dập tắt nó trong trứng nước, lão sư người nói đúng không."
Ngô Thành bị lời nói của Dư Quang chọc tức, vừa chuẩn bị quát mắng thì thấy Dư Quang cười nhạt đưa bệnh án đến trước mặt hắn: "Lão sư vẫn nên xem chút đi, cho dù lại không muốn cũng không thể mất phong độ, người nói có đúng không."
Lời nói của Dư Quang câu nào câu nấy đều trúng tim đen của Ngô Thành, Ngô Thành hừ lạnh một tiếng kéo bệnh án mà Dư Quang đưa tới.
Thấy trên đó có ghi chú kỹ càng những hạng mục cần chú ý, bên cạnh còn đính kèm phê bình về phương án phẫu thuật.
Sắc mặt Ngô Thành dịu đi không ít, hắn tuy có chút tâm tư nhỏ, nhưng tính chuyên nghiệp quá cứng, lúc này xem bệnh án Dư Quang đưa cho hắn, tự nhiên biết Dư Quang hẳn là đã chuẩn bị kỹ càng.
Lại nghĩ đến lúc trước ở bệnh viện tỉnh, nguyên chủ cần cù nỗ lực, trong lòng hắn cũng khó tránh khỏi có chút khó chịu.
Thật ra, đây vẫn là một mầm non không tệ.
Xem xong phương án phẫu thuật của Dư Quang, Ngô Thành đưa ra một vài ý kiến.
Thấy hai người từ giương cung bạt kiếm chuyển sang chung sống hòa bình, chủ nhiệm Lưu và chủ nhiệm Thái liếc nhau, thế giới của thiên tài, bọn họ thật không hiểu.
Dư Quang thì mặt bình thản cùng Ngô Thành tiếp tục thảo luận.
Nguyên chủ chưa từng trách móc đồng nghiệp bệnh viện tỉnh, vì nàng biết tất cả là do bản thân nàng không chịu nổi áp lực dư luận, không liên quan đến người khác.
Về phần người khác, cũng đều bị nguyên chủ mang đến ảnh hưởng tiêu cực phiền thấu, mới trở thành trợ lực mà vợ chồng nhà họ Dư dùng để bức ép nguyên chủ.
Nói cho cùng, vẫn là nguyên chủ tự mình không vững.
Nhưng hiểu thì hiểu, lại không có nghĩa nàng yêu cầu phải chịu đựng người khác ăn nói kỳ quái.
May mà về sau không có xảy ra chuyện gì khác, Dư Quang và mọi người cứ như vậy vào phòng phẫu thuật.
Bởi vì là ca phẫu thuật cải tiến, nên trong phòng quan sát đến không ít bác sĩ.
Chủ nhiệm Ngô nghiêm túc giảng giải cho trợ lý mà mình mang theo về từng động tác của Dư Quang.
Lúc ban đầu, hắn không chỉ giảng giải mà còn phân tích ý nghĩa từng động tác của Dư Quang.
Nhưng dần dần, tốc độ giảng giải của hắn càng ngày càng chậm.
Giữa chừng còn có một lần ngậm miệng.
Không có cách nào, chỉ dùng mắt nhìn thôi cũng nhìn không kịp, còn tâm trạng đâu mà nói chuyện.
Tốc độ tay của Dư Quang quá nhanh, dao mổ dường như mọc trên tay cô, động tác tự do nhưng lại gọn gàng.
Ngô Thành tương đối rõ ràng, cho dù là hắn cũng không thể làm tốt hơn.
Vốn dĩ là ôm tâm lý cứu bồ mà đến, ai ngờ bây giờ lại biến thành học tập.
Hắn thậm chí liên tục xác nhận mấy lần, xem những thiết bị kia có vận hành bình thường hay không.
Sợ bỏ lỡ bất kỳ động tác nào của Dư Quang, cho đến khi phẫu thuật thành công viên mãn.
Theo tim của Lưu Kim lại lần nữa hồi phục nhịp đập ổn định, trong phòng phẫu thuật vang lên một tràng vỗ tay.
Tay Ngô Thành ấn vào kính phòng quan sát, tham lam nhìn Dư Quang đang khâu vết thương cho Lưu Kim sau khi đã lau rửa sạch.
Thế mà, cứ như vậy mà thành công.
Nhưng sao có thể!
Ở một bệnh viện huyện với các thiết bị không hoàn hảo, thế mà hoàn thành ca phẫu thuật không ngừng tim bằng nội soi đầu tiên trên thế giới, điều này quả thực quá không thể tưởng tượng nổi.
Tâm tình chủ nhiệm Ngô càng thêm kích động, chỉ thấy hắn lấy điện thoại ra định gọi cho viện trưởng của mình: Dư Quang vốn dĩ là người của bệnh viện tỉnh, bọn họ có phải nên đưa người trở về không.
Nhưng cùng lúc hắn lấy điện thoại ra, một tin tức đẩy đưa tại địa phương trực tiếp xuất hiện trên khung điều khiển điện thoại: Nhiệt liệt chúc mừng bệnh viện huyện hoàn thành ca phẫu thuật không ngừng tim bằng nội soi đầu tiên trong nước.
Chủ nhiệm Ngô hung tợn nhìn tin đẩy đưa kia, một lúc lâu mới hừ một tiếng: "Lão hồ ly!"
Trưởng viện Trịnh này quả không hổ xuất thân hành chính, cũng quá ranh ma đi!
Dư Quang nổi tiếng rồi, Ủy ban y tế trực tiếp lấy video phẫu thuật của cô, chuẩn bị đưa lên cấp trên, trước tiên để trong nội bộ giới nghiên cứu khoa học ngoại lồng ngực thảo luận một phen.
Viện trưởng Trịnh gần đây đi lại đều mang gió, để phòng Dư Quang bị người khác đào mất, ông chẳng những cho Dư Quang biên chế mà còn cho Dư Quang đãi ngộ của bác sĩ chủ trị.
Hầu như mỗi ngày đều sẽ trò chuyện tâm sự với Dư Quang, sợ Dư Quang tìm chỗ cao hơn.
Điều phiền não duy nhất là chủ nhiệm Thái và chủ nhiệm Vạn bây giờ mỗi ngày đều quấn lấy ông không buông, đều muốn để Dư Quang chuyển đến khoa của mình.
Dư Quang thì không có ý định thay đổi nơi làm việc, dù sao chỉ cần nổi tiếng, làm việc ở đâu cũng giống nhau.
Hơn nữa thời gian của cô càng lúc càng ít, không cần phải giằng co thêm nữa.
Nói đến giằng co, Dư Quang lại gọi điện cho Dư Diệu Dương: "Tin tức dạo này xem chưa, anh cảm thấy em làm thế nào, có tính là thiên tài không."
Trong giọng của Dư Diệu Dương mang vẻ bất đắc dĩ: "Dư Quang, rốt cuộc em muốn cái gì?"
Với cô em gái này, anh thật sự hết cách.
Giọng Dư Quang vẫn ôn nhu: "Em chỉ là muốn chứng minh em rất giỏi thôi, anh nói xem nếu em trở nên càng ngày càng giỏi, ba mẹ có thể bắt anh trả lại thận cho em không."
Nghe thấy tiếng hít khí từ đầu dây bên kia của Dư Diệu Dương, Dư Quang cười nhạt nói thêm: "Dư Diệu Dương, anh già rồi, còn em vẫn trẻ, em có rất nhiều thời gian chứng minh em giỏi hơn anh, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ oán trách anh đồ phế vật cướp thận của em, anh nói đúng không…"
(hết chương này)..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.