.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 315: Cùng người hoa hồng, tay có thừa hương




Đại khái quá mười ngày tả hữu thời gian, quốc nội quan tâm đến độ hot của Dư Quang cũng dần dần hạ nhiệt, sau đó một cái tin tức đột nhiên nổ vang.
Dư Quang thế mà thật sự thông qua tranh cử thành Phó hội trưởng AATS, còn bằng vào kỹ xảo phẫu thuật cao siêu cùng lý luận vững chắc, chinh phục toàn thế giới các chuyên gia đỉnh cấp về khoa ngoại tim mạch.
Nàng như lời phát biểu trước đây, trên sân khấu thế giới, hướng tất cả những người xuất sắc triển lãm cái gì mới là chân chính thiên tài.
Không ít chuyên gia khi gặp nàng, đều sẽ cung cung kính kính gọi một tiếng lão sư.
Tin tức này truyền về nước, bất kể người có quan tâm đến tin tức y tế hay không đều nhấn mở thông báo tin tức.
Bọn họ mặc dù không biết AATS là gì, cũng không biết chức phó hội trưởng này đại diện cho cái gì.
Nhưng có thể nhìn thấy người nước mình tỏa sáng trên sân khấu quốc tế, dù sao cũng là một chuyện khiến người vui mừng.
Có danh tiếng này rồi, Dư Quang phát hiện người quan tâm mình trở nên nhiều hơn.
Thậm chí còn có quan chức tự mình xuống sân, giúp nàng làm sáng tỏ những tin đồn trước đây.
Như nàng đã nói trước đó, một người chỉ khi chứng minh được giá trị thật sự hoặc sự trong sạch của bản thân, mới có thể nhận được sự quan tâm và giúp đỡ của người khác.
Dư Diệu Dương tìm công ty "thuỷ quân", càng trực tiếp đem đơn hàng trả về cho Dư Diệu Dương.
Đùa à, hàm lượng vàng của chức phó hội trưởng này bọn họ đều đã điều tra rõ rồi, hiện tại Dư Quang, nói một câu là niềm tự hào của dân tộc cũng không quá đáng.
Đừng nói hiện giờ người này còn có thể bị bôi nhọ nữa hay không, cho dù không có ai chống lưng, bọn họ cũng tuyệt đối không bao giờ đổ nước bẩn lên người Dư Quang.
Bọn họ tuy là chuột cống ngầm, nhưng chuột cũng có nhiệt huyết của mình.
Bởi vậy, dư luận trong nước bắt đầu nghiêng về một bên ủng hộ Dư Quang.
Còn chưa kịp về nước, đã có không ít đơn hàng phẫu thuật cầu đến chỗ Dư Quang, trong số đó không thiếu những người có thân phận và địa vị.
Đặt vào trước đây, họ sẽ lựa chọn mời các bác sĩ nổi tiếng quốc tế, cho dù tốn vài trăm hay hơn ngàn vạn, cũng muốn mời được người tới làm phẫu thuật.
Nhưng hiện tại bác sĩ ngoại khoa tim mạch hàng đầu quốc tế ở ngay trong nước, bọn họ lập tức thông qua các mối quan hệ để liên hệ với Dư Quang, mong Dư Quang giúp người nhà mình phẫu thuật.
Viện trưởng Trịnh cười đến toe toét cả miệng, nhờ phúc của Dư Quang, gần đây ông không chỉ tăng tần suất xuất hiện, thậm chí còn bắt được không ít mối quan hệ mà trước kia không thể với tới.
Danh tiếng bệnh viện huyện tăng lên một tầm cao mới không nói, phía trên còn cố ý nhấn mạnh, tòa nhà bệnh viện của họ đã quá cũ rồi, muốn xây cho họ một tòa mới, hiện đang làm thủ tục.
Biết Dư Quang là "thần tài" của mình, viện trưởng Trịnh sau khi hỏi thăm tình hình của Dư Quang, hào phóng phê duyệt phí công tác cho Dư Quang, còn không quên nhắc nhở Dư Quang nhất định phải bồi dưỡng sức khỏe cho tốt, tuyệt đối không được quá vất vả.
Sau khi trả lời xong một loạt tin nhắn, Dư Quang đưa điện thoại cho Dư mẫu, giọng cực kỳ vui sướng: "Mẹ, mẹ với ba xem tin tức chưa, mẹ nói con có lợi hại không."
Khi Dư Quang gọi điện thoại đến, vợ chồng nhà Dư đúng là đã xem tin tức về Dư Quang.
Không phải là do họ cố ý nhấn mở xem, chỉ là hiện tại tất cả các phương tiện truyền thông đều đang điên cuồng thổi phồng Dư Quang.
Vô tình mở đại một tin tức nào cũng là những lời chúc mừng dành cho Dư Quang.
Xem những lời ca ngợi trong bài viết, vợ chồng nhà Dư một lúc lâu không nói nên lời.
Lý do trước đây họ bắt con gái hiến thận cho con trai, là do con gái sinh ra vì con trai, hơn nữa con trai ưu tú hơn con gái.
Nhưng bây giờ con gái không có sự duy trì của gia tộc, bằng chính thực lực của bản thân đi đến được bước này, điều này khiến họ không thể không đánh giá lại hai đứa con này.
Y thuật là thứ dựa hoàn toàn vào thực lực cá nhân.
Nhìn theo hướng này, có vẻ như con gái so với con trai càng có thực lực hơn, vậy có phải họ đã sai rồi không.
Ý tưởng này chỉ thoáng qua trong đầu rồi nhanh chóng biến mất, người trong nhà vốn nên giúp đỡ lẫn nhau, họ chỉ là muốn gia đình này được trọn vẹn.
Về phần chuyện họ với Dư Diệu Dương bất hòa chỉ là nhất thời, đó dù sao cũng là đứa con trai mà họ đã yêu thương nửa đời người, đừng nói chi là còn có hai đứa cháu trai, tình thân này cuối cùng cũng không thể dứt bỏ.
Còn về Dư Quang, chỉ có thể chờ cô ấy từ từ xua tan oán khí trong lòng.
Đúng lúc vợ chồng nhà Dư đang cổ vũ nhau, thôi miên bản thân rằng mình không làm sai chuyện gì, tất cả là do Dư Quang quá so đo thì điện thoại của Dư Quang vừa hay gọi tới.
Nghe lời của Dư Quang, Dư mẫu cố gắng kìm nén sự khó chịu trong lòng, lạnh giọng nói: "Dư Quang, con lại muốn gì nữa."
Lại tiền đồ thì sao chứ, hiện tại quan hệ giữa họ với Dư Quang đã thành thù rồi, con gái này đúng là "dài oai", căn bản không hiểu thế nào là người nhà.
Tiếng cười của Dư Quang thoải mái mà vui vẻ: "Mẹ, mẹ thấy rồi chứ, hiện tại tất cả các phương tiện truyền thông đều đang vì con mà hò reo, danh tiếng của con bây giờ còn cao hơn cả Dư Diệu Dương, mẹ có kiêu hãnh không."
Giọng của Dư mẫu như nghẹn lại trong cổ họng, bà có gì đáng tự hào chứ, hiện giờ bà chỉ có lo lắng.
Lần trước chuyện thận suýt chút nữa đã khiến bà mất mạng, trời mới biết lần này Dư Quang lại giở trò gì.
Thấy vẻ mặt tức đến không nói nên lời của vợ, Dư phụ đưa tay nhận lấy điện thoại, tiện tay nhấn nút ghi âm: "Dư Quang, rốt cuộc con muốn cái gì?"
Nếu như quan hệ giữa họ và Dư Quang đã trở thành kẻ thù, đương nhiên phải có dáng vẻ của một kẻ thù.
Những đoạn ghi âm này vào những thời điểm then chốt, là có thể phát huy tác dụng.
Dư Quang cười vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng: "Ba, con sắp chết rồi, ba quên rồi sao, là ba mẹ đã mổ lấy thận của con, còn ép con uống bách thảo khô."
Dư phụ nhíu mày lại rồi tắt ghi âm: "Hiện tại con chẳng phải là vẫn khỏe sao."
Là bằng chứng để nộp ra trước tòa, theo yêu cầu của pháp luật nhất định phải là file ghi âm gốc, đồng thời không được có bất kỳ chỉnh sửa nào, lời của Dư Quang vừa rồi buộc ông phải tắt ghi âm.
Dư Quang cười nói: "Ba à, ba vẫn luôn nói cho người hoa hồng thì tay còn lưu lại hương thơm, nội tạng của con hư hỏng không khác gì nhau rồi, bây giờ con ưu tú như vậy, ba tính cứu con như thế nào?"
Dư phụ nghiến răng nghiến lợi nhấn nút ghi âm: "Dư Quang, rốt cuộc con muốn cái gì?"
Dư Quang cười nhẹ nhàng đáp: "Ba, Thư Bình và Thư An thế nào rồi, ba có cảm thấy bọn chúng sẽ giỏi hơn con không?"
Một câu nói rõ tràn đầy hàm ý, nhưng ở tai người ngoài nghe thì lại như không nói gì cả.
Ngực Dư phụ kịch liệt phập phồng: "Dư Quang, con đừng hòng động vào Thư Bình và Thư An."
Dư Quang khẽ thở dài: "Ba à, ba đang nói gì vậy, ba không thể vì chuyện trước đây đã cưỡng ép bắt con phải hiến thận cho Dư Diệu Dương, mà lại cảm thấy con nên phải báo đáp cho ba.
Ba biết không, ngay cả lúc bị ba mẹ ép uống bách thảo khô, trong lòng con vẫn không hề trách ba mẹ, bởi vì tất cả đều là do con không có bản lĩnh."
Máu của Dư phụ gần như xông lên não, ông giận dữ tắt ghi âm, sau đó lại bắt đầu ghi âm lại: "Dư Quang, rốt cuộc con muốn cái gì, cứ nói thẳng đi."
Đây là cái thói gì vậy, lại cứ lặp đi lặp lại nói, sao không chịu nói đến chuyện thận!
Dư Quang cười nhẹ nhàng: "Ba đang nói gì vậy, con chỉ đang nói rõ đúng sai với ba thôi, quả thận bị ba đào đi của con, đến giờ vẫn còn đau."
Dư phụ khoảng thời gian này đã cảm nhận đủ cái gì gọi là nỗi đau mất thận, ông theo bản năng rụt người lại, nơi vết mổ lại một lần nữa truyền đến cơn đau âm ỉ.
Giọng ông tràn đầy sự bất lực, một lần nữa nhấn nút ghi âm: "Dư Quang, con gọi điện thoại tới chỉ là muốn chọc tức ba sao."
Dư Quang thì cười đáp: "Ba ba đang nói lời gì vậy, con chỉ muốn nói cho ba biết, lúc ba nhấn nút ghi âm, con ở bên này có thể nghe được tiếng nhắc nhở."
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.