.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 329: Ngươi nương cảm thấy ngươi như cái chê cười, chuẩn bị lý tính ăn dưa




Phương Hạo Thanh một lời khó nói hết nhìn Dư Quang, hắn mặc dù đầu óc không được, nhưng ít nhiều vẫn muốn giữ chút mặt mũi.
Làm ăn mày đi xin cơm, bệ hạ sợ là sẽ trực tiếp hạ chỉ biếm hắn thành thứ dân mất. Dư Quang có chút tiếc nuối nhìn Phương Hạo Thanh, đáng tiếc, đứa trẻ này thật sự không biết chọn lựa.
Ăn mày có thể nghèo, nhưng bọn họ số lượng đông, là nhóm thích hợp nhất để thu thập tin tức.
Hơn nữa ăn mày kỳ thật cũng không hề tồi tệ như người đời tưởng tượng, nếu quy củ lại, về sau sẽ hình thành một chuỗi công nghiệp lớn mạnh.
08: ". . ." Ký chủ, phương thức kiếm tiền này của ngươi đúng là không đi lối thường.
Phát giác tổ mẫu không nói đùa với mình, Phương Hạo Thanh miễn cưỡng gượng cười: "Tổ mẫu lựa chọn con đường thứ hai cho tôn nhi là gì?"
Thấy vẻ mâu thuẫn của Phương Hạo Thanh, Dư Quang khẽ vuốt mặt bàn: "Trong đám bạn của con, có ai đặc biệt thân không?"
Phương Hạo Thanh ngơ ngác một giây, sau đó lại càng căng thẳng hơn: "Tổ mẫu, các bạn của con đều có chút gia thế, thực sự..." Không gánh nổi chuyện này đâu.
Những lời còn lại hắn không dám nói, vì hắn biết tổ mẫu là muốn tốt cho mình, hắn lo lắng sẽ làm tổn thương tâm Dư Quang.
Nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến hắn cùng đám bạn quỳ thành một hàng bên đường, chờ người bố thí, Phương Hạo Thanh liền cảm thấy cả người không được rồi.
Dư Quang cười nhẹ nhìn đứa cháu trai hờ của mình: "Con quay về gọi những đứa đầu óc có chút tiền bạc, tính làm chút chuyện làm ăn nhỏ đến đây, tổ mẫu giúp các con hoạch định một chút, cùng nhau làm chút chuyện làm ăn."
Nói đến đây, giọng Dư Quang hơi ngưng một chút, sau đó mới cảm khái thở dài một tiếng: "Con người ta, cuối cùng vẫn là cần có bạn bè, nếu không chỉ một mình có tiền, thật sự rất vô vị, con nói có phải không?"
Bạn bè nên được chia làm hai loại, một loại là bạn nhậu ăn uống miễn phí, loại khác là tiểu khả ái có thể giúp đỡ nhau trong lúc then chốt.
Vừa hay mượn cơ hội này, giúp cháu trai phân loại một chút, tiện thể để những đứa trẻ kia kiếm chút tiền, sau này cũng có thể giúp đỡ cháu trai.
Nếu không sao lại nói con cái đều là nợ. Nghe thấy chuyện làm ăn nhỏ, Phương Hạo Thanh tim đập thình thịch: "Tổ mẫu, người tính để chúng con làm gì?"
Có vụ ăn mày phía trước, hắn đột nhiên cảm thấy tổ mẫu của mình thật ra không đáng tin như trong tưởng tượng.
Còn về chuyện kiếm tiền, càng không nên nghĩ.
Tổ mẫu xác thực quản quận vương phủ không tệ, nhưng cũng chỉ là không tệ mà thôi.
Muốn có tiền lớn tuyệt đối không thể, còn có cha hắn cứ liên tục muốn đi vào chỗ chết. Dư Quang mặt mày đều là ý cười: "Hạo Thanh đây là không tin tổ mẫu sao."
Giọng Dư Quang tương đối ôn hòa, nhưng vẫn khiến Phương Hạo Thanh trong lòng run sợ, lúc này luống cuống mở miệng: "Tổ mẫu nghỉ ngơi trước, con bây giờ liền đi tìm người."
Tổ mẫu rõ ràng cười hiền hòa, nhưng sao hắn lại sợ đến vậy chứ!
Dư Quang cười nhẹ nhìn Phương Hạo Thanh: "Đi đi, tổ mẫu chờ con mang người trở về."
Phương Hạo Thanh: ". . ." Thôi rồi, tổ mẫu có vẻ thật sự nghiêm túc.
Một người có bao nhiêu bạn bè, chỉ cần nhìn khi hắn đề cập đến tiền bạc, phản ứng của đối phương thế nào thì biết.
Phương Hạo Thanh vốn tưởng chỉ cần nhắc tới việc làm ăn, dù không thể nhất hô bá ứng, mọi người ít nhất cũng sẽ hăng hái móc tiền ra.
Đáng tiếc, hiện thực túm lấy cổ áo hắn, tát qua tát lại khiến hắn mắt nảy đom đóm.
Vừa nhắc tới cùng nhau đào tiền làm ăn, tại chỗ liền có mấy người chạy, đây đều là những người ngày thường thân với Phương Hạo Thanh nhất.
Gia thế bọn họ tương đương, ngày thường chơi cũng cởi mở, Dư Quang vừa nói tìm người, Phương Hạo Thanh đầu tiên nghĩ tới bọn họ.
Đáng tiếc, sự thật làm Phương Hạo Thanh vô cùng thất vọng.
Những đám bê con này đã gọi món, nhưng nghe hắn nói tiền, liền bỏ cả đồ ăn mà chạy.
Sao thế, sợ hắn bỏ thuốc độc vào đồ ăn à?
Sớm biết những người này đức hạnh như vậy, hắn nhất định bỏ thuốc độc vào đồ ăn rồi đầu độc chết bọn họ.
Nhóm người thứ hai ăn xong mới đi.
Lúc đó Phương Hạo Thanh vừa vặn muốn đi vệ sinh, chờ từ nhà vệ sinh ra thì thấy trong sương phòng tửu lầu chỉ còn lại lác đác vài người.
Trong đầu Phương Hạo Thanh nháy mắt bị "Ngọa Tào" xoát màn hình, ánh mắt oán hận nhìn ba người còn lại.
Trong ba người có hai người là bạn nhậu quan hệ bình thường với hắn ngày thường, người còn lại thì là Thế tử Lễ vương phủ.
Theo lý mà nói, Thế tử Lễ vương không nên trà trộn vào đội củi mục của hắn.
Tiếc là chẳng thể làm gì được đối phương lại đúng là củi mục thật.
Lễ vương chẳng những là thân đệ của Thái tông, năm xưa trong lúc dời đô đại loạn, lại càng đơn thương độc mã bảo hộ Thái tổ bình an.
Vì thế mà được phong tước Thiết Mão vương, hơn nữa còn là tộc trưởng hoàng thất tông tộc.
Có thể thấy địa vị của Lễ vương trong hoàng triều.
Lễ vương phủ thế đại đơn truyền, đến đời này thì triệt để lụn bại.
Lễ vương đương nhiệm vừa mới xin chỉ phong con trai làm thế tử, con trai ấy liền bị một trận bệnh nặng đoạt mất mạng.
Khó khăn lắm xoa dịu được nỗi đau mất con, Lễ vương lập tức xin chỉ, lập cháu trai mình làm thế tử.
Sau đó, Thế tử Lễ vương vì tai nạn bất ngờ mà bị tổn thương đầu óc, trí lực của hắn còn không bằng đứa trẻ lên ba.
Lễ vương muốn cho cháu trai lưu lại đời sau, đáng tiếc cháu trai hắn lại không phối hợp chút nào.
Thậm chí còn gây ra chuyện lớn, chút nữa thì cười rụng răng của những người khác.
Lâu dần, Lễ vương cũng hết hy vọng, cảm thấy cháu trai như vậy cũng rất tốt.
Mỗi ngày cấp cho cháu trai đủ tiểu tư hạ nhân, cùng cháu trai đi chơi khắp nơi.
Thế tử Lễ vương cũng rất dễ hầu hạ, ngày thường ngoan ngoãn cũng không gây sự, chỉ cười hì hì khắp nơi tìm người chơi.
Vì Lễ vương phủ cùng quận vương phủ quan hệ cũng coi như không tệ, vì thế Thế tử Lễ vương ngày thường cũng thường ăn nhờ ở đậu chỗ Phương Hạo Thanh.
Chỉ là trong tay hắn có tiền, người lại không rõ ràng, chỉ nhớ kỹ lời ông nội nói là ân tình cần qua có lại.
Mỗi ngày Phương Hạo Thanh mời hắn ăn cơm trưa, hắn nhất định phải mời lại Phương Hạo Thanh ăn cơm tối.
Nếu Phương Hạo Thanh mời hắn ăn cơm tối, hắn liền muốn mời lại Phương Hạo Thanh ăn khuya.
Hơn nữa ân tình này nhất định phải trả trong ngày, nếu Phương Hạo Thanh tỏ ý muốn về, hắn sẽ bắt người đè Phương Hạo Thanh lại.
Nhất định phải trả ân tình mới cho Phương Hạo Thanh về nhà.
Chuyện này khiến Phương Hạo Thanh dở khóc dở cười, lại còn không nói hai người đều là hoàng tộc, địa vị Lễ vương phủ lại cao hơn xa quận vương phủ.
Chỉ là cái chuyện này hắn không có cách nào cáo trạng.
Thế tử Lễ vương đè ta lại, ép ta cùng hắn ăn cơm.
Nghe xem, đây là lời người nói à!
Hắn có phải là nương môn đâu, sao có thể yếu đuối đến thế.
Nếu không cẩn thận ăn cơm của đối phương, vậy thì lại càng không được, đối phương sẽ truy đến cùng, nhất định phải đuổi hắn về phủ, cho đến khi ăn xong một bữa cơm mới mang đám chó săn sau lưng rời đi.
Vì cái tật này của đối phương, cho nên lúc tập hợp đám hoàn khố, cũng kéo luôn cái người không phải bại gia Thế tử Lễ vương này vào.
Liếc mắt nhìn Thế tử Lễ vương đang được người hầu giúp lau tay, Phương Hạo Thanh không khỏi thở dài: Sao lại để người này nghe thấy thế, đây mới thật là muốn chết mà!
Ngoài Thế tử Lễ vương, hai người còn lại cũng là người hoàng tộc.
Hai người này một người tên Phương Hoa Toàn, người còn lại là Phương Chí Niên.
Mặc dù đều là đích tử trong nhà, nhưng đều không có sức cạnh tranh gia sản gì.
Thuộc loại một khi tranh gia sản liền sẽ bị phụ thân tại chỗ tiêu diệt.
(Hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.