.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 350: Ngươi nương cảm thấy ngươi như cái chê cười, chuẩn bị lý tính ăn dưa




Thượng một giây, Ôn Ngọc còn cảm thấy Dư Quang bị điên rồi.
Nhưng hiện tại, Ôn Ngọc chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh.
Bởi vì Dư Quang cũng không có cho nàng cơ hội nói chuyện, mà là liên thanh bắn phá, xé toạc nàng một cách triệt để.
"Ngươi cùng Phương Ngọc Bình ở chung một cái viện, ta lại chưa từng quản chuyện trong viện của ngươi. Trừ tiểu tư hầu cận Ngọc Bình, những người còn lại đều là mắt thần của ngươi, Ngọc Bình đi đâu làm sao thoát khỏi mắt ngươi."
"Ngươi tính thời gian thật giỏi, vừa đúng lúc ta cùng Ngọc Bình nói xong, chuẩn bị để Ngọc Bình rời đi thì ngươi tới, nhưng ngươi biết ngươi sai ở đâu không?"
"Sơ hở lớn nhất của ngươi là Nguyên Bảo, hắn là tiểu tư hầu cận Ngọc Bình, người lớn như vậy đứng ở trong viện chờ, Ngọc Bình đương nhiên cũng ở chỗ ta."
"Bất quá điều này với ngươi mà nói cũng không quan trọng, mục đích chính của việc hôm nay ngươi tới là muốn nói cho Ngọc Bình ngươi dự định rời đi đúng không!"
"Kỳ thực những tâm tư nhỏ nhặt giữa vợ chồng không khiến người ta chán ghét, tạm coi là tình thú nhỏ nhặt giữa hai người, nhưng ngươi không nên liên lụy đến ta bà mẫu này."
"Tâm lý của ngươi rất dễ hiểu, vừa rồi ngươi muốn nói đi lẽ ra là để Ngọc Bình nghe thấy, nhưng ngươi lại khiến ta phải nghe.
Hôm nay ta nếu giữ ngươi lại, chắc chắn sẽ mất hết thể diện, còn cho ngươi lợi lộc không nhỏ, sau này trước mặt ngươi cũng không thể giữ được cái thế của bà bà.
Nhưng nếu ta không giữ ngươi lại, Ngọc Bình lại sẽ oán hận ta đuổi vợ hắn đi."
"Ngươi vì tình mà khốn đốn là thật, sống sót trở về từ cõi chết cũng là thật, nhưng sau khi ngươi chết đi sống lại một lần, tốc độ lĩnh ngộ đại triệt đại ngộ cũng quá nhanh, chắc hẳn là việc hôm qua Ngọc Bình không đi thăm ngươi đã kích thích ngươi nhỉ!"
Một tràng lời nói kết thúc, Dư Quang nâng chén trà lên uống một ngụm.
Hít một hơi, dù sao cũng phải để người ta khóc một hồi đã!
08: ". . ." So với Ôn Ngọc, thật ra những chuyện này của nó cũng không đáng gì.
Ôn Ngọc muốn phản bác, lại cũng không biết nên nói gì, nước mắt theo má không ngừng tuôn rơi.
Nàng xấu hổ đến cực độ.
Dư Quang giống như là một đường đuổi theo bên cạnh nàng, nhìn chằm chằm vào nàng vậy, tính toán của nàng bị nói ra rõ mồn một.
Không chỉ một chút mặt mũi cũng không cho nàng giữ lại, mà còn cùng nhau xé tấm màn che trên người nàng xuống.
Nàng thật sự sợ hãi.
Vốn cho rằng mình sắp chết, cảm thấy cả thiên hạ đều nợ nàng, làm việc gì cũng không kiêng nể gì.
Nhưng đi một lượt trước quỷ môn quan, thế mà lại sống lại một cách thần kỳ, nàng mới giật mình mình trước kia đã làm những gì.
Nói xin lỗi là không thể xin lỗi, chỉ có thể kiên trì tiếp tục đi về phía trước.
Điều làm nàng thất vọng nhất, thực ra là thái độ của Phương Ngọc Bình đối với nàng.
Người đàn ông này rõ ràng đã từng nói, dù nàng làm gì đi nữa, cũng sẽ cưng chiều nàng một đời một kiếp.
Kết quả những lời thề đó giống như hoa trong gương, trăng trong nước, gió thổi liền tan...
Thấy Ôn Ngọc cúi đầu không ngừng khóc nức nở, Dư Quang nhẹ giọng cười nói: "Hôm nay ngươi làm ta chuyển lời với Phương Ngọc Bình, có phải là hy vọng Phương Ngọc Bình chủ động từ sau bình phong đi ra không?"
Không biết trả lời thế nào, nước mắt Ôn Ngọc rơi càng lợi hại: Câu hỏi như vậy, làm sao nàng trả lời được.
Phương Ngọc Bình nghe toàn bộ quá trình: ". . ." Hắn hiện tại không muốn đi ra chút nào!
Lời vừa dứt, Dư Quang nhẹ nhàng lắc đầu: "Ngươi đối với Phương Ngọc Bình thế nào cũng không đáng kể, dù sao Phương Ngọc Bình vốn cũng không phải là người trọng thể diện, nhưng ngươi không nên liên lụy đến ta.
Nếu ta là ngươi, hiện tại sẽ giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, an an tĩnh tĩnh trở về tĩnh dưỡng, coi như là những lời hôm nay đều là nói mê.
Nhưng nếu ngươi nhất quyết muốn đi, bây giờ ta sẽ sai người chuẩn bị xe giúp ngươi."
Nói đến đây, Dư Quang dừng một chút: "Ta nhớ nhà ngươi ở xa, ta sẽ bảo người chuẩn bị sẵn lương khô cho ngươi."
Nước mắt Ôn Ngọc càng tuôn trào, nàng phát hiện mình đã bị vây khốn, bây giờ nói đi cũng không xong, mà không đi cũng không được.
Trước đây sao không phát hiện, bà mẫu của mình lại là người tàn nhẫn như vậy.
Bây giờ nàng về nhà, khả năng duy nhất là bị đưa vào am tu dưỡng.
Thấy Ôn Ngọc mặt không chút biểu cảm ngồi im trên mặt đất, Dư Quang nhẹ nhàng lắc đầu: "Nếu ngươi còn muốn tự sát, không bằng cân nhắc xem lụa trắng và dao găm tuy đều là chết, nhưng hai loại đồ vật đó so ra thì dễ chịu hơn."
Không thể chịu đựng được sự châm chọc của Dư Quang nữa, Ôn Ngọc giận dữ ngẩng đầu: "Ngươi căn bản không hiểu cái gì là nỗi khổ tương tư."
Dư Quang cười đẩy kính: "Ừ, thế giới tình cảm của ngươi người bình thường rất khó hiểu.
Ngươi hưởng thụ mười năm phú quý của Quận vương phủ, đồng thời lại trong lòng yêu thương người đàn ông khác, điều này còn may là Quận vương phủ cách người trong lòng của ngươi ở xa, nếu như là ở hai nhà gần nhau, vậy nay Tần mai Sở chính là ngươi rồi.
Một tháng có ba mươi ngày, cũng không biết Phương Ngọc Bình có thể được mấy ngày thị tẩm."
Thân thể Ôn Ngọc lung lay sắp đổ, bà mẫu sao có thể nói ra những lời độc ác như vậy.
Dư Quang nhẹ nhàng lắc đầu: "Thôi, đừng mạnh miệng nữa, ngươi vốn là người có bản lĩnh, quay đầu dỗ dành Ngọc Bình cho tốt, với cái tính coi ngươi như châu như bảo của hắn, chắc hẳn cho ngươi mỗi tháng được toại nguyện một hai ngày cũng không phải là vấn đề hóc búa gì."
Hơi thở Ôn Ngọc trở nên khó nhọc, vẫn còn nhịn không được biện bạch cho người trong lòng: "Giết người bất quá đầu chạm đất, muốn chém giết muốn xẻo thịt tùy ý vương phi quyết định, nhưng ngươi căn bản không hiểu hắn, hắn là người có chí lớn, cùng ta tách ra cũng là vì hiếu lớn hơn trời, ngươi đừng nhục nhã hắn như vậy."
Nàng không làm sai điều gì, rõ ràng có nhiều người như vậy đều đồng tình nàng và phu quân yêu mà không được, tại sao lại phải nhục nhã nàng như thế.
Hơn nữa nàng có thể thấy, những năm này khổ không chỉ có mình nàng, mà còn có cả phu quân của nàng.
Dư Quang thuận theo lời Ôn Ngọc nói: "Không sợ đàn ông là cặn bã, chỉ sợ bị đàn bà cặn bã tự mình xuống tay tẩy trắng cho đàn ông. Thực ra ngươi nói không sai, việc người đàn ông kia hưu ngươi là lẽ đương nhiên, không giống như Ngọc Bình vì ngươi mà cãi lại cả mẫu thân, thật sự không phải là người tốt, tóm lại ngươi vui vẻ là được rồi."
Trước mắt Ôn Ngọc từng đợt tối sầm, ý của lời bà mẫu nói là gì, là nhắc nhở Phương Ngọc Bình không muốn đối xử tốt với nàng nữa ư?
Nói một hồi, Dư Quang thấy náo nhiệt cũng không còn gì để xem.
Thấy Ôn Ngọc lắc lư ngày càng lợi hại, Dư Quang quyết định giúp đối phương một tay, đánh gục đối phương: "Thế đạo bây giờ ta càng ngày càng không hiểu, trong mắt thế hệ các ngươi, hành vi của ngươi có thể là truy cầu tình yêu đích thực, nhưng trong mắt thế hệ chúng ta, đây là hành vi lăng loàn chính hiệu."
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng cười.
Sau đó chỉ thấy Phương Hạo Thanh từ cửa bước nhanh đến bên cạnh Dư Quang, dùng giọng điệu mà cậu ta cho là nhỏ nhẹ ghé vào tai Dư Quang nói: "Tổ mẫu, không chỉ thế hệ của ngài, ngay cả thế hệ của cháu cũng gọi là lăng loàn ạ."
Sự công kích đến từ con kế, khiến cho Ôn Ngọc loạng choạng thân hình, rồi ngã thẳng xuống đất.
Đám nha hoàn của Ôn Ngọc lập tức khóc thành một mảnh, quận vương phi bị sỉ nhục đến thế này, sau này còn mặt mũi nào mà sống ở vương phủ nữa!
Phương Ngọc Bình vốn trốn sau bình phong nhanh chóng đi ra, nhìn thấy Ôn Ngọc đã ngã xuống đất, liền giơ tay lên tát Phương Hạo Thanh một cái: "Nghịch tử, dám sỉ nhục mẫu thân ngươi."
Mẫu phi nói những lời kia còn đổ thôi, Phương Hạo Thanh có tư cách gì mà chế nhạo Ôn Ngọc, bao nhiêu năm lễ giáo quy tắc đều học vào bụng chó hết rồi sao?
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.