Ban đầu, đám người còn tò mò hai ngọn núi này muốn xây cái gì.
Nhưng hai ngọn núi này vẫn luôn trong trạng thái khai thác, lại từ đầu đến cuối không biểu hiện ra kết quả.
Một lúc sau, bọn họ cũng liền mất hứng thú.
Rốt cuộc kinh thành này dạng địa phương, mãi mãi không thiếu thứ ngon để chơi.
Mỗi ngày đều có cửa hàng khai trương, đồng thời cũng có cửa hàng đóng cửa, mọi người từ sớm đã quen với loại chuyện này.
Ngược lại là Lễ vương thế tử cùng Dư Quang quan hệ gần gũi hơn khá nhiều, hễ rảnh là lại chạy đến quận vương phủ.
Không chỉ Lễ vương thế tử, ngay cả Lễ vương cũng thường xuyên ra vào quận vương phủ.
Một lúc sau, ngược lại xuất hiện không ít lời đồn về Lễ vương cùng Dư Quang.
Người đời đại đa số thích những chuyện tình yêu ngọt ngào, đặc biệt là khi chuyện tình yêu đó xảy ra trên người người khác, càng làm họ thêm phấn khích.
Ngay khi những người này hứng thú bừng bừng, chuẩn bị bày biện ra những chuyện về chuyện xưa "đã từng" của Lễ vương và Tấn Dương vương phi.
Lễ vương liền xách hoàng kim giản, trực tiếp đánh những kẻ tung tin đồn nhảm một trận tơi bời.
Mà kẻ đầu têu bị Lễ vương lôi ra, đánh gãy tay chân, chuyện này mới xem như chấm dứt.
Cũng không phải không có ngự sử tố cáo Lễ vương hành hung, nhưng Giai Hòa đế đã sớm quen tính khí của Lễ vương rồi, trực tiếp buông lời bảo bọn họ tự đi mà phân rõ phải trái với Lễ vương đi.
Tung tin đồn nhảm về hoàng thất vốn đã là đại tội, huống chi là Lễ vương, trưởng tộc tông thất.
Ngự sử không làm gì được Lễ vương, kẻ tạo lời đồn tự biết đuối lý, sợ hãi tội giáng xuống càng thêm kinh hãi.
Cuối cùng vẫn là Giai Hòa đế hạ chỉ phạt bọn họ nửa năm bổng lộc, chuyện này mới coi như xong.
Chuyện ồn ào quá lớn, bởi vậy không ai phát hiện, mấy tên công tử nhà giàu đặc biệt biết xài tiền là Phương Hoa Toàn, mang theo một đội thị vệ cùng với thông quan văn điệp mà Lễ vương xin cho, nhanh chóng rời khỏi thành.
Đây là cơ hội cuối cùng mà Dư Quang dành cho Phương Hoa Toàn, tính tình Phương Hoa Toàn không quyết đoán, nhưng chỉ nhìn tướng mạo cũng biết hắn là một kẻ bại gia tử.
Ngày thường hay thích trang B nhưng lại hào phóng vung tiền, có một số việc hắn làm rất thích hợp.
Huống hồ Phương Hoa Toàn đã đắc tội cha hắn là Quan nội hầu, vừa vặn có thể thừa dịp cơ hội này ra ngoài lánh mặt một thời gian.
Phương Hoa Toàn liền cứ thế rời khỏi kinh thành, sau đó hơn nửa năm đều không trở về.
Quan nội hầu phu nhân vốn tính toán xử lý vĩnh viễn đứa con riêng này, rồi đem tiền bạc thu lại.
Ai ngờ đứa nghịch tử này thế mà tìm được cách trốn đi, còn nhất quyết không thừa nhận giữa hai bên có giao dịch gì, số tiền bà ta nhiều năm dành dụm được cứ thế trôi theo dòng nước.
Hầu phu nhân mặc dù đau lòng tiền của mình, nhưng thấy con riêng ăn tết cũng không về, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều, chỉ mong Phương Hoa Toàn sớm chết ở bên ngoài thì tốt.
Đến mùa xuân năm thứ hai hoa nở, mọi người mới biết được rốt cuộc Hưng Yên quận vương phủ đã làm gì trên hai ngọn núi đó.
Bọn họ đã cải tạo hoàn toàn hai ngọn núi đó thành đại trang viên nghỉ dưỡng.
Một ngọn núi chỉ tiếp đón nam tân, trên ngọn núi khác thì chỉ tiếp đón nữ khách.
Mới đầu mọi người đều chỉ cảm thấy đây là một loại chiêu trò, bọn họ sẽ không đến cái núi hoang đó du ngoạn.
Nhưng ngay khi bọn họ tụ tập lại chế giễu Hưng Yên quận vương phủ đang bày trò linh tinh, thiệp mời của Lễ vương trực tiếp đưa tới.
Lâu ngày không gặp, rất là nhớ nhung, hiện tại xuân quang tươi đẹp, chi bằng lên núi du ngoạn một phen.
Thiệp mời của Lễ vương, không ai dám không nhận.
Vì thế, hơn chục vị lão gia chủ "có quan hệ giao hảo" với Lễ vương, đều bị lôi từ trong nhà ra ngoài.
Đám người vốn nghĩ đây chẳng qua chỉ là một chuyến công tác, tùy tiện qua loa cho xong, nhưng đợi đến khi đi rồi mới phát hiện: Ừ, thật là thơm!
Ngọn núi dành cho nam tân trồng đủ loại tre trúc tao nhã, tùng bách, cùng với dùng các loại kỳ thạch đắp lên những hình dáng đẹp mắt, trên hành lang quanh co lên xuống núi bò đầy dây nho.
Ngọn núi được các công tượng đào thành tầng tầng lớp lớp, mỗi một tầng đều bố trí các khu giải trí khác nhau.
Trừ tầng dưới cùng là một khu thương mại lớn, hướng lên trên lần lượt là trường đua ngựa, sân mã cầu, trường bắn ngựa, diễn võ trường, sân khấu kịch, suối nước nóng, viện xoa bóp.
Mỗi một tầng lại có tửu lâu, quán ăn, thậm chí còn có một thứ gọi là giao hàng.
Nếu như chơi mệt, sẽ có người chuyên chở bạn đến vị trí bạn muốn.
Vì mỗi tầng cảnh quan không giống nhau, vì vậy trên đường lên núi cứ cách vài chục bậc thang, sẽ có một cái đình với hình dáng kỳ lạ.
Trong đình chuẩn bị sẵn bút mực giấy nghiên, cho tân khách qua lại để lại mặc bảo của mình.
Nếu có ai viết được tác phẩm đặc biệt xuất sắc, người hầu hạ trong đình sẽ thỉnh cầu được giữ lại mặc bảo, treo trên vách đá dọc đường.
Nghe nói khu đỉnh núi, là một nơi có tên gọi là văn phòng.
Nơi này không cho phép bất kỳ người ngoài nào đến gần, ngay cả người hầu hạ cũng đều là gia nô của Lễ vương phủ.
Cái văn phòng đó nhìn lên giống như một trang viên khổng lồ.
Có người từng ở vị trí gần đỉnh núi, nhìn thấy Lễ vương thế tử vui vẻ chạy đến chạy đi.
Lại nghe nói Lễ vương thế tử cũng góp cổ phần vào Hưng Yên quận vương phủ, mọi người trong nháy mắt đã hiểu, nơi này là xây để cho Lễ vương thế tử chơi.
Sau khi tin tức truyền ra, mọi người cũng không mấy hứng thú.
Bọn họ cũng không định quan tâm một kẻ ngốc, đặc biệt là cái kẻ ngốc đó lại có một người gia gia vác hoàng kim giản.
Trò chơi đặc sắc nhất ở khu nam khách, thực ra là một loại cách chơi mới mẻ mang tên phiêu lưu.
Khi người ta chuẩn bị xuống núi, có thể chọn đường bộ hoặc đường thủy.
Đường bộ cảnh quan không khác lúc lên núi bao nhiêu, nhưng đường thủy lại khác biệt.
Hưng Yên quận vương phủ dùng guồng nước từng chút từng chút chuyển nước từ chân núi lên đỉnh núi, tân khách có thể ngồi bè trúc trôi theo dòng suối từ từ xuống.
Thiết kế thủy đạo vô cùng khoa học, tao nhã mà không nguy hiểm, thậm chí còn mang lại một cảm giác thoải mái như cưỡi gió lướt đi.
Những người này đến một lần liền yêu thích nơi đây, khi về càng hứa sau khi về nhà sẽ sắp xếp con cháu đến du ngoạn.
Lễ vương hào phóng tặng mỗi người một thẻ khách quý, mọi người đều họ Phương, chỉ cần là người thân chính thức trong nhà bọn họ đến, mọi chi phí đều miễn phí.
Bọn họ không thiếu bạc này, cần chính là chút thể diện.
Lễ vương cho bọn họ thể diện đủ, bọn họ tự nhiên hiểu rõ ý tứ, trở về liền sắp xếp con cháu qua tới cổ động.
Biết được những gì Dư Quang làm cho Lễ vương, Phương Hạo Thanh chỉ lo có thể bị lỗ vốn hay không.
Những người đó ăn mặc chi tiêu cái gì cũng giỏi, lần này miễn phí, bọn họ sẽ tiêu tốn bao nhiêu tiền.
Dư Quang lại cười nhẹ nhàng, như nhìn kẻ ngốc mà nhìn hắn.
Phương Hạo Thanh bị Dư Quang cười mà trong lòng hoảng hốt, mãi đến khi bị Phương Chí Niên kéo ra khỏi phòng, mới cẩn thận hỏi Phương Chí Niên: "Ngươi rõ ý của tổ mẫu ta không?"
Phương Chí Niên khẽ lắc đầu: "Vương phi tổ mẫu làm việc, nhất định có lý lẽ của bà."
Hắn tuy cũng không biết, nhưng hắn hiểu cần phải im miệng.
Phương Chí Niên trầm mặc một lát, đột nhiên nói tiếp: "Ngươi có cảm thấy, tổ mẫu thông minh hơn chúng ta gấp trăm lần không."
Phương Hạo Thanh đầy đồng cảm gật đầu: "Tổ mẫu mỗi lần nhìn ta, ta đều cảm thấy mình giống như con sư tử đá ở cổng đầu óc chậm chạp."
Phương Hạo Thanh: "... "Ta cảm thấy ta có khi còn không bằng con sư tử đá kia nữa.
Chờ hai người ra khỏi cửa, Dư Quang nhìn Phương Hoành Vũ đang loay hoay với một ống trúc: "Ngươi đã biết ý của ta trong việc này."
Phương Hoành Vũ đang dùng một cái dũa cẩn thận mài dũa bên trong ống trúc, nghe Dư Quang nói xong, hắn ngẩng đầu trả lại Dư Quang một nụ cười: "Kiếm tiền thôi."
Hơn nữa còn là đại tiền!
—— Hôm nay có thể phải vào phòng phẫu thuật, viết được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy.
(hết chương này)
