Đối với tước vị, Phương Hạo Thanh cùng Phương Hoành Vũ đều không có gì cảm giác.
Nhưng Phương Chí Niên cùng Phương Hoa Toàn lại không giống.
Thân là trưởng tử, bọn họ vốn là có quyền lợi thừa kế tước vị, kết quả lại bị phụ thân trực tiếp tước đoạt.
Đây cũng là chuyện khiến bọn họ bất mãn nhất.
Nếu là đã bồi dưỡng họ, cảm thấy năng lực bọn họ không đủ, có lẽ họ liền nhận mệnh.
Nhưng vấn đề là, khi họ còn chưa hiểu tước vị có ý nghĩa gì, đã bị dưỡng thành hoàn khố.
Mà người lẽ ra nên là chỗ dựa của họ, lại càng không cho họ một chút cơ hội, trực tiếp từ bỏ họ.
Điều này khiến bọn họ sao có thể không sinh oán hận.
Vốn cho rằng kết cục tốt nhất đời này, liền là trở thành một phú gia ông.
Lại không ngờ, Dư Quang lại đưa cho bọn họ một đề nghị khác.
Thấy Dư Quang nói xong liền tiếp tục ăn đồ ăn, Phương Hoa Toàn cùng Phương Chí Niên đều sốt ruột.
Nghĩ đến tính tình Dư Quang, hai người liền mặt dày tiến tới: "Vương phi tổ mẫu, người nói cho chúng ta một chút thôi."
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn bọn họ: "Sang năm làm cho tốt, cuối năm ta sẽ nói cho các ngươi biết."
Hai người hai mặt nhìn nhau: Đệ đệ bọn họ đã muốn một mình đảm đương một phương, nếu họ còn phải đợi một năm, chẳng phải là món ăn đã nguội.
Bất quá nghĩ đến lời Dư Quang nói đều thành sự thật, họ chỉ có thể kìm nén tâm tình kích động, chờ Dư Quang sắp xếp công việc cho họ sau một năm.
Một bữa cơm ăn xong đã là buổi chiều, Dư Quang bảo Phương Hạo Thanh đưa Phương Chí Niên cùng Phương Hoa Toàn về.
Phương Hoành Vũ thì cùng nàng ở trong sân tiêu thực.
Nhìn thấy Phương Hoành Vũ đỡ Dư Quang chậm rãi đi dạo, Phương Hạo Thanh trong lòng bỗng dâng lên cảm giác nguy cơ: Sao hắn cảm thấy mình sắp thất sủng rồi.
Dư Quang vừa đi, vừa hỏi tiến độ nghiên cứu phát minh trên núi, ngẫu nhiên cũng sẽ đưa ra ý tưởng của mình.
Phần lớn thời gian còn lại đều là lắng nghe.
Nói xong công việc, Dư Quang còn tượng trưng hỏi thăm tình hình Lễ vương.
Nói đến Lễ vương, giữa lông mày Phương Hoành Vũ đều là vẻ ôn nhu.
Từ khi bệnh tình hắn thuyên giảm, Lễ vương liền trực tiếp dọn đến thôn trang suối nước nóng trên núi.
Mỗi ngày ngâm chút suối nước nóng, đánh một chút ngũ cầm hí, lúc rảnh thì có thể tìm người khác trò chuyện, tháng ngày trôi qua vô cùng thoải mái.
Nhìn ra Phương Hoành Vũ ngoài miệng than vãn, nhưng trong lòng lại nhớ thương Lễ vương, biểu tình Dư Quang càng thêm ôn nhu: "Hắn là người biết hưởng thụ, nhưng ở trên núi cũng là vì muốn gần con một chút."
Có một số người thích giữ ý trong lòng, lén lút chờ người khác đoán.
Nếu gặp người thông minh, còn có thể có kết cục tốt đẹp.
Nhưng nếu gặp kẻ vụng về, chẳng phải là bỏ lỡ nhau.
Phương Hoành Vũ vốn có tướng mạo tốt, hiện tại sau khi khỏi bệnh, cái vẻ ngu dốt ngây ngô kia, cũng biến thành ôn nhuận như ngọc.
Từ xa nhìn lại, còn mang theo vài phần tiên khí.
Nghe Dư Quang nói, Phương Hoành Vũ cười cong mày: "Con cũng biết tâm tư của hắn, hắn người đó cứ cứng miệng, thực tế rất nhớ con."
Cho nên mỗi ngày hắn đều sẽ cùng tổ phụ dùng bữa sáng và bữa tối, lúc không bận, sẽ cùng tổ phụ đánh cờ.
Ánh chiều tà chiếu lên người Dư Quang, giọng nói Dư Quang cũng trở nên càng ôn nhu: "Con có thể hiểu tâm tư của hắn, đó chính là phúc khí của hắn."
Người rời đi rồi, vĩnh viễn sẽ không trở lại, nhất định phải trân trọng người trước mắt.
Nhìn khuôn mặt ôn nhu của Dư Quang, Phương Hoành Vũ rốt cuộc nhịn không được hỏi: "Vương phi tổ mẫu, người có người không bỏ xuống được không."
Nói xong Phương Hoành Vũ lại có chút hối hận, cảm thấy mình đã hỏi một câu ngốc nghếch.
Vương phi tổ mẫu nhớ thương đương nhiên là Phương Hạo Thanh, nếu không cũng sẽ không phí sức vì đối phương trải đường.
Vốn cho rằng Dư Quang sẽ không trả lời, nhưng không biết có phải bị ánh nắng ấm áp lây nhiễm không, Dư Quang thế mà thật trả lời hắn: "Có hai người, nhưng đều không có ở đây."
Một người vứt bỏ nàng, một người khác.
Dù thế nào, đối với nàng mà nói, hai người hiện tại đều không còn ở đây.
Lời Dư Quang tuy nhẹ nhàng, nhưng Phương Hoành Vũ lại không hiểu cảm thấy bi thương.
Vương phi tổ mẫu chắc là nhớ thương Tấn Dương vương đã qua đời.
Hai người đều không nói gì, không khí trở nên có chút xấu hổ.
Phương Hoành Vũ thậm chí có chút hối hận vì đã nhắc đến chuyện đau lòng của Dư Quang.
Ngay khi hắn chuẩn bị nói gì đó để hòa hoãn không khí, bên tai bỗng xuất hiện một giọng trẻ con trong trẻo: "Tổ mẫu, cháu trai nhớ người quá!"
Giọng nói này trong trẻo mang một chút ngọt ngào, nghe Dư Quang không tự giác nhíu mày.
Theo giọng nói vang lên, một thân hình mập mạp cao đến nửa người, như quả pháo lao về phía Dư Quang.
Phương Hoành Vũ theo bản năng muốn đứng chắn trước Dư Quang, lại bị Dư Quang đẩy ra.
Sau đó, Phương Hoành Vũ chỉ thấy Dư Quang dùng cây quải trượng đầu rồng mà Giai Hòa đế ngự tứ đâm thẳng vào vai Phương Hạo Xán, đem người trực tiếp đẩy ra.
Sự tình phát sinh quá mức đột ngột, không chỉ Phương Hoành Vũ không kịp phản ứng, ngay cả Phương Hạo Xán ngã trên đất cũng không kịp phản ứng.
Ngay khi Phương Hoành Vũ trong lòng xoắn xuýt, có nên cảm khái sức mạnh của vương phi tổ mẫu, hay là phản ứng nhanh.
Phương Hạo Xán trên mặt đất đã oà một tiếng khóc lên.
Hắn đã mười tuổi, chưa từng có ai đánh hắn, cho dù hắn làm gì sai, phụ thân cũng chỉ ôn nhu nói cho hắn như vậy là không tốt.
Tổ mẫu sao có thể nỡ xuống tay với hắn.
Thấy Phương Hạo Xán khóc đáng thương, Phương Hoành Vũ lén nhìn Dư Quang, đã thấy mặt Dư Quang đã phủ lên vẻ ôn nhu: "Chẳng phải cha con đã nói với con, tổ mẫu không hoan nghênh con sao, con lao vào như vậy tính đâm chết tổ mẫu, để hả giận cho mình sao?"
Tiếng khóc của Phương Hạo Xán đột nhiên im bặt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Dư Quang.
Ánh mắt Phương Hoành Vũ trong nháy mắt trở nên ngoan lệ, ân tình của vương phi tổ mẫu với hắn là ân tái tạo, hắn không cho phép bất luận kẻ nào tổn thương vương phi tổ mẫu.
Bất quá lời vương phi tổ mẫu nói rất có đạo lý, thân thể Phương Hạo Xán được nuôi rất khỏe mạnh, cứ cái thân hình mập mạp đụng vào như vậy, vương phi tổ mẫu sợ là nguy hiểm.
Đã thấy Dư Quang cười tít mắt với Phương Hạo Xán: "Tổ mẫu nói sai à, hay là con chỉ tính dọa tổ mẫu, hoặc làm tổ mẫu ngã gãy xương, sau đó con đến hầu hạ tổ mẫu, kéo gần quan hệ giữa chúng ta?"
Ôn Ngọc cũng thật là khéo léo, năm trước đã dỗ được Phương Ngọc Bình quay về.
Hiện giờ hai người cũng cầm sắt hài hòa không thiếu, Ôn Ngọc thì tươi cười rạng rỡ, nhưng Phương Ngọc Bình thì trong lòng có khúc mắc.
So với trước đây mỗi ngày đều muốn dính lấy Ôn Ngọc, hiện tại Phương Ngọc Bình càng coi trọng không gian riêng.
Xem ra Ôn Ngọc muốn khôi phục mối quan hệ phu thê như cũ, sợ là còn một đoạn đường dài phải đi.
Cho nên nói, muốn xem náo nhiệt, nhân vật chính là cần thiết phải đủ!
Xem Ôn Ngọc bây giờ tích cực như vậy, chắc hẳn náo nhiệt ngày sau sẽ càng nhiều.
Chỉ là không biết Phương Hạo Xán này đột nhiên giở trò gì, Ôn Ngọc không ngốc, sẽ không ra tay với bà mẫu nàng.
Tính tình Phương Ngọc Bình thì ôn nhu, tuyệt đối không dám giết mẹ.
Như vậy xem ra, hẳn là Phương Hạo Xán tự chủ ý.
Dư Quang nhìn Phương Hạo Xán bị vạch trần tâm tư, đang ngồi ngẩn người dưới đất: Đứa trẻ này tính tình cũng có chút thú vị.
(Hết chương này)
