.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 373: Nhu nhược nhát gan giả thiên kim




Dư gia phu thê bị lời nói hung hăng càn quấy của nữ nhân này làm cho kinh ngạc đến ngây người, muốn phản bác cũng không tìm thấy tiếng nói của mình.
Những năm này, bọn họ tự nhận chưa từng bạc đãi Dư Tiêu Tiêu mảy may.
Như thế nào lại thành cố ý giữ người ở lại chịu khổ.
Về phần cái việc cố ý đổi hài tử kia càng không thể nào, nhà của hắn cuộc sống cũng không tệ, tự dưng đi đổi hài tử làm cái gì.
Chỉ là Vương Tú Liên và Dư Hưng đều đã không còn trên đời, bọn họ dù muốn tìm người hỏi thăm tình huống cũng không được.
Nhưng Dư Tiêu Tiêu không để ý nhiều như vậy, nghĩ đến những năm này mình ở nông thôn chịu khổ, lại nghĩ đến cuộc sống giàu sang của Triệu gia.
Dư Tiêu Tiêu tin lời hai vợ chồng này, đã hận Dư gia người.
Thái độ của cháu gái làm Dư gia phu thê cảm thấy lạnh lòng, nghĩ nhất định phải tra rõ sự tình, Dư gia phu thê đồng ý đi làm giám định thân tử.
Lúc ra cửa, họ lại như quỷ thần xui khiến nhổ vài sợi tóc của Dư Tư Viễn.
Sau đó, bi kịch bắt đầu.
Triệu Tiểu Đa thật sự là cháu gái ruột của họ, mà Dư Tư Viễn và Dư Tiêu Tiêu lại đều không phải người của lão Dư gia bọn họ.
Sau khi xem kết quả giám định, ánh mắt của Dư Tư Viễn và Dư Tiêu Tiêu đều thay đổi.
Thời đại này đã có không ít những chuyện bởi vì cha mẹ ruột muốn con cái mình có cuộc sống tốt đẹp, dẫn đến hai đứa trẻ bị ép tráo đổi nhân sinh, tình tiết như phim thần tượng.
Không chỉ Dư Tiêu Tiêu bị lọt vào trong đó, ngay cả Dư Tư Viễn cũng chìm đắm trong kịch bản nhân vật chính không thể tự kìm chế.
Trẻ con là một loài sinh vật rất kỳ lạ, chúng luôn biết cách lợi dụng ưu thế tuổi tác của mình, lấy 'đồng ngôn vô kỵ' làm lá chắn nói ra những lời tổn thương người khác sâu sắc nhất.
Dư Tiêu Tiêu bắt đầu đứng ở vị trí đạo đức cao ra sức lớn tiếng với Dư gia phu thê, chửi mắng họ nuôi ra đứa con trai tốt vì muốn Triệu Tiểu Đa sống những ngày phú quý mà đánh cắp nhân sinh của cô ta.
Còn Dư Tư Viễn thì quỳ bên ngoài cửa Dư gia không chịu đứng dậy, không ngừng cầu xin Dư gia phu thê nói cho mình biết, cha mẹ ruột của mình là ai.
Cha mẹ hắn nhất định cũng là người có tiền, hiện tại không biết đang mang đứa con của Dư gia ở nơi nào hưởng phúc.
Hắn cũng muốn về nhà!
Dư mẫu vốn đã có bệnh tim, nghĩ đến con trai mình đã nỗ lực vì hai đứa trẻ này, lại thấy hai đứa trẻ không biết điều, Dư mẫu lúc đó bị tức đến bệnh tim tái phát.
Vì hai đứa trẻ không biết thuốc cứu tâm để ở đâu, cũng không biết cách cấp cứu thế nào, đợi xe cứu thương chạy đến thì Dư mẫu đã lạnh ngắt.
Thấy Dư mẫu bị tức chết, Dư phụ cũng bị bệnh nặng một trận.
Lúc này vừa hay là nghỉ hè, sau khi phẫu thuật xong, Triệu Tiểu Đa được Triệu gia phu thê đưa trở về.
Vì Triệu Tiểu Đa cần tĩnh dưỡng, Dư Tư Viễn lại ở bên cạnh nhảy lên tránh né hỏi dò tin tức cha mẹ ruột của mình.
Dư phụ vừa phải chăm sóc trong nhà, vừa phải lo liệu hậu sự cho bạn già.
Ngay vào một ngày ra ngoài mua bữa sáng, Dư phụ đột ngột xuất huyết não ngã xuống bụi cây nhỏ bên vệ đường.
Đợi khi bị người phát hiện thì người đã lạnh.
Hai vợ chồng chưa đầy nửa tháng đã lần lượt qua đời, khi nguyên chủ biết tin thì Dư phụ đã xuống mồ.
Tin tức này đối với nguyên chủ quá đả kích, tinh thần hoảng hốt, nguyên chủ thao tác sai lầm bị điện giật chết ngay tại chỗ.
Những trường hợp như của nguyên chủ thì phòng nghiên cứu vốn dĩ không cần bồi thường.
Đợi tin tức truyền về trong nước, Dư Tư Viễn vừa tốt nghiệp cấp ba liền vui vẻ liên tục vỗ tay, chỉ nói một nhà nguyên chủ đáng đời bị báo ứng.
Triệu Tiểu Đa lại vô cùng mông lung, sống đến mười sáu tuổi, cha mẹ bỗng nhiên không phải cha mẹ ruột của mình.
Sau khi được đưa về nhà, gia nãi lại lần lượt qua đời.
Hiện giờ, ngay cả người cô cuối cùng có quan hệ huyết thống với cô cũng chết.
Cô hiện giờ tràn ngập mờ mịt về con đường tương lai.
Vì Dư gia phu thê ra đi gấp gáp, Triệu Tiểu Đa cũng không vào hộ khẩu Dư gia, bởi vậy về danh nghĩa, chỉ có Dư Tư Viễn là người thừa kế hợp pháp của Dư gia.
Cảm thấy mình phất lên chỉ sau một đêm, Dư Tư Viễn cũng không có ý định tiếp tục đi học, nhưng hắn cũng không vứt bỏ Triệu Tiểu Đa, mà là mua lại căn nhà của Dư gia, dẫn Triệu Tiểu Đa đi thành phố khác.
Cũng không phải hắn có tình cảm gì với Triệu Tiểu Đa, hắn chỉ muốn có người chăm sóc mình.
Dù sao cũng là trẻ con, trong tay có tiền Dư Tư Viễn bắt đầu trả thù bằng cách tiêu xài.
Nhưng sau khi hết cơn vui vẻ ban đầu, Dư Tư Viễn cũng lại lần nữa lâm vào bi thương, người Dư gia chết hết chỉ còn lại một cô bé, vậy thân thế của hắn chẳng phải là lại không ai biết.
Trong cơn giận dữ, Dư Tư Viễn bắt đầu trút sự đau khổ của mình lên người Triệu Tiểu Đa.
Hắn không ngừng nói cho Triệu Tiểu Đa biết, tất cả mọi chuyện đều do nhà Triệu Tiểu Đa nợ hắn, Triệu Tiểu Đa cần phải chuộc tội cho người nhà.
Triệu Tiểu Đa vốn đã bị vợ chồng Triệu gia nuôi dưỡng thành người nhu nhược nhút nhát, bị Dư Tư Viễn đánh mắng nhiều, thế mà cũng bắt đầu đồng tình với lời của Dư Tư Viễn.
Có lúc Dư Tư Viễn cho cô ta chút sắc mặt tốt, Triệu Tiểu Đa thậm chí còn cảm thấy ấm áp.
Những ngày tháng như vậy trôi qua mấy năm, Dư Tư Viễn bị người ta dụ dỗ dùng vào những thứ không nên dùng, tiền trong tay nhanh chóng xài hết.
Không có tiền, không công việc lại còn nghiện, Dư Tư Viễn bắt đầu đánh chủ ý lên người Triệu Tiểu Đa, hắn ép Triệu Tiểu Đa cùng hắn làm trò 'tiên nhân khiêu' lừa gạt tiền.
Vừa bắt đầu thì ngược lại vẫn còn tốt, sau đó có một lần, họ đụng phải kẻ máu mặt.
Triệu Tiểu Đa bị đối phương cào rách mặt, còn Dư Tư Viễn thì bị đánh què một chân.
Vốn Dư Tư Viễn lúc này đã không thể làm gì được Triệu Tiểu Đa, nhưng Triệu Tiểu Đa đã bị sai khiến nhiều năm lại không hề rời đi, mà là chịu thương chịu khó ra ngoài làm thuê nuôi sống Dư Tư Viễn.
Dư Tư Viễn ban đầu còn có chút cảm động, dần dần lại cảm thấy đây đều là do Triệu Tiểu Đa thiếu mình, là do mình đáng được bù đắp.
Vì thế, thái độ của hắn đối với Triệu Tiểu Đa càng ngày càng tệ.
Vào năm Triệu Tiểu Đa ba mươi tuổi, cuối cùng cũng có người theo đuổi đầu tiên trong cuộc đời.
Đó là ông chủ quán cơm cô làm thuê, trung niên góa vợ không con, đối phương không quan tâm đến quá khứ của Triệu Tiểu Đa, thích sự chăm chỉ thiết thực của Triệu Tiểu Đa.
Triệu Tiểu Đa tỏ ra vô cùng vui vẻ, trở về liền nói chuyện này với "anh trai" của mình.
Kết quả Dư Tư Viễn bên ngoài không nói gì, tối đến lại chạy đến quán cơm của đối phương tính gây rối.
Ai ngờ hôm đó ông chủ kia vừa hay ngủ lại trong quán, trong lúc xô xát, Dư Tư Viễn lỡ tay đánh chết người ta.
Hôm qua vừa được người ta theo đuổi, hôm nay người kia liền chết, hung thủ lại chính là anh trai của mình.
Triệu Tiểu Đa mất hết ý chí, biết mình nợ Dư Tư Viễn, không thể cùng Dư Tư Viễn tranh chấp.
Cô vốn muốn tự tử, lại bị Dư Tư Viễn khuyên giải đến đồn cảnh sát tự thú.
Vì chứng cứ vô cùng xác thực, lại thêm tính chất nghiêm trọng, Triệu Tiểu Đa bị kết án tử hình.
Trong những ngày cuối cùng kia, để Triệu Tiểu Đa không lật cung, Dư Tư Viễn không ngừng đến trại giam nhắc nhở Triệu Tiểu Đa, tất cả mọi chuyện đều do Dư gia sai, do Dư gia nợ hắn, Triệu Tiểu Đa cần phải giúp nhà trả nợ.
Trước khi sắp chết, cai ngục hỏi Triệu Tiểu Đa tâm nguyện cuối cùng.
Triệu Tiểu Đa chết lặng ăn cơm, phảng phất như không nghe thấy gì.
Mãi đến khi cai ngục quay người rời đi, cô mới thấp giọng hỏi một câu: "Có thể đổi lại họ cho tôi được không?".
Đáng tiếc lời cô nói cũng không ai nghe được, Triệu Tiểu Đa cứ vậy mà chết.
Vì Dư Tư Viễn không chịu chi tiền, thi thể cô cũng không ai nhận, cuối cùng bị ngâm mình trong formol đưa đến viện y học.
Dư Tư Viễn tuy luôn miệng nói bắt Triệu Tiểu Đa trả nợ, nhưng cho đến khi chết, Triệu Tiểu Đa từ đầu đến cuối vẫn là họ Triệu chứ không phải họ Dư.
(Hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.