.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 375: Nhu nhược nhát gan giả thiên kim




Mặc dù trong lòng cảm thấy chủ nhà mình đang khoác lác, nhưng 08 vẫn thức thời ngậm miệng.
Chủ nhà hắn luôn thần thần bí bí, ai biết một khi bị nghi ngờ sau có thể giày vò ra chuyện gì.
Dư Quang thì là đối diện tấm gương nâng gọng kính, trên đời này chỉ có nàng muốn hay không muốn, không có chuyện gì không thể!
Tựa như Dư Quang đã nói, những người kia hiệu suất rất cao, bất quá mười mấy phút, đã có một nam một nữ đến trước cửa văn phòng Dư Quang.
Nghe được tiếng gõ cửa ám hiệu đã hẹn trước truyền đến, Dư Quang cười nhẹ nhàng mở cửa.
Chỉ thấy ngoài cửa hai người, một nam một nữ.
Hai người này không có khí chất kiên nghị hoặc xuất chúng như được miêu tả trong phim truyền hình.
Ngược lại, bọn họ trông có vẻ khá tầm thường, thuộc loại người dễ biến mất trong đám đông.
Thấy Dư Quang mở cửa, ba người đối đáp ám hiệu xong, hai người kia liền nhanh chóng lẻn vào phòng.
Người đàn ông bắt đầu cầm một thiết bị bán dẫn gì đó, nhanh chóng kiểm tra các ngóc ngách trong phòng, người phụ nữ thì một bên ra hiệu cho Dư Quang giữ im lặng, một bên tỉ mỉ quan sát gương mặt Dư Quang.
Hành động của hai người này, khiến 08 có chút khẩn trương: Không lẽ là đến đón người sao, sao giống phim điệp viên chiến tranh thế này.
Đại khái mười mấy giây, người đàn ông quay đầu gật đầu với người phụ nữ: "An toàn."
Người phụ nữ lấy ra từ trong túi một chiếc túi vải bọc kín, lấy ra một bộ tóc giả cùng đồ trang điểm: "Tôi trang điểm cho cô bây giờ, lát nữa cô mặc quần áo của tôi rồi đi ra ngoài với đồng nghiệp, còn tôi thì giả dạng thành cô ở lại đây tìm cơ hội rời đi."
Vừa nói, vừa đội tóc giả lên đầu Dư Quang.
Người phụ nữ dù không nói rõ, nhưng trên mặt đã mang vẻ mặt nghiêm nghị như muốn hy sinh vì nhiệm vụ.
Còn chưa kịp chạm vào Dư Quang, đã bị Dư Quang một tay nắm lấy cổ tay: "Rời đi đâu mà phải phiền phức vậy."
Nàng không thích kiểu hành vi một chút là muốn hy sinh mình cho người khác.
Vẻ mặt người phụ nữ càng nghiêm trọng: "Đồng chí Dư Quang, tôi hy vọng cô hiểu rõ thời gian của chúng ta không còn nhiều."
Lời còn chưa dứt, đã bị Dư Quang đưa tay ngắt lời.
Chỉ thấy Dư Quang giơ tay nhìn đồng hồ, nhỏ giọng đếm ngược: "3. 2. 1..."
Theo giọng nói Dư Quang vừa dứt, loa phát thanh của bệnh viện đột nhiên vang lên tiếng báo động: "Kính thưa quý ông quý bà và nhân viên công tác, bệnh viện hiện đang gặp phải khủng bố tập kích, xin mọi người trật tự di tản đến khu vực an toàn, cảm ơn sự hợp tác."
Nghe được khủng bố tập kích, bệnh viện nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn của đám đông, ồn ào liên miên.
Hai nhân viên công tác theo bản năng nhìn nhau, trong mắt đều thấy sự hoảng loạn: "Rút lui!"
Là nhân viên có giác quan nhạy bén, bọn họ phải giữ cảnh giác cao độ, mỗi một việc xảy ra bên cạnh đều có thể liên quan đến nhiệm vụ của mình.
Thấy hai người kia chuẩn bị một trái một phải kẹp lấy mình chạy ra ngoài, Dư Quang cảnh giác lùi lại một bước: "Đừng lo, đây chỉ là một con trojan nho nhỏ thôi."
08: "..." Cho nên nói, vụ khủng bố kia thực ra là do chủ nhà mình gây ra sao!
Bệnh viện này sử dụng chức năng phát giọng nói tự động, mà nàng vừa vặn dùng máy tính trong văn phòng bác sĩ điều tần số âm.
Tiếc nuối duy nhất là hai người này đến nhanh hơn dự kiến, thời gian cũng không vừa đúng.
Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Dư Quang, hai người lại liếc nhìn nhau một lần nữa.
Đồng thời trong lòng quyết định, khi đưa Dư Quang về, nhất định phải để người này tránh xa máy tính.
Sát thương thế nào không dám nói, mấu chốt là không phòng bị được.
Thừa dịp bên ngoài hỗn loạn, Dư Quang cùng hai người cùng nhau rời khỏi bệnh viện.
Có lẽ là do người trong bệnh viện chạy quá gấp, Dư Quang còn tiện thể tìm được một đôi dép lê không quá vừa chân.
Trong bệnh viện lớn như vậy, nếu thiếu một bệnh nhân xác sống rất dễ bị phát hiện.
Nhưng nếu bệnh viện xuất hiện khủng bố tập kích, tốc độ cảnh viên đến chậm không nói, còn phải từng bước một điều tra tai họa ngầm, sau đó mới đến kiểm tra danh sách nhân viên rời bệnh viện.
Dư Quang vốn là người Thỏ quốc không được coi trọng, đợi đến khi nghĩ đến nàng, ít nhất cũng là chuyện của hai ngày sau.
Nếu sự tình tiến triển thuận lợi, đợi đến lúc đó, Dư Quang có thể đã về nước rồi.
Vì còn lo sợ với sự việc xảy ra lúc nãy, cả quãng đường ba người đều không nói chuyện.
Rất nhanh đã đến nơi, hai nhân viên đưa Dư Quang vào bằng cửa sau, lúc này đã có nhân viên công tác ra tiếp đón Dư Quang.
Người đến vẫn là một gương mặt tươi cười hiền hòa, nhưng nụ cười đó lại không đến đáy mắt, như muốn nhìn thấu Dư Quang: "Đồng chí Dư, cô đã mang tài liệu đến rồi chứ."
Ngay lúc nãy, bọn họ đã điều tra kỹ thân phận của Dư Quang tại đại sứ quán, đồng thời cũng biết được tính chất công việc của Dư Quang.
Lẽ ra, với thân phận của Dư Quang, không có lý gì lại tiếp xúc những công nghệ cốt lõi.
Nhưng những điều Dư Quang nói ra lại khiến bọn họ không thể không dao động.
Mặc dù hai năm nay khoa học kỹ thuật trong nước đang phát triển nhanh chóng, nhưng ai lại chê mình phát triển quá nhanh đâu.
Nghe được câu hỏi này, Dư Quang cười nhẹ nhàng chỉ vào đầu mình: "Đều ghi trong đầu rồi."
Nụ cười trên mặt người đàn ông từng chút biến mất: Đừng nói cho anh biết, đây là Dư Quang cố tình bịa chuyện để mau chóng về nước.
Họ tuy có nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho công dân nước mình, nhưng họ cũng có lòng tự trọng.
Hơn nữa việc khởi động đường dây đặc biệt cũng có nguy hiểm tương đối, nếu Dư Quang gặp nguy hiểm hoặc khó khăn gì, họ rất sẵn lòng cung cấp sự che chở.
Nhưng không thể vì sự ích kỷ dối trá của một người, mà lại đi hy sinh tinh anh của mình.
Biết đối phương không tin, Dư Quang khẽ cười: "Cho tôi một cái máy tính được không, tôi có thể chứng minh cho anh xem."
Mấy phút sau, người đàn ông kinh ngạc nhìn Dư Quang thuần thục đăng nhập mật mã thông tin, dùng tài khoản của mình video liên hệ với lãnh đạo trực tiếp ở trong nước.
Đồng thời yêu cầu đối phương tìm mấy chuyên gia bên quân công cùng tham gia vào cuộc liên lạc.
Thái độ của Dư Quang khá thản nhiên, thậm chí có thể khiến người ta không tự chủ mà tin tưởng lời nói của cô.
Mười mấy phút sau, mấy chuyên gia tóc hoa râm cùng tham gia liên lạc, mọi người liền sôi nổi thảo luận trực tuyến.
Hiện tại trong nước đã kết nối mạng, sở nghiên cứu lại được phân phối kỹ thuật tiên tiến nhất, chỉ là tín hiệu vẫn không ổn định, thường xuyên bị lag.
Camera cũng không rõ nét, hơi động một chút là đầy màn hình mosaic, có khi còn xuất hiện màn hình xanh.
Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến hứng thú thảo luận nhiệt liệt của các chuyên gia.
Theo nội dung thảo luận ngày càng đi sâu, một loạt thuật ngữ chuyên ngành không ngừng tuôn ra từ miệng họ, số lượng chuyên gia tham gia vào cuộc trò chuyện video cũng càng lúc càng nhiều.
Các chuyên gia đều thuộc nhiều ngành nghề, máy tính cũng ngày càng lộn xộn.
Nhưng các chuyên gia phía bên kia vẫn nhìn Dư Quang với ánh mắt sáng quắc.
Dư Quang vừa trả lời câu hỏi của đối phương, tiện thể dẫn dắt suy nghĩ của họ.
Mỗi chuyên gia đều có đề tài của riêng mình, trong đó cũng đều gặp phải nút thắt không thể giải quyết.
Dư Quang tuy không trực tiếp nói cho họ cách giải quyết, nhưng lại đưa cho họ những ý tưởng mới, làm người ta có cảm giác ngộ ra.
(hết chương)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.