.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 38: Làm ta mụ tâm địa thiện lương




Cơm nước xong xuôi, Dư Quang nhẹ nhàng lau khóe miệng, nhìn bát cơm rơi lệ lặng lẽ của Ngô Tiểu Hoa: "Mụ, ngươi ăn no rồi à?"
Ngô Tiểu Hoa không nhận lấy thiện ý, nước mắt nàng càng rơi nhiều hơn, miệng bắt đầu lẩm bẩm tự nói: "Con gái của ta a..."
08 tức giận hướng Dư Quang nhả rãnh: "Túc chủ, nàng đang buồn nôn ngươi đó!"
Trước thì giả bộ bộ dạng mẫu tử tình thâm với túc chủ, đợi túc chủ không chấp nhận lấy lòng của nàng thì liền chạy đến khóc nữ nhi.
Sợ không phải là muốn buồn nôn chết ai à!
Không giống với sự phẫn nộ của 08, Dư Quang cười đẩy kính mắt, sau đó đưa tay lật bàn, đem Ngô Tiểu Hoa chụp xuống đất.
Động tác của Dư Quang nhất mạch mà thành, bát đĩa vỡ đầy đất, đồ ăn canh đổ hết lên người Ngô Tiểu Hoa, khiến bà ta trông vô cùng chật vật.
Ngô Tiểu Hoa ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Dư Quang: "Ngươi ngươi ngươi..."
Sắp sang năm mới, vì sao lại đánh bà ta?
Dư Quang lại lộ ra nụ cười ôn nhu với bà ta: "Mụ, con vừa mới trượt tay, người không sao chứ?"
Nhìn gương mặt cười hiền hòa của Dư Quang, Ngô Tiểu Hoa lắp bắp nói: "Không có gì, không có gì, mụ khỏe."
Chỉ là đáng tiếc những cái bát đĩa này.
Dư Quang cười gật đầu: "Vậy con yên tâm rồi, mụ nhất định sẽ bình an sống đến lúc chết!"
Ngô Tiểu Hoa cụp mắt xuống, bà ta sắp khóc rồi!
Năm mới chưa bao lâu, hương trưởng liền phái người đến truyền lời, nói bản vẽ của Dư Quang đã thành phẩm, hơn nữa còn ở vào trình độ đỉnh tiêm thế giới.
Để báo đáp, cấp trên phê duyệt cho Dư Quang năm ngàn đồng tiền thưởng, đồng thời phái người xuống giúp Dư Quang xây nhà máy.
Đồng thời còn đảm bảo với Dư Quang sẽ đưa lô máy móc đầu tiên đến xưởng của Dư Quang.
Nếu sau này Dư Quang có ý tưởng gì, có thể liên hệ với sở nghiên cứu bất cứ lúc nào.
Dư Quang cười đáp lại người tới, không qua mấy ngày liền thu dọn đồ đạc đi về hương để cùng người đối chiếu bản vẽ.
Nghe nói Dư Quang rốt cuộc chuẩn bị mở nhà máy, hơn nữa còn là nhà máy được cấp trên chống lưng.
Nhóm thôn dân vốn đã hết hy vọng lại một lần nữa rục rịch.
Dư Quang đã hứa, nếu nhà máy khai trương thì sẽ tuyển người trong thôn trước.
Mỗi người trong số họ đều có cơ hội!
Hơn nữa xưởng không chỉ cần công nhân, còn có cả cán bộ quản lý ngồi văn phòng.
Họ dù không dám mơ đến việc được ngồi văn phòng uống trà xem báo, nhưng nhà nào mà chẳng có đứa con đang đi học.
Thôn dân tính toán rất kỹ, nhà máy này của Dư Quang là nhà máy tư nhân, những người có bản lĩnh kia căn bản không thèm để mắt loại nhà máy nhỏ ở nông thôn này.
Dư Quang không dễ tuyển người, tự nhiên sẽ tuyển chọn trong thôn.
Đến lúc đó, bọn họ đều có cơ hội.
Sau khi tâm động, nhà Dư Quang lại một lần nữa náo nhiệt lên.
Trong hương không chỉ có một thôn Kháo Sơn, mà còn có mấy thôn trưởng có quan hệ tốt trong hương cũng nhận được tin tức Dư Quang muốn làm nhà máy.
Nghe nói không cần ra khỏi cửa liền có thể thực hiện giấc mơ công nhân của mình, mỗi ngày đều có người xách lớn xách nhỏ từ thôn khác đến, muốn đến tìm Ngô Tiểu Hoa để bám víu quan hệ.
Thôn trưởng không biết Dư Quang muốn xây nhà máy lớn cỡ nào.
Sợ Ngô Tiểu Hoa kiến thức hạn hẹp, thu đồ của người ngoài thôn.
Quay sang bên tai Dư Quang nói nhỏ, sợ người ngoài thôn chiếm suất của thôn, khiến người trong thôn không thể đi làm ở nhà máy.
Thôn trưởng không phải là không muốn đến nhà gõ cửa Ngô Tiểu Hoa, nhưng ba người vợ của ông cũng nhăm nhe công việc ở nhà máy.
Bị người chế trụ nên không thể nói chuyện một cách mạnh mẽ, thôn trưởng trong lúc nhất thời cũng hơi khó xử.
Muốn phong thôn không cho người vào.
Người sống thì dễ nói, vấn đề là những thôn của bọn họ ít nhiều gì cũng có quan hệ thân thích.
Hôm nay chặn người ta không cho vào thôn, ngày mai đối phương có thể đem thất đại cô bát đại dì nhà mình đưa đến.
Đến đường cùng, thôn trưởng chỉ đành bảo Vương thẩm dẫn một đám các bà cô đến chặn ở xung quanh thôn, ai đến là chửi người đó.
Không ngờ rằng, những người ở thôn khác này đến lại cung cấp cho người dân Kháo Sơn ý tưởng mới.
Bọn họ giống như nhập hàng vậy, xách lớn xách nhỏ đến nhà Dư Quang biếu đồ, chỉ để được sắp xếp một chỗ ngon ăn ít việc nhiều tiền.
Thôn trưởng giận đến tím mặt.
Vốn tưởng sự tình sẽ trở nên không thể vãn hồi, nhưng không ngờ rằng người giải quyết vấn đề thật sự, thế mà lại là Ngô Tiểu Hoa.
Ngô Tiểu Hoa từ trước đến giờ vẫn mềm yếu như bún, lần này lại vô cùng có nguyên tắc.
Bất kể ai đến gọi cửa, bà đều không lên tiếng đợi ở trong nhà gỗ nhỏ của mình.
Nếu không phải hàng xóm có thể nhìn thấy bóng dáng bận rộn của bà ở trên tường, mọi người thậm chí còn cho rằng người này đã không còn ở đây.
Sau khi nhìn thấy sự thay đổi trên người Ngô Tiểu Hoa, mọi người không khỏi dâng lên một nỗi cảm khái trong lòng.
Dư Quang quả nhiên là phú quý, ngay cả Ngô Tiểu Hoa cũng không còn nhu nhược như trước.
Ngô Tiểu Hoa cũng không biết người bên ngoài nghị luận về mình như thế nào.
Từ lúc có người đến nhà tặng quà, tim bà vẫn luôn treo ngược.
Bên tai không ngừng vang vọng lời của Dư Quang: "Đến lúc ngươi tác oai tác quái ở xưởng bị người ta đánh chết, ta còn phải nhặt xác cho ngươi đấy!"
Thanh âm chậm rãi, lại thêm những lời tàn nhẫn kia, khiến da gà trên người Ngô Tiểu Hoa nổi lên từng tầng từng tầng.
Nhà máy là của Dư Quang, bà tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.
Không biết có phải ảo giác không, Ngô Tiểu Hoa luôn cảm thấy Dư Quang thực sự có khả năng sẽ giết mình rồi chôn...
Dư Quang ở thành phố đã hơn mười ngày, mỗi ngày đều cùng kỹ sư thảo luận phương án.
Thỉnh thoảng còn được mời đến xưởng để tham quan dây chuyền sản xuất.
Đây là do trấn trưởng đặc biệt dặn dò.
Bởi vì người cấp trên đã từng chỉ rõ, Dư Quang còn có rất nhiều không gian trưởng thành, nên hương trưởng phải tạo thêm nhiều cơ hội học tập cho cô.
Bởi vậy những ngày này, Dư Quang cũng đã đi xem mấy nhà máy ở trấn.
Thấy Dư Quang nửa điểm không có ý định muốn trở về thôn, 08 bắt đầu lo lắng: "Túc chủ, ngươi ra ngoài lâu như vậy không cần trở về xem một chút sao, ta sợ Ngô Tiểu Hoa sẽ làm ra chuyện gì."
Trên mặt Dư Quang tươi cười vẫn như cũ thản nhiên ung dung: "Không sao, ta rất giỏi giải quyết vấn đề."
Đây là chuyện mà thân là con gái nên làm.
08: "..." Sao hắn cảm giác túc chủ nhà mình đâm đầu vào đóng vai nhân vật không thoát ra được thế này.
Cảm giác được 08 đang chần chờ, Dư Quang cười đẩy mắt kính: "Đừng nghĩ nhiều, mọi thứ đến đâu hay đến đấy là được."
Ngược lại nàng rất mong đợi Ngô Tiểu Hoa gây chuyện.
08: "..." Bây giờ nhìn túc chủ lại có vẻ không bình thường.
Nhà máy được xây ở giữa sườn núi, chỉ riêng khu nhà xưởng đã có sáu cái, chân núi là khu ký túc xá và nhà ăn.
Trên đỉnh núi dựng thẳng ba thứ đồ quái dị, trông giống như những chiếc cối xay gió khổng lồ.
Dưới cối xay gió còn có một dãy nhà nhỏ kỳ lạ.
Trong nhà kéo ra không ít dây điện, nối trực tiếp đến nhà xưởng, sau đó lại từ nhà xưởng nối vào trong thôn.
Đây chính là nhà máy của Dư Quang, thứ trực quan nhất mà nó mang lại cho mọi người.
Từ giờ trở đi họ sẽ không cần phải trả tiền điện nữa!
Trong thôn tuy đã có điện, nhưng mọi người thường ngày vẫn thắp nến, thắp đèn dầu là chủ yếu.
Dù sao không mất tiền, ai cũng không muốn xài.
Nhưng bây giờ thì khác, có điện miễn phí, mặt mày thôn trưởng Kháo Sơn đều tràn ngập vui mừng, dù đi đến đâu cũng đều ngẩng đầu ưỡn ngực.
Ngay cả khi đi họp ở trong hương, cũng được sắp xếp ngồi ở vị trí gần hương trưởng nhất.
Suýt chút nữa đã làm cho người các thôn khác hâm mộ chết rồi.
Đối với hành vi của Dư Quang, 08 hoàn toàn không thể lý giải được: "Túc chủ, sao ngươi lại kéo điện cho trong thôn?"
Chuyện này không giống như những chuyện mà túc chủ nhà hắn có thể làm ra.
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.