Trịnh Hoan thì nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Triệu Tiêu Tiêu: "Không có việc gì, ngày thường trong lòng buông lỏng một chút cũng tốt, chỉ là loại đồ vật này làm cho vui vẻ là được, tuyệt đối không nên mê muội bản thân."
Trên đời này làm gì có nhiều công tử nhà giàu vừa đẹp trai vừa lắm tiền lại còn chung tình đến vậy.
Xem nhiều những thứ này, sau này còn thế nào mà lấy chồng.
Nàng còn trông cậy vào gói ghém con gái cho thật tốt, gả vào nhà giàu có để cho con trai mình có người nâng đỡ chứ.
Nghe được mẹ nói những lời thông tình đạt lý này, trên mặt Triệu Tiêu Tiêu tràn đầy cảm động: Mẹ đối với cô thật tốt, không giống hai lão già kia, vừa thấy cô đọc tiểu thuyết thì như là cô làm chuyện gì không biết xấu hổ ấy.
Rõ ràng là không tin cô!
Thấy thời gian không còn sớm, Trịnh Hoan kéo chăn cho Triệu Tiêu Tiêu, rồi lại nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu cô một cái: "Đi ngủ sớm một chút, khoảng thời gian này có thể thoải mái chút, chờ khai giảng lại phải cố gắng."
Quả nhiên là con gái do chính mình sinh ra, cái sự thông minh này chính là di truyền từ cô, xem học hành giỏi giang này kia.
Không giống cái Triệu Tiểu Đa kia, quả thực là cái máy tạo phân, đặt ở đâu cũng dư thừa.
Nếu không phải hai năm nay họ mới bắt đầu thuận buồm xuôi gió, cô đã sớm đổi con rồi.
Bất quá trong chuyện này cũng có chỗ tốt, cái tên Dư Hưng đoản mệnh chết rồi, người nhà họ Dư căn bản không biết thân phận vợ chồng của bọn họ, ngược lại để bọn họ chiếm cứ điểm cao đạo đức.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy rất vui rồi.
Triệu Tiêu Tiêu ngoan ngoãn gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu lời mẹ nói.
Thấy bộ dạng ngoan ngoãn của con gái, Trịnh Hoan lại lần nữa thân mật hôn lên trán con gái: "Mẹ biết mà, con là đứa trẻ nghe lời nhất, so với cái Dư Tiểu Đa kia mạnh hơn nhiều."
Vẫn là con của mình tốt nhất, đáng tiếc lại phải chịu nhiều uất ức ở nhà họ Dư nhiều năm như vậy.
Nhìn Trịnh Hoan đóng cửa rời đi, Triệu Tiêu Tiêu bật đèn lên, lấy quyển tiểu thuyết mình chưa đọc xong ra đọc tiếp.
Vì sao phải cố gắng, trên thế lực thì cô đã thắng được Triệu Tiểu Đa rồi.
Sau này cô muốn học piano, học vũ đạo, gả cho người thuộc tầng lớp thượng lưu, sống cuộc sống như hoàng hậu, triệu tiểu tránh tính là cái rắm.
À không đúng!
Đó không phải Triệu Tiểu Đa mà là Dư Tiểu Đa, cô ta căn bản không xứng họ Triệu.
Từ khi biết cô mình chuẩn bị đưa mình trở về trường tiếp tục việc học, Dư Thường đã bắt đầu nghiêm túc ôn tập ở nhà.
Cơ sở của cô thật sự rất kém, ngay cả toán sơ trung còn không mấy đủ tiêu chuẩn.
Ngữ văn thì tạm ổn, nhưng tiếng Anh thì đúng là khó nói hết lời.
Làm xong một bộ đề thi trung khảo đầy đủ, Dư Quang cười nhẹ xem thành tích của Dư Thường: "Không tệ."
Một bộ đề thi bốn trăm sáu mươi điểm, vừa vặn được hai trăm ba mươi điểm, điểm số tính toán quả thật rất chuẩn.
Nghe được lời Dư Quang nói, Dư Thường có chút không ngẩng đầu lên được: "Cô ơi, cháu học kém thật."
Dư Quang cười lắc đầu: "Thật sự không tệ, cô xem bài thi của con, các điểm kiến thức của con bị tách ra, cái này là do việc nghe giảng bài đứt quãng gây ra."
Dư Thường gật đầu: "Chỉ cần thầy cô giảng kiến thức nào, con đều sẽ cố gắng ghi nhớ."
Nhưng cô thường xuyên xin nghỉ, bởi vậy những kiến thức kia cũng học đứt quãng.
Sau khi tan học phải hầu hạ em trai, đợi đến khi em trai ngủ thì cô cũng mệt đến không muốn động đậy nữa.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ vẫn là do mình quá lười biếng.
Dư Quang dùng bút nhẹ nhàng gõ lên đầu Dư Thường, thấy cơ bắp Dư Thường trong nháy mắt căng thẳng, Dư Quang thu lại bút: "Cô đã nói rồi, nếu như mỗi ngày cô cũng giống như con làm nhiều việc như vậy, thì thành tích của cô cũng không chắc đã hơn con."
08: "... "Lừa đảo, lừa người đi!
Dư Thường ngẩng đầu, mắt sáng long lanh nhìn Dư Quang: "Thật ạ?"
Cô thật sự không chê cô đần hả?
Dư Quang cười nhẹ gật đầu: "Đương nhiên, con xem con đối với những câu hỏi này, các điểm kiến thức đều nhớ rất vững chắc, cũng biết vận dụng, điều đó chứng tỏ con có năng lực nhận thức rất tốt."
Mặt Dư Thường dần dần ửng đỏ: Cô ấy nào có tốt như cô cô nói đâu.
Rót xong canh gà cho Dư Thường, Dư Quang bảo Quan Duyệt dùng xe đẩy nhỏ đẩy một xe đầy tài liệu ôn tập đến: "Học tập những chuyện này, chính là học nhiều, hỏi nhiều, luyện nhiều.
Đây là tài liệu ôn tập của các môn khác nhau tương ứng với mỗi học kỳ, trong những ngày nghỉ này, con phải đối chiếu với sách giáo khoa, phải hoàn toàn hiểu rõ những tài liệu học tập này, có gì không biết thì có thể hỏi cô bất cứ lúc nào."
Thấy tài liệu học tập trong xe đẩy, khóe miệng Quan Duyệt không ngừng run rẩy: Mất mạng, hồi đó cô đi học, nếu như có người thân nào mà đưa cô nhiều tài liệu ôn tập như vậy, cô nhất định sẽ đấm cho người kia hai cái vào mặt cho hả giận.
Đây là quỷ dữ mà!
Nhưng hôm nay, người đưa tài liệu là Dư Quang, hơn nữa còn có thể giải đáp mọi lúc mọi nơi.
Tin tức này nếu truyền đến mấy cái viện nghiên cứu kia, phỏng chừng sẽ làm cho vô số người phải ghen tị đến chết.
Phải biết rằng, hiện giờ Dư Quang đã định thời gian "nghiên cứu và thảo luận" kiến thức vào 8 giờ đến 10 giờ tối mỗi ngày.
Đến 10 giờ thì đúng giờ đi xuống, không chậm trễ một phút.
Dù cho có chuyện gì chưa nói xong, cũng cứ để đến ngày hôm sau.
Nhưng người xếp hàng quá đông, ai cũng không biết một khi chủ đề bị cắt ngang, liệu còn có thể tiếp tục được hay không.
Nghe một vị giáo sư lớn tuổi nói, cảm giác mà Dư Quang cho ông giống như một giáo viên chưa bao giờ dạy quá giờ.
Chỉ cần chuông báo tan học vừa reo, mặc kệ đang nói về kiến thức nào, ngay lập tức ôm sách vở rời khỏi phòng học.
Điều này làm cho họ tương đối phiền muộn, chẳng lẽ không biết rằng dạy quá giờ là mỹ đức truyền thống của giới giáo sư sao.
Học các môn văn hóa đối với Quan Duyệt mà nói là một việc rất đau khổ, nhưng đối với Dư Thường vừa được Dư Quang cho uống một bụng canh gà mà nói thì giống như được tiêm máu gà vậy.
Hai mắt cô sáng rực nhìn Dư Quang: "Cô ơi, cháu nhất định sẽ cố gắng đuổi kịp."
Dư Quang cũng tươi cười nhìn cô: "Con đúng là con của nhà họ Dư, giống ba con thật đấy."
Thấy mắt Dư Thường ngày càng sáng, 08: "... "Nếu như túc chủ nhà hắn vào tổ chức nào đó, có thể sẽ xúi giục đối phương không đấy.
Để phòng ngừa Dư Thường sau ba phút hăng hái không kiên trì được nữa, Dư Quang đã cùng cô ấy lập thời khóa biểu hợp lý.
Mỗi ngày sáng sớm thức dậy chạy bộ, sau đó học thuộc từ vựng.
Học tập mỗi bốn mươi lăm phút có thể nghỉ ngơi mười phút, giữa trưa ăn cơm xong thì ngủ trưa.
Buổi chiều trong khi học tập còn phải rèn luyện một tiếng, mỗi tuần nghỉ ngơi một ngày.
Nếu Dư Thường đưa ra yêu cầu gì, Dư Quang cũng sẽ cùng cô đi dạo phố mua sắm, thậm chí là hoạt động ngoài trời.
Thời khóa biểu như vậy cũng không khác gì với việc lên lớp ở trường, rất dễ kiên trì được, còn có thể kết nối với trường học không chút khe hở nào.
Thành tích của Dư Thường cũng không ngừng tiến bộ.
Thời gian nghỉ hè được hơn nửa, Dư Thường đã hiểu hết toàn bộ chương trình học của lớp 7.
Để chúc mừng sự tiến bộ của Dư Thường, Dư Quang cho phép Dư Thường đưa ra một yêu cầu.
Nghe Dư Quang bảo mình đưa ra yêu cầu, cái tính vâng vâng dạ dạ của Dư Thường lại nhảy ra.
Cô vô cùng thích cuộc sống hiện tại, nếu cô cô cảm thấy cô quá tham lam muốn quá nhiều thứ, thì có thể sẽ bỏ rơi cô không.
Suy nghĩ rất lâu, Dư Thường cuối cùng cũng đưa ra yêu cầu, cô hy vọng Dư Quang sẽ cho cô một chiếc bánh kem nhỏ.
Dư Quang không chỉ đáp ứng yêu cầu của cô, còn tìm thợ làm bánh kem giỏi nhất, dựa theo yêu cầu của Dư Thường, làm ra chiếc bánh kem một cách hoàn hảo.
Dư Thường cắt bánh kem ra làm hai, một nửa cho Dư Quang, nửa còn lại thì ôm về phòng mình, cả đêm đều không ra.
08 nghi hoặc hỏi Dư Quang: "Túc chủ, đây là thích hay không thích vậy?"
Có phải là hối hận vì mình đã đòi ít quá không.
Dư Quang vừa ăn bánh kem vừa bình tĩnh lật sách: "Không sao, đợi con bé khóc cho đã rồi tự khắc sẽ ra."
Không ai nói cho Dư Thường, trùm chăn lên đầu tuy cách âm nhưng lại rất dễ bị ngạt thở nha!
(Hết chương này)
