Sau khi đặt nền móng cơ sở tốt, chương trình học lớp 8 cũng tương đối dễ dàng lĩnh hội không ít.
Chờ Dư Thường học xong chương trình học lớp 8, Dư Quang lại một lần nữa hỏi Dư Thường muốn gì.
Dư Thường suy nghĩ rất lâu, dò xét cuối cùng tính hỏi Dư Quang có thể hay không mang nàng đi một chuyến kinh đô.
Nàng nghe nói nơi đó có rất nhiều minh tinh, nàng muốn đi thử vận may, xem có thể hay không trên đường phố gặp một hai người.
Hỏi thăm qua minh tinh Dư Thường yêu thích, Dư Quang lúc này giao sự tình cho Quan Duyệt đi làm.
Quan Duyệt khoảng thời gian này vẫn luôn du thuyết Dư Quang về kinh đô, thấy Dư Quang rốt cuộc đã đồng ý, Quan Duyệt vội vàng đem tin tức truyền đạt lên lãnh đạo.
Nghe nói Dư Quang muốn đến, lãnh đạo tìm bộ phận liên quan hiệp thương, trực tiếp nhét Dư Thường vào tổ trợ lý minh tinh kia.
Đồng thời chỉ thị công ty quản lý, không quản bọn họ dùng biện pháp gì, tóm lại nhất định phải làm cho Dư Thường vui vẻ.
Chỉ cần bọn họ có thể làm Dư Thường vui đến quên trời đất, tài nguyên phía trên cũng sẽ nghiêng về công ty quản lý.
Đây chính là chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, công ty quản lý đưa người đến bên cạnh minh tinh kia, cũng ám chỉ người quản lý của đối phương, nhất định phải hầu hạ tốt Dư Thường.
Đồng thời, đạo diễn đoàn phim nơi minh tinh kia ở cũng nhận được tin tức, nói là phía trên phái tới một người không thể đụng vào.
Đạo diễn này cũng là một người thông minh, lập tức bảo biên kịch sửa đổi kịch bản, thêm vào một nhân vật thích hợp với Dư Thường vào phim.
Dư Thường tướng mạo không được tốt lắm, cũng không có tài nghệ gì.
Nhưng đạo diễn kia thành ý tràn đầy, nhân vật thiết kế đáng yêu lại xuất sắc, hai ngày liền có thể quay xong kịch bản, gắng gượng bị hắn cắt thành nhân vật chuyển tiếp quan trọng.
Thành công làm Dư Thường thỏa cơn nghiện làm diễn viên.
Cứ như vậy, Dư Thường ở trong đoàn phim cùng minh tinh kia lăn lộn mười ngày, sau đó thì ủ rũ trở về bên cạnh Dư Quang.
Thấy Dư Thường trở về, Dư Quang liền bảo Quan Duyệt mua vé cho mình chuẩn bị xuống phía nam.
Quan Duyệt đối với điều này đau đầu không thôi, thậm chí còn lén lút đi hỏi Dư Thường, có phải có người đối xử không tốt với nàng không.
Đáp lại cô, lại là ánh mắt phức tạp của Dư Thường.
Quan Duyệt bị Dư Thường nhìn có chút mông lung, theo ánh mắt này mà nói, Dư Thường đây là có chuyện xưa à!
Theo lý mà nói, Dư Thường là người trên cố ý đã chào hỏi, bất kỳ ai đều không đem thủ đoạn bẩn thỉu dùng lên người Dư Thường.
Trừ phi là cảm thấy mình sống quá dễ dàng, muốn tìm chút phiền phức cho bản thân.
Nhưng đó là giới giải trí, một đám đều là tinh ranh, Dư Thường lại không phải là thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, sẽ không ai nghĩ tự mình rước họa vào thân đâu!
Bất quá loại chuyện này cũng khó nói, nhỡ đâu có một người muốn tìm đường chết thì sao!
Dư Quang ngược lại biểu hiện khá bình tĩnh: "Không cần nghĩ nhiều quá, đây chỉ là vỡ mộng thôi."
Hơn nữa vỡ không chỉ là mộng, còn có một trái tim thiếu nữ.
Dư Thường yêu thích là minh tinh được đóng gói, mà không phải là minh tinh trong sinh hoạt thực tế.
Thời đại này, minh tinh có một điểm phổ biến, đó chính là trình độ văn hóa.
Chờ nhìn thấy những người này hút thuốc uống rượu chửi bậy, trước mặt cười ha hả sau lưng chơi xấu, có lẽ còn động tay đánh chửi trợ lý, lúc đó.
Lọc kính minh tinh của Dư Thường có lẽ sẽ vỡ tan.
Nàng vốn là một đường bị người bắt nạt lớn lên, tự nhiên không thấy được chuyện bắt nạt người phát sinh.
Có thể kiên trì đến hiện tại, đã là không dễ dàng.
Mười ngày trải nghiệm chìm đắm này, làm Dư Thường càng thêm khát khao học tập.
Dư Quang còn phát hiện trong sách của Dư Thường kẹp một dòng chữ: Quyết không bước chân vào giới nghệ thuật.
Câu nói này ngược lại khơi dậy hứng thú của Dư Quang, nếu chỉ bị hành vi thường ngày của minh tinh làm cho khiếp sợ, sẽ không có tâm tình mâu thuẫn lớn như vậy.
Phát hiện có điều không ổn, Dư Quang liền bảo Quan Duyệt đi nghe ngóng tình hình.
Quan Duyệt trở về, vẻ mặt cũng xoắn xuýt giống Dư Thường, hóa ra là đoàn phim bên cạnh Dư Thường xảy ra chuyện.
Lúc đó quay một cảnh ép buộc, kết quả nam phụ ba ảnh đế bố giỡn giả thành thật, muốn đạt tới mức độ chân thật.
Cô gái bị bắt nạt khóc rống hai ngày, thậm chí còn kinh động đến đoàn phim của Dư Thường.
Dư Thường còn đi đưa giấy lau cho cô gái đó một lần.
Ai ngờ cô gái kia đến ngày thứ ba liền ổn, không những được thêm cảnh diễn, còn qua lại cùng nam phụ ba, nghe nói hai người hai ngày nay đang tính toán công khai.
Nghe được tin tức như vậy, khóe miệng Dư Quang nhếch lên: Máu của nàng vẫn luôn rất lạnh, hay là đi giới nghệ thuật một vòng xem sao!
Cứ theo tình hình này mà xem, có lẽ không cần một ngày là có thể ấm lên không ít.
Quan Duyệt còn không biết Dư Quang đang nghiên cứu chuyện giới nghệ thuật, bởi vì cô phát hiện Dư Quang thật sự tính toán ở lại phía nam rất nhiều năm.
Thành tích của Dư Thường không tốt, sở dĩ có thể thi đỗ cao trung chủ yếu là hai nguyên nhân.
Thứ nhất là số học sinh khóa của Dư Thường ít, thứ hai là Dư Thường thi đỗ thật ra là vào một lớp học lên đại học trong trường dạy nghề, mà không phải là trường cao trung đàng hoàng.
Loại trường học này, chính là vì những đứa trẻ thi trượt cấp 2, nhưng lại có một giấc mộng đại học, chuyên môn được thành lập ra.
Nếu thật sự có người thi đậu đại học ở trường như vậy, thì hoàn toàn là công lao của trường và thầy cô.
Nhưng đó chỉ là "Nếu là", trên thực tế, phần cứng và phần mềm của trường đều không đạt tiêu chuẩn.
Những học sinh ở hai lớp này, nói là muốn thực hiện giấc mộng đại học, có lẽ người lên được đại học không nhiều.
Cũng khó trách vợ chồng Triệu gia lại kết luận Dư Thường nhất định không có tiền đồ.
Quan Duyệt ngược lại đã từng nghĩ chuyện chuyển trường cho Dư Thường, nhưng Dư Thường đã từng nghe vợ chồng Triệu gia nói, chuyển trường cần một khoản tiền rất lớn.
Dư Thường không muốn làm tăng gánh nặng của Dư Quang, càng không muốn làm Dư Quang cảm thấy mình phiền phức, liền quyết định cứ ở lại trường đó học tiếp.
Về phần Dư Quang, đối với việc Dư Thường muốn học trường nào, nàng thật ra thấy rất hời hợt.
Bởi vì không quản Dư Thường đi đâu học, đều là do nàng tự mình dạy học.
Bởi vì tất cả sự vụ bên cạnh Dư Quang, đều do Quan Duyệt, vị trợ lý sát vách này toàn quyền phụ trách.
Bởi vậy, Dư Quang cố ý bảo Quan Duyệt chỉnh lý những danh hiệu vinh dự mà mình đạt được trong khoảng thời gian này.
Nghe được những tên chức vụ đó, Dư Quang hỏi 08: "Tiền lương mỗi tháng của ta là bao nhiêu?"
Có vẻ như không ít viện nghiên cứu và trường học đều cấp cho nàng danh tiếng và tiền lương.
Có một số hạng mục đã hoàn thành, dường như còn liên quan tới tiền thưởng gì đó.
Giọng của 08 có chút ai oán: "Tiền lương mỗi tháng gần hai vạn, tiền thưởng thì hai ngàn ba ngàn chuyển vào, đến bây giờ cũng có hơn bốn vạn rồi!"
Hắn chưa từng thấy ai có thể kiếm tiền hơn ký chủ của hắn.
Mấy khoản tiền này nhìn có vẻ không nhiều, nhưng tiền lương trung bình của một người hiện tại mới một ngàn mấy một tháng, hai ba chục vạn là có thể mua được một căn phòng lớn, tiền lương của ký chủ hắn đúng là có chút dọa người.
Huống chi với tình hình của ký chủ nhà hắn hiện tại, cho dù làm gì cũng đều miễn phí, căn bản không có chỗ tiêu tiền.
Không thể không nói, ký chủ đúng là rất chiêu tài a!
Dư Quang cũng không tiếp tục nghiên cứu thảo luận tiền lương của mình, mà viết một lá thư tìm việc từ ngữ khẩn thiết cho hiệu trưởng trường dạy nghề của Dư Thường.
Để đối phương thấy được thành ý của mình, Dư Quang tri kỷ gạch xóa không ít danh hiệu của mình, cũng nhấn mạnh thể hiện một người gia trưởng xem trọng học nghiệp của con cái.
Cũng bảo đảm mình hoàn toàn có năng lực hoàn thành công tác dạy học của lớp mà Dư Thường đang học.
Nếu mà hoàn toàn dựa theo ý nghĩ dạy học của nàng, một mình nàng dạy hết các loại môn học của một lớp cũng không thành vấn đề.
08 càng xem càng không hiểu: "Ký chủ, sao ngài lại tự hành hạ bản thân như vậy, trực tiếp chuyển trường cho Dư Thường tốt hơn không, ngài đâu phải không có tài nguyên."
Dựa theo thân phận hiện tại của ký chủ, Dư Thường muốn đi học ở đâu chẳng được, hắn thật sự nghĩ không thông vì sao ký chủ lại muốn chọn con đường mệt nhất đi.
(hết chương này).
