.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 409: Nhu nhược nhát gan giả thiên kim




Trịnh Hoan trong lòng đối với Triệu Tư Duyệt có khí, không khỏi lại nghĩ tới lúc trước Dư Tiểu Đa tại nhà, những ngày tháng thư thái của mình.
Năm đó nàng cùng Triệu Trạch Quân sớm tại thời lão gia đã có hảo cảm, bởi vì bọn họ đều không phải là đứa con được coi trọng, lúc trước xuống nông thôn, hai người thương lượng một chút, nhờ quan hệ để bọn họ đi cùng một đại đội.
Bọn họ hai người đều không phải là người có thể làm việc, ngày thường trộm gian lận, kết quả là công điểm không đủ, lại không có nhà trợ cấp, cho nên căn bản ăn không đủ no.
Vừa vặn lúc đó thôn hoa Vương Tú Liên đối với Triệu Trạch Quân, người làm công tác văn hóa này, cảm thấy rất hứng thú, luôn thích đưa cơm, giúp làm một chút việc gì đó.
Để cuộc sống không có trở ngại, Trịnh Hoan quyết tâm đem Triệu Trạch Quân bán đi ra ngoài.
Khiến Triệu Trạch Quân dựa vào danh nghĩa yêu đương, từ trên người Vương Tú Liên moi được nhiều đồ ăn hơn về.
Triệu Trạch Quân cũng là người giỏi vẽ bánh, dùng cuộc sống tươi đẹp ở thành thị để dụ Vương Tú Liên không thể tự kiềm chế.
Chẳng những giúp làm việc, bao ăn, bao uống, bao giặt quần áo, cuối cùng còn đem chính mình cũng cùng nhau bồi vào.
Triệu Trạch Quân tự nhiên là thích Vương Tú Liên, nhưng hắn thích lại là tướng mạo của Vương Tú Liên.
Người mà hắn thực sự muốn cùng chung dư sinh, vẫn là Trịnh Hoan thông minh và có thủ đoạn.
Hắn vốn cũng chỉ muốn dùng phương pháp này hưởng chút tiện nghi, thuận tiện bảo hộ Vương Tú Liên, lại không ngờ Vương Tú Liên lại mang thai.
Tin tức này không chỉ khiến hắn kinh hoảng, ngay cả Trịnh Hoan cũng ở bên bờ tinh thần suy sụp.
Biết nếu như mình không giải quyết tốt chuyện của Vương Tú Liên, Trịnh Hoan nhất định sẽ không xong với mình.
Trịnh Hoan lại biết không ít chuyện liên quan tới mình, một khi trở mặt, hắn nhất định không chịu nổi.
Đường cùng, Triệu Trạch Quân chỉ có thể đem tình huống trong nhà nói cho Vương Tú Liên.
Nhà hắn mười mấy nhân khẩu, chen chúc trong một căn phòng nhỏ hơn ba mươi mét vuông.
Cha là thợ đốt lò, mẹ đẩy xe nhỏ đưa nước cho công trường.
Trên có hai anh trai và một chị gái, dưới còn có bốn em trai gái, từ khi đuổi hắn ra khỏi nhà, nhà không còn liên lạc với hắn.
Trước đây nói trở về thành, kết hôn. Thực ra cũng chẳng qua là lời nói dối để lừa Vương Tú Liên, hai người bọn họ căn bản không thể ở cùng nhau.
Người thân mật chung gối ngày xưa bỗng nhiên trở mặt với mình, Vương Tú Liên mất hết hy vọng.
Có lẽ nghĩ đến nếu bị người phát hiện mình chưa kết hôn mà có con, chắc chắn không có quả ngon để ăn, Vương Tú Liên trực tiếp nhảy sông.
Thời gian đó, Trịnh Hoan không biết mình mang tâm lý gì, nhưng vẫn luôn đi theo sau lưng Vương Tú Liên.
Nàng nghe rõ Vương Tú Liên tự nói một mình, nói nếu như nàng cùng đứa con cùng chết, đó là thiên ý nên nàng đoản mệnh.
Nhưng nếu như đứa bé không còn, thì là ông trời cứu nàng một mạng.
Ai ngờ, ông trời không cứu Vương Tú Liên, nhưng Dư Hưng lại vớt được nàng từ sông lên, sau đó hai người còn quyết định kết hôn.
Dư Hưng là ai, đó là người có điều kiện tốt nhất trong đám thanh niên trí thức này.
Cha mẹ là công nhân viên chức, bản thân là con một, mặc dù có một cô em gái, nhưng lại là sinh sau khi hắn xuống nông thôn.
Hàng tháng, nhà gửi phiếu lương xài không hết, tùy thời có thể về nhà tiếp công việc của cha mẹ.
Một người như vậy, lại muốn cưới Vương Tú Liên, con hồ ly tinh kia, cũng không biết Vương Tú Liên rốt cuộc đã lừa người bằng cách nào.
Một tháng sau, tin Vương Tú Liên mang thai truyền ra, thấy vẻ mặt vui mừng nhướng mày của Dư Hưng, Trịnh Hoan tức đến suýt nữa nghiến nát cả răng.
Đội mũ xanh mà vẫn còn có thể đẹp được như vậy, thật đáng bị lừa.
Đặc biệt là sau khi Dư Hưng thi đậu trường đại học hàng đầu, còn nàng và Triệu Trạch Quân thi trượt cả hai, tâm tình của nàng càng thêm tệ hơn mấy phần.
Cảm thấy mình cả đời này vô vọng trở về thành, hai người liền tổ chức hôn lễ trong thôn, rồi đứng xa nhìn Dư Hưng và Vương Tú Liên sống hạnh phúc.
Cứ tưởng rằng Dư Hưng sau khi lên đại học nhất định sẽ vứt vợ bỏ con, không ngờ Dư Hưng lại là người chỉ có một gân, cứ được nghỉ phép là lập tức về nhà.
Không những làm Vương Tú Liên mang thai lần hai, còn chuẩn bị đón người lên kinh thành.
Sau khi Vương Tú Liên mang thai lần hai, Dư Hưng không ngừng gửi các loại vật tư cho cô, thịt nhà ăn không hết, còn đem thịt khô phơi trước cửa.
Nhìn lại mình, Triệu Trạch Quân ý tưởng rất nhiều, nhưng chẳng có cái nào liên quan đến việc đặt chân lên mặt đất cả.
Kết quả bây giờ trong nhà chỉ có thể gặm bánh ngô ăn dưa muối, sắp đến ngày sinh rồi, bụng cũng không được như Vương Tú Liên tám tháng.
Đứa bé trong bụng động cũng không hăng hái, sợ rằng có bệnh gì lớn.
Cuộc sống không như ý, hai người thấy nhau là cãi nhau.
Trịnh Hoan vốn đã không vui, một lần cãi nhau mất khống chế, liền xông đến nhà Vương Tú Liên, chuẩn bị lôi Vương Tú Liên cùng chết.
Cũng nói cho Vương Tú Liên, nếu như không cùng mình đi, thì sẽ nói cho tất cả mọi người, Dư Tư Viễn con của Vương Tú Liên không phải là con của Dư Hưng.
Mặc dù Triệu Trạch Quân kịp thời chạy tới kéo hai người ra, nhưng một hồi giày vò này, cả hai đều phát tác.
Sinh con trên cùng một cái giường lớn, Vương Tú Liên nuôi tốt, con da thịt căng tròn, khiến Vương Tú Liên chịu không ít tội.
Nhưng con của Trịnh Hoan lại gầy gò bé nhỏ, nhìn còn nhỏ hơn con non tháng của Vương Tú Liên.
Nhân lúc Vương Tú Liên suy yếu nghỉ ngơi, bà mụ ra ngoài tìm người đun nước, Trịnh Hoan vùng vẫy đổi hai đứa bé qua, ôm chặt đứa con của Vương Tú Liên vào lòng.
Dù sao con mới sinh trông cũng không khác nhau là mấy, chỉ cần không đối chiếu, ai cũng sẽ không phát hiện.
Sau đó lại giả vờ gây sự với vợ thôn trưởng, náo muốn về nhà, nói là không thể ở chung với con nhỏ của Vương Tú Liên, người câu dẫn đàn ông khác.
Vợ thôn trưởng vốn nghĩ Dư Hưng là sinh viên đại học đi ra từ thôn, mình qua đây giúp một chút, sau này cũng coi như kết một thiện duyên.
Ai ngờ lại ăn một quả dưa kinh thiên động địa như vậy.
Lúc này Vương Tú Liên cũng dần dần tỉnh lại, không ai phát hiện, cô đã có dấu hiệu băng huyết.
Bí mật chôn giấu trong lòng cứ thế bị vạch trần, tinh thần Vương Tú Liên hoàn toàn sụp đổ.
Cô điên cuồng gầm rú, bắt tất cả mọi người cút ra khỏi nhà.
Trịnh Hoan cứ thế ôm Dư Tiểu Đa, quang minh chính đại rời khỏi nhà Vương Tú Liên.
Sáng sớm hôm sau, có người nghe thấy tiếng khóc của hai đứa trẻ trong nhà.
Chờ trèo tường vào mới phát hiện, Vương Tú Liên đã băng huyết mà chết.
Dư Hưng ngược lại là kẻ si tình, sau khi Vương Tú Liên chết, anh liền bỏ học, trở về thôn tỉ mỉ chăm sóc hai đứa trẻ.
Nói thật, nhìn con gái mình được người khác chăm sóc chu đáo, trong lòng Trịnh Hoan thấy vui mừng.
Hơn nữa, dù Dư Hưng bỏ học, điều kiện cũng tốt hơn những người khác trong thôn nhiều, không như bọn họ, bữa trước ăn không đủ bữa sau.
Mãi sau này, chính sách nhà nước khuyến khích làm ăn, Triệu Trạch Quân quyết định mang cô ra ngoài xông pha một phen.
Bọn họ vốn định vừa ra thôn liền đem Dư Tiểu Đa bán lấy tiền, không ngờ Trịnh Hoan lại có thai, Dư Tiểu Đa bốn tuổi vừa hay có thể hầu hạ Trịnh Hoan, để Triệu Trạch Quân không còn nỗi lo phía sau khi bày sạp hàng bên ngoài.
Sau đó, nhân sinh của hai người giống như một đường bật hack, nhận cha nuôi, đổi tên đổi họ đồng thời còn được một khoản tiền lớn.
Một lần hiếm hoi hảo tâm cứu một kiều bào hải ngoại, liền có được cơ hội hợp tác mà người khác tha thiết mong ước.
Cuộc đời thuận buồm xuôi gió như vậy, khiến bọn họ không khỏi nghĩ tới đứa con gái bé bỏng của mình, đã trải qua những ngày tháng cơ cực ở nông thôn.
Nhưng vì vấn đề thân phận, họ không tiện tự mình về nông thôn ngày trước, liền ủy thác cho một thám tử nổi tiếng điều tra.
Ai ngờ lại rước họa về thân.
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.