.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 429: Xá xíu ngươi hảo




Thị vệ nhóm không biết bên trong phát sinh cái gì liền vẫn luôn chờ tại cửa ra vào, chỉ chờ Diệp Thần ra lệnh một tiếng liền xông đi vào.
Ai biết đại môn bỗng nhiên từ từ mở ra, Đức phi nương nương một mặt bi thương đứng tại cửa ra vào: "Hôm nay linh đường bên trong có sự phát sinh, đế hậu cùng các cung nương nương đều chịu chút vết thương nhẹ, người đem bệ hạ cùng nương nương nhóm đưa về các tự tẩm cung.
Hôm nay tại tràng cung nhân toàn bộ hạ ngục, dám can đảm cùng chi giao nói người, tru!"
Thị vệ trưởng nghi hoặc nhìn hướng trong môn, vừa vặn cùng Dư Quang đang hóa trang người chết đối diện ánh mắt, thân thể hắn vô thức run lên, cẩn thận dò hỏi Lưu Khả Quân: "Xin hỏi Đức phi nương nương, bệ hạ ở đâu."
Hắn vốn là cùng bệ hạ một đường xông tới, trước khi không nhìn thấy bệ hạ, hắn sẽ không nghe theo bất cứ mệnh lệnh của ai.
Lưu Khả Quân ánh mắt chậm rãi lướt qua người thị vệ trưởng: "Ngươi không tin tưởng bản..."
Lời còn chưa dứt, liền nghe Dư Quang ở phía sau nàng hơi nâng cao âm lượng: "Bệ hạ vừa rồi thân thể khó chịu, ở trong quan tài nằm một lát, hiện tại vẫn còn suy yếu, các ngươi đem hắn cùng Lệ tần cùng nhau nâng về bản cung Phượng Nghi cung đi."
Dứt lời liền tránh ra đường, tùy ý thị vệ trưởng tiến về phía sau điện.
Nhìn thấy Dư Quang biểu hiện bình thản này, thị vệ trưởng nín thở, đối Dư Quang vái chào sâu, phân phó thủ hạ khống chế tốt cung nhân trong điện, mới nhanh chóng hướng về phía sau điện mà đi.
08 trong giọng nói tràn đầy lo lắng: "Túc chủ, sao ngươi lại dễ dàng để hắn đi như vậy, lỡ Diệp Thần nói bậy thì làm sao."
Dư Quang đứng tại chỗ nhìn đám thị vệ thuần thục bịt miệng đánh ngất cung nhân mang đi, bình tĩnh đáp lại với 08: "Hắn cái gì cũng không dám nói."
Diệp Thần là một người cực kỳ kiêu ngạo, vì bảo toàn thể diện của mình, thậm chí có thể xúi giục phi tần mưu hại người vợ kết tóc.
Người như vậy, làm sao có thể bại lộ chuyện mình biến thành thái giám.
Nghĩ đến Diệp Thần chẳng những không sẽ bại lộ bí mật này, thậm chí còn tạm thời kết thành liên minh với nàng, làm yểm hộ cho đến khi Diệp Thần nghĩ ra biện pháp giải quyết nàng.
08: "…Túc chủ, lỡ ngươi đoán sai thì làm sao?"
Có người đàn ông nào chịu đựng được sự khuất nhục này, Diệp Thần đâu phải thật sự ba ba tinh.
Dư Quang mỉm cười nhẹ nhàng đẩy gọng kính, trên tròng kính phản xạ một tia tinh quang: "Vậy ta liền xử lý hết bọn họ, đổi một đám người biết giữ miệng."
Đây chính là trong cung, không bao giờ thiếu nhất chính là người.
08: "…Túc chủ uy vũ." Ngoại trừ giúp túc chủ hô vang 666, hắn còn có thể làm gì!
Đúng như Dư Quang dự đoán, khi thị vệ trưởng đến bên cạnh Diệp Thần dò hỏi tình hình, Diệp Thần không nói gì, chỉ bảo thị vệ trưởng đưa mình về Phượng Nghi cung nghỉ ngơi.
Bởi vì hắn hiểu rõ tình cảnh của mình hơn ai hết, muốn lật người, chỉ có thể từ từ tính kế.
Việc cấp bách trước mắt là mau chóng chữa lành vết thương, che giấu bí mật của mình.
Nghe thấy Diệp Thần phân phó, thị vệ trưởng vội vội vàng vàng tự mình ôm Diệp Thần lên, đặt vào kiệu bên ngoài điện.
Nhìn đoàn người rời đi, Dư Quang khẽ nhếch môi: "Người này ngược lại là trung thành, đáng tiếc không phải người sống lâu."
08: "…" Nếu hắn hỏi túc chủ vì sao liệu có quá xuẩn hay không.
Dư Quang tâm tình coi như không tệ, một bên nhìn đám người luống cuống tay chân khiêng mấy phi tần bị thương đi, một bên nhẹ giọng cười nói với 08: "Người này nhìn thấy bộ dáng chật vật nhất của Diệp Thần, Diệp Thần vốn là người bụng dạ hẹp hòi, chắc chắn lại không dung hắn."
08 đầu tiên ồ một tiếng, sau đó đột nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng: "Túc chủ ta thấy người này có vẻ rất hữu dụng, hay là ngươi bán cái ân tình để người ở lại."
Nụ cười trên mặt Dư Quang càng thêm lớn hơn, khiến 08 theo bản năng cảm thấy bất ổn.
Quả nhiên, liền nghe thấy Dư Quang phát ra tiếng cười nhạo: "Một kẻ ngu trung, cho dù bị giày vò một trăm lần, cũng vẫn dùng tính mạng của mình, thậm chí cả người thân của mình để hoàn thành cái gọi là hiếu nghĩa.
Bọn họ không có quan niệm thị phi, chỉ sống trong lời tán dương của người khác, tìm kiếm cái gọi là cảm giác thành tựu cho mình.
Người như vậy ta giữ lại làm gì, chẳng lẽ để bên cạnh mình, giúp Diệp Thần an bài một mật thám à."
08: "…" Ta chỉ tiện mồm nói một câu, ngươi có cần phải vùi dập ta đến chết thế không.
Ngay khi hai người nói chuyện, Diệp Thần đã bị người khiêng ra khỏi đại điện.
Trước khi ra cửa, Diệp Thần không nhịn được nhìn về phía Dư Quang.
Giờ khắc này hắn vẫn không thể tin được, người phụ nữ như sát thần trước mặt lại chính là hoàng hậu tính tình nhu nhược của hắn.
Thấy Diệp Thần nhìn về phía mình, Dư Quang giơ tay lên, khẽ lay ngón tay với hắn, dùng khẩu hình không tiếng nói câu: "Bái bai."
Chỉ thấy mắt và miệng Diệp Thần thế mà đồng thời mở lớn, phảng phất bị kích thích rất lớn.
08 cảm giác mình thật muốn biến thành mười vạn câu hỏi vì sao: "Túc chủ, ngươi lại đang làm cái gì vậy?"
Hắn đã sớm muốn nói, đây dường như là lần xuyên qua không nghiêm túc nhất của túc chủ nhà mình.
Túc chủ dường như vẫn luôn dùng ngôn ngữ hiện đại ám chỉ thân phận xuyên không của túc chủ với Diệp Thần, nhưng hắn thật sự không nghĩ ra vì sao túc chủ muốn làm vậy.
Dư Quang dường như giải thích thấy phiền, giọng cũng trở nên lười biếng: "Sợ hắn không có việc gì làm, làm hắn không rảnh nghĩ cách đối phó."
08: "…" Ngươi chắc chắn không phải là để Diệp Thần suy nghĩ lung tung.
Hỏi xem túc chủ nhà mình có oán niệm sâu sắc với Diệp Thần đến nhường nào.
Dưới sự động tác của đám thị vệ, linh đường rất nhanh chỉ còn lại Dư Quang và Lưu Khả Quân.
Dư Quang nhìn Lưu Khả Quân: "Ngươi có tính toán gì."
Lưu Khả Quân đưa tay nâng bụng: "Nương nương, ta có thể giữ lại đứa bé này không?"
Lưu Khả Quân định vị mình rất chuẩn, hoàng hậu hôm nay ngay cả hoàng thượng cũng thu thập được, trên người mình không có thứ gì đáng để hoàng hậu để tâm.
Hoàng hậu lại càng không có lý do gì để lừa mình.
Huống chi thân thể mình mình rõ, nàng tháng trước mặc dù đến kỳ kinh nguyệt nhưng rõ ràng khác với trước đây.
Hơn nữa gần đây nàng ăn uống không ngon, còn thường xuyên chóng mặt, thích ngủ, xương sống thắt lưng mệt mỏi, nghĩ kỹ lại chẳng phải những triệu chứng có thai.
Chỉ là trước kia nàng đã uống thứ đại hàn kia, tổn thương cơ thể rất nhiều, đáng lý ra là phải tuyệt dòng dõi.
Đó cũng là nguyên nhân lúc trước nàng không suy nghĩ nhiều.
Nghĩ đến ngự y trong cung thế mà đều không chẩn ra việc nàng có thai, chẳng phải là bị phi tần khác mua chuộc, thì chính là đang tính hại nàng.
Lời của những người đó, nàng chắc chắn một chữ cũng không tin.
Về phần hoàng hậu, nếu chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra mình có thai, tất nhiên có bản lĩnh lớn, nói không chừng có thể giúp nàng giữ đứa bé này.
Thấy bộ dáng của Lưu Khả Quân, Dư Quang khẽ lắc đầu: "Thân thể ngươi không giữ được đứa bé này, cho dù đứa bé miễn cưỡng sống đến tháng tám, thì hai mẹ con các ngươi cũng chắc chắn sẽ có một người chết."
Lời nói này của nàng ngược lại không nói dối.
Chưa kể Lưu Khả Quân đã từng ăn những gì, đứa bé này vốn dĩ đã bị thuốc ép ra, mang thai vốn không tốt.
Lại thêm việc Lưu Khả Quân rất hợp với gu thẩm mỹ hiện giờ, vòng eo nhỏ nhắn, xương chậu hẹp, những điều này đều không đủ để cho nàng sinh con an toàn.
Lưu Khả Quân thất vọng ngồi bệt xuống đất, nếu mẹ con chỉ có thể sống một, vậy đứa bé này sợ là không thể giữ lại.
Không phải nàng sợ chết, mà là đứa bé này sinh ra ở hoàng cung, cho dù nàng bằng lòng dùng mạng của mình để đổi lấy mạng của con, nhưng sau này ai có thể bảo vệ con của nàng.
(Hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.