.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 43: Làm ta mụ tâm địa thiện lương




Một lần về nhà, thành công khiến Dư Hải thiếu tương lai mấy năm đều trả không hết nợ nần.
Vốn cho rằng Dư Hải cứ thế mà bỏ trốn, ai ngờ lần này Dư Hải lại thực tình trả nợ.
Hắn tìm một công việc sửa xe đạp, bắt đầu học vá xe.
Cũng coi như là thành thật, kiên định mà qua ngày.
Hắn không nhắc lại chuyện mình với thôn Kháo Sơn, chỉ là mỗi tháng đều gửi tiền cho Ngô Tiểu Hoa.
Số tiền này, Ngô Tiểu Hoa đều đặn nhận, rồi đổi ra tiền mặt cất dưới gầm giường.
Mười năm sau, Ngô Tiểu Hoa cuối cùng cũng đến ngày lìa đời.
Thân thể bà sớm mấy năm đã bị trọng thương, có thể gắng gượng đến bây giờ, đã là vô cùng khó khăn.
Trong lúc hồi quang phản chiếu, Ngô Tiểu Hoa nắm tay Dư Quang, cầu Dư Quang đưa bà đến nơi an táng đã chuẩn bị sẵn.
Đây là lần đầu tiên Dư Quang không cự tuyệt Ngô Tiểu Hoa, mà trực tiếp đưa bà đến nghĩa địa.
Tay Ngô Tiểu Hoa vuốt lên tấm bia mộ còn chưa khắc chữ, hơi thở thoi thóp cầu Dư Quang: "Sau này ngươi có thể chôn ta và Tiểu Quang cùng nhau được không."
Dư Quang không nói gì, chỉ im lặng nhìn Ngô Tiểu Hoa.
Ngô Tiểu Hoa tự giễu cười một tiếng: "Cũng phải, ta có mặt mũi nào mà cầu ngươi, những năm qua nếu không có ngươi chiếu cố, ai thèm quan tâm đến bà lão cô độc này."
Tất cả đều là lỗi của bà, thả mặc con gái mình đau khổ, hết lần này đến lần khác thương yêu đứa con của kẻ thù.
Bây giờ con của kẻ thù đã kết hôn sinh con, còn con gái bà, thì không bao giờ trở lại được nữa… 08 'âu hống' một tiếng: "Túc chủ, Ngô Tiểu Hoa này vậy mà học được cảm ân."
Dư Quang đẩy gọng kính: "Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, cái gọi là hoàn toàn tỉnh ngộ, cũng chẳng qua là vì có điều cầu thôi."
08: "...Túc chủ, vậy ngươi định không đáp ứng Ngô Tiểu Hoa sao?"
Dư Quang khẽ cười nói: "Ta chưa từng nói không đáp ứng bà, nguyên chủ bỏ ra cái giá lớn như vậy, tổng nên có chút hồi báo mới phải."
08: "..." Nhà cậu chủ này bao giờ mới không nói những lời khó hiểu thế này nữa đây.
Nụ cười trên môi Dư Quang càng thêm chân thành: "Chờ ngươi hết phí thời gian như vậy, là sẽ hiểu thôi."
Thấy Dư Quang không nói gì nữa, Ngô Tiểu Hoa biết Dư Quang đã đồng ý với mình.
Bà nắm chặt tay Dư Quang: "Tiền dưới gầm giường, một nửa cho ngươi, nửa còn lại ngươi đốt cho Tiểu Quang, đều là một tay ta tích cóp được.
Ta biết ngươi có tiền, số này chẳng đáng là bao, nhưng cũng không thể để ngươi gọi ta mợ những năm qua vô ích."
Nếu không có Tiểu Quang, đừng nói là khách khứa ra vào nườm nượp, trong thôn chắc là cũng chẳng có ai muốn nói chuyện với bà.
Trong lòng bà vô cùng cảm kích.
Dư Quang theo phản xạ đẩy gọng kính, còn chưa kịp lên tiếng, đã bị Ngô Tiểu Hoa ngắt lời: "Ngươi đừng nói đốt tiền là phạm pháp, nếu ngươi sợ thì để ta đốt, dù sao ta giờ thế này, cũng không có gì phải sợ."
Dư Quang mỉm cười nhìn Ngô Tiểu Hoa, còn chưa nói gì, đã bị bà giành nói: "Cảm ơn ngươi những năm qua, ngươi có thể gọi ta tiếng mợ nữa được không."
Dư Quang cười lắc đầu: "Đừng gọi, có gọi cũng là giả thôi."
Nàng nhận là thù lao của nguyên chủ, không cần phải thỏa mãn tâm nguyện của Ngô Tiểu Hoa.
Một giọt nước mắt theo khóe mắt Ngô Tiểu Hoa rơi xuống: "Con, con phải sống tốt."
Thấy bàn tay mềm yếu của Ngô Tiểu Hoa rũ xuống, Dư Quang bình tĩnh ôm bà, đặt vào trong cỗ quan tài đã chuẩn bị sẵn bên cạnh.
Mấy người bảo vệ bên cạnh ban đầu định khuyên nàng bớt đau buồn, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Dư Quang, liền im lặng.
Bọn họ vẫn nên bớt chuyện thì hơn!
Đưa quan tài của Ngô Tiểu Hoa xuống huyệt, đợi khi quay lại để lấp đất.
Dư Quang đưa đám bảo vệ về chỗ ở, lần đầu tiên trong đời bước vào phòng của Ngô Tiểu Hoa.
Ngô Tiểu Hoa là một người ngăn nắp, những năm qua bà vẫn luôn dậy sớm thức khuya để mở quán cơm.
Người trong thôn đều biết bà chủ quán cơm là mẹ Dư Quang, cũng rất chiếu cố công việc của bà.
Bởi vậy, Ngô Tiểu Hoa kiếm được hai rương tiền.
Dư Quang lôi rương tiền từ dưới đất lên, thì thấy trong một chiếc rương xếp kiểu chồng lên nhau chừng mười mấy cái gọng kính.
Giọng 08 đầy cảm thán: "Túc chủ, Ngô Tiểu Hoa đây là muốn dùng kẹo bọc đường làm xói mòn ngươi đấy!"
Ở các tiểu thế giới lâu như vậy, hắn cũng học được không ít từ ngữ mới mẻ.
Dư Quang ném gọng kính vào trong rương: "Bà ấy không xứng."
08: "..." Được thôi, nhà cậu chủ nhà hắn đúng là mang trái tim sắt đá.
Sau đó, Dư Quang kéo chiếc rương ra khỏi phòng, phân phó với đám bảo vệ: "Đốt hết đi!"
Nàng không hứng thú với việc nhớ nhung đồ vật của Ngô Tiểu Hoa.
Mấy tên bảo vệ nhìn nhau: Như vậy không đúng quy củ.
Thấy mấy người có vẻ chần chừ, Dư Quang nhẹ nhàng nâng gọng kính: "Thì xin chỉ thị cấp trên đi, cứ nói là nguyện vọng của tôi."
Nhiệm vụ đã hoàn thành triệt để, nàng cũng chán ghét thế giới này, tốt nhất là nên đi cho xong.
Đám bảo vệ lại nhìn nhau: "Lãnh đạo, thân thể của cô không ổn à, sao lại nói ra những lời này."
Dư Quang đưa tay lấy chiếc máy ghi âm trong túi một người trong đám: "Những lời tôi nói hiện tại đều là di ngôn, nhà máy cùng tài sản dưới tên tôi toàn bộ quyên tặng.
Sau khi tôi chết, chôn tôi với mẹ tôi ở chung, còn có...
"Dư Quang dừng lại một chút, sau đó khẽ đá chiếc rương trước mặt: "Đốt hết đống này."
Cho nên nói, giao dịch lợi ích vẫn là bớt lo mà thật lòng nhất.
08: "..." Quả nhiên là nhà cậu chủ của hắn, sắp chết rồi vẫn có thể lảm nhảm.
Đội trưởng đội bảo vệ có vẻ vô cùng xoắn xuýt: Chẳng lẽ là muốn đưa ra chút yêu cầu đặc biệt sao, có cần phải tự nguyền rủa mình như vậy không.
Đang nghĩ thì thấy Dư Quang đột nhiên ngã xuống.
Chờ khi bọn họ phản ứng lại thì Dư Quang đã không còn hơi thở.
Linh hồn Dư Quang lơ lửng giữa không trung.
Nhìn những người bên dưới luống cuống tay chân cấp cứu nguyên chủ, nàng đẩy gọng kính: "Đi làm nhiệm vụ tiếp thôi."
08 theo phản xạ hỏi lại: "Túc chủ không tính quay về không gian hệ thống à, nguyên chủ còn đang đợi chấm điểm cho ngươi đấy!"
Đánh giá của nguyên chủ sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến việc xét loại của túc chủ tại cục xuyên nhanh hàng năm.
Nghe 08 nói, Dư Quang cười ôn nhu vô hại: "Ngươi đi nói với nguyên chủ, ta ở thế giới nhiệm vụ chờ bà ấy cho điểm.
Nếu như điểm bà ấy cho không làm ta hài lòng, vậy ta cũng không ngại đổi một mảnh đất mộ cho Ngô Tiểu Hoa."
08 kinh ngạc trước sự vô sỉ của Dư Quang, giọng cũng trở nên ấp úng: "...Túc chủ, sổ tay công tác của chúng ta quy định, tuyệt đối không được tổn thương mục tiêu nhiệm vụ..."
Thấy Dư Quang lộ ra nụ cười như có như không: "Ngươi có thể để bà ấy thử xem."
Nàng từ trước đến giờ không thích đe dọa người, ưu điểm duy nhất chính là đã nói là sẽ làm.
08 lập tức im lặng, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Chúc mừng túc chủ, nguyên chủ cho túc chủ điểm 5 sao, độ hài lòng 100%."
Dư Quang không chút ngạc nhiên gật đầu: "Đều là chuyện ta nên làm."
08: "..." Nên làm cái gì, lẽ nào nên đe dọa người sao!
Biết bản thân không nên xoắn xuýt chuyện này nữa, 08 lại lên tiếng nhắc nhở: "Túc chủ, người tiếp theo định đi thế giới nghỉ ngơi hay là tiếp tục nhiệm vụ."
Nhanh tới hỏi ta thế nào là thế giới nghỉ ngơi đi, ta cuối cùng cũng có cơ hội để khoe khoang kiến thức dự trữ rồi đây.
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.