Nghe 08 đề nghị, Dư Quang không chút do dự trả lời: "Đi nhiệm vụ thế giới."
Nàng đối nghỉ ngơi loại sự tình này không hứng thú.
08 không ngờ túc chủ của mình lại tiến tới như vậy, lập tức đáp một tiếng "được".
Sau đó liền vui vẻ đưa Dư Quang vào nhiệm vụ tiếp theo.
Dư Quang vừa mở mắt ra, liền nghe thấy bên tai truyền đến tiếng "Ôi ôi" chói tai.
Tựa như bị kéo vang ống bễ, không ngừng kích thích màng nhĩ nàng.
Dư Quang đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng cũng thấy rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Cô lúc này, đang ghé trên giá phơi quần áo cũ kỹ ở lầu ba một khu nhà đơn nguyên.
Sau lưng nàng bị người đâm liên tiếp mười mấy dao, máu tươi tí tách rơi xuống.
Dưới thân nàng, vô số khuôn mặt thối rữa, tang thi dữ tợn đáng sợ đã chồng chất thành một ngọn núi nhỏ, chậm rãi tới gần bữa tiệc là nàng.
Đám tang thi này vừa leo lên, vừa tham lam dùng lưỡi liếm máu rơi xuống từ giá phơi đồ.
Không ngừng phát ra tiếng "Ôi ôi" phấn khích.
Có lẽ nghe thấy động tĩnh bên này, tang thi ở các nơi khác trong thành cũng điên cuồng chạy về phía này.
Mắt thấy núi tang thi càng chồng chất lên, tang thi bò lên trên cùng nhất cách Dư Quang đã không tới một mét.
Nhận rõ tình thế hiện tại của mình, Dư Quang khẽ động ngón tay, lần dung hợp này ngược lại tốt hơn nhiều so với lần trước.
Chỉ là phía sau lưng vẫn không ngừng truyền đến cơn đau nhức xé rách có thể nghiền nát cô.
Trong giọng nói của 08 có chút áy náy: "Thật xin lỗi túc chủ, tôi không cẩn thận đẩy thời điểm truyền tống muộn năm phút, tình huống hiện tại của cô có hơi không ổn, phải mau chóng tự cứu mới được."
Nhìn tang thi vừa xông lên, đã dẫm lên những tang thi leo lên đỉnh trước đó, cố sức đưa tay muốn bắt được mình.
Dư Quang đưa tay ra sau lưng, dùng sức rút con dao găm đâm vào cơ thể mình: "Không sao, ngươi là thứ phẩm, ta hiểu được."
Chỉ cần mang cái vòng ngu X này, dù làm gì cũng là chuyện đương nhiên.
A, không đúng!
Đợi khi nào 08 làm việc ổn thỏa, cô mới thật sự phải lo lắng liệu đối phương có phải hồi quang phản chiếu, chuẩn bị tự báo hỏng hay không.
08: ". . ." Đáng ghét, lại không thể phản bác.
Nắm chặt dao găm trong tay, Dư Quang chậm rãi đứng lên.
Giá phơi đồ dưới thân cô hơi rung, ốc vít cũng trượt ra ngoài chút ít, tựa như không chịu nổi áp lực lớn như vậy.
Ngay lúc đó, một bàn tay thối rữa đã túm lấy giá phơi đồ.
Số lượng tang thi quá nhiều, trực tiếp kéo đổ giá phơi đồ.
08 hét lên một tiếng, lúc này dùng cánh tay nhỏ che mắt: "Túc chủ, cô lên đường bình an!"
Nhưng tiếng kêu thảm thiết trong tưởng tượng không hề vang lên, 08 hơi xê dịch một tay, hé mắt nhìn ra, đã thấy Dư Quang đã nhảy lên cục nóng điều hòa một bên, bình tĩnh nhìn đám tang thi bên dưới.
08 thở phào nhẹ nhõm: Túc chủ không sao là tốt rồi, nếu như nhiệm vụ thứ hai đã "phác nhai" thì thật sự là tổn hại "tổ chức thánh mẫu" của bọn họ quá.
Nghe thấy 08 nói, Dư Quang khẽ thở dài lắc đầu: "Cái tổ này có tư cách sao, ta nhớ hình như trước ta, tổ này còn chưa có ai thì phải?"
08: ". . ." Túc chủ thích "đâm thọt", cô không thể có chút cảm giác vinh dự của tổ chức sao!
Phát hiện Dư Quang không nói gì nữa, 08 vội vàng cuống cuồng hỏi: "Túc chủ, cô đang chờ cái gì, sao không mau chóng rời đi?"
Núi tang thi kia đã di chuyển về phía này rồi.
Dư Quang chăm chú nhìn xuống phía dưới: "Không vội, tìm chút đồ đã."
08 rốt cuộc cũng thông minh lên: "Túc chủ, có phải muốn tìm kính mắt không, ta truyền cho cô ngay đây."
Tầm mắt Dư Quang bỗng dừng lại ở một điểm nào đó phía dưới: "Cái đó không vội, lát nữa hãy lấy."
Nói xong, trực tiếp vớ lấy cây sào phơi đồ gần như đã rơi xuống, chống một tang thi bên dưới lên.
Tang thi này mặc bộ đồ thể thao khá sạch sẽ, chỉ là bị què một chân.
Nhìn qua như bị người cắn vào đùi, mới bị lây nhiễm virus tang thi.
Thấy Dư Quang chống tang thi lên, 08 vừa định hỏi Dư Quang tính làm gì.
Liền thấy Dư Quang dùng sào phơi đồ gẩy bộ đồ thể thao trên người đối phương vào tay mình.
Dư Quang cầm bộ đồ thể thao xem xét, lúc này mới cởi bộ quần áo dính máu trên người, dứt khoát ném vào trong quần áo của tang thi.
Thứ này chính là vật dẫn dụ tang thi.
Thấy Dư Quang định mặc bộ đồ thể thao vào, 08 lập tức hét ầm lên: "Túc chủ, mau bỏ xuống, mau bỏ xuống, đây là đồ tang thi đã mặc qua."
Túc chủ không sợ bị lây nhiễm sao.
Dư Quang kéo khóa kéo lên, người vừa mới chết, cũng không có mùi hôi gì: "Ngươi tính để ta không mặc gì mà chạy lung tung hả?"
08 im lặng, sau đó nhanh chóng nói: "Nhưng sau lưng cô đều là nhà dân mà, trong đó có quần áo có thể mặc đấy."
Dư Quang vừa men theo cục nóng điều hòa và ống thoát nước leo lên, vừa lắc đầu không đồng ý với 08: "Ta không thích làm chuyện xâm nhập trộm cắp kiểu này."
Cô có nguyên tắc của mình.
Nhà là không gian riêng tư của một người, sao có thể tùy tiện xâm nhập.
Trong giọng nói của 08 có chút tủi thân: "Nhưng bây giờ túc chủ không phải cũng đang ăn cướp sao?"
Khóe môi Dư Quang hơi nhếch lên: "Không giống nhau, đây là ta đang mượn của hắn."
Hơn nữa gã kia cũng đâu có nói không đồng ý.
08: ". . ." Là vậy sao, sao cứ thấy có chỗ nào không đúng ấy.
Theo động tác leo lên, Dư Quang phát hiện, cơ thể này mạnh hơn trong tưởng tượng của cô.
Ngón tay cô có thể dễ dàng móc vào vách tường, kéo thân mình lên trên. . .
Dư Quang leo rất nhanh, chỉ lát sau đã lên tới tầng sáu.
08 vừa định thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy trên mái nhà cũng truyền tới tiếng "Ôi ôi".
Dư Quang ngẩng đầu nhìn, đã thấy trên mái nhà có một hàng tang thi nằm úp sấp, nhìn xuống dưới.
Thấy Dư Quang đang di chuyển, đám tang thi bên trên trở nên kích động, thậm chí nửa người đã vươn ra, đưa tay bắt Dư Quang.
Có lẽ vì số lượng quá nhiều, mấy tang thi ở đây thậm chí bị đám tang thi khác xô từ ban công xuống dưới.
Thấy Dư Quang nghiêng người tránh được mấy tang thi rơi từ trên lầu, 08 thở phào nhẹ nhõm đồng thời không quên nhắc nhở: "Túc chủ, cô xem trên người bọn họ có đồ nào có thể mặc không."
Dư Quang lấy kính mắt từ trong túi ra đeo vào, nếu không phải biết đầu óc 08 không tốt, cô đã cho rằng 08 đang "nhả rãnh" cô rồi.
Núi tang thi bên dưới vẫn không ngừng kéo lên, tang thi bên trên như bánh bao đổ xuống không ngừng.
Dư Quang áp sát vào tường, đưa tay đẩy kính mắt.
Vì lấp đầy bụng, đám tang thi này cũng thật không dễ dàng.
08: ". . . Túc chủ, đều lúc này rồi, cô đừng có cảm khái nữa, mau trốn mới quan trọng."
Nụ cười trên mặt Dư Quang dần biến mất, cất lại kính mắt vừa mới đeo vào trong túi.
Nếu không thể nói lý, vậy thì tới đánh đấm đi.
Không đợi 08 hỏi, đã thấy Dư Quang dùng sức chống cây sào phơi đồ vào tường.
Bản thân cô như vận động viên thể dục, xoay người 360 độ giữa không trung trên cây sào, sau đó dựa vào lực xung kích trực tiếp nhảy lên sân thượng.
Dao găm trong tay hóa thành một đạo hàn quang, phóng thẳng vào tang thi gần mình nhất.
Hai giờ sau, Dư Quang ngồi trên sân thượng lau vết bẩn trên giày.
Trước mặt cô, đâu đâu cũng là thi thể tàn khuyết không lành lặn.
(Hết chương này)
