Nhìn bóng lưng nữ nhân nhanh nhẹn rời đi, Diệp Vĩ Bân cũng không gọi người lại, mà chỉ trầm mặc nhìn cánh cửa phòng đã đóng.
Nữ nhân này tự xưng Lữ Hâm, là nửa năm trước đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn, khi đó hắn đã mất đi năng lực đặc thù.
Lữ Hâm đến đúng lúc làm dịu nội tâm đang xao động của hắn.
Trên người Lữ Hâm tựa hồ có một loại ma lực, luôn có thể vào những lúc hắn buồn bực nhất làm cho tâm tình hắn được bình phục.
Mỗi khi hắn bàng hoàng mê mang, Lữ Hâm cũng luôn có thể cung cấp phương án giải quyết thích hợp nhất.
Từ sự đề phòng lúc ban đầu gặp nhau, đến tín nhiệm hiện tại, Diệp Vĩ Bân phát hiện mình đã bắt đầu ỷ lại Lữ Hâm.
Thậm chí đến tình trạng không thể rời khỏi đối phương.
Càng khó tin là, hắn từng vô tình thấy được dung mạo của Lữ Hâm, đây có lẽ là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp.
Nhưng rõ ràng là một người phụ nữ đẹp đến nghẹt thở, mà hắn đối với Lữ Hâm lại không hề sinh ra bất kỳ tà niệm nào.
Theo lý thuyết, không biết thường đại diện cho nguy hiểm, chỉ là sự không biết về Lữ Hâm lại làm Diệp Vĩ Bân không kìm được muốn đến gần.
Đó là một loại cảm xúc khá phức tạp, khi quá nhiều mâu thuẫn cùng tập hợp trên một người, liền khiến Diệp Vĩ Bân không thể không muốn đến gần.
Diệp Vĩ Bân nằm trên giường, nghe tiếng xe ngựa ồn ào ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: Xem ra vẫn là phải về hoàng cung một chuyến mới được, dù sao cũng phải biết mẫu hậu của mình rốt cuộc đã làm những gì.
Huống chi mình lại là cốt nhục ruột thịt của mẫu hậu, cho dù mẫu hậu thật sự chiếm ngôi hoàng đế, cũng nhất định là muốn vì mình trải đường, nếu còn không quay về, chẳng phải là để mẫu hậu uổng phí mưu đồ.
Trong lòng mô phỏng lại từng việc sau khi hồi cung, Diệp Vĩ Bân rốt cuộc ngủ say: Đã lâu không gặp mẫu hậu thực sự nhớ mong, nếu như mình đối mẫu hậu tỏ ra thân cận một chút, mẫu hậu chắc chắn sẽ rất vui vẻ.
Hy vọng ngày mai việc hồi cung có thể thuận lợi một chút.
Hai gian phòng tửu lâu chỉ cách nhau một bức tường mỏng, nghe tiếng ngáy ngủ say của Diệp Vĩ Bân vọng tới từ vách bên cạnh, Lữ Hâm nằm thẳng trên giường, từ trong ngực lấy ra một viên lưu ly châu thất sắc ánh lưu quang.
Bên trong lưu ly châu chuyển động các luồng khí sắc màu, trông như một chất lỏng chậm rãi di động.
Nhìn bức tranh tuyệt mỹ này, Lữ Hâm cười hài lòng thỏa ý: Nhanh thôi, sắp rồi.
Khi ánh ban mai vừa ló rạng, Dư Quang liền nhận được tin tức do Thuận Ý đưa đến.
Nói sáng sớm hôm nay, các quan viên đã vào nội các bắt đầu giải quyết công việc.
Dư Quang cười khẽ đáp lời Thuận Ý, cũng không để chuyện này trong lòng, ngược lại hỏi Thuận Ý về việc hôm nay chuẩn bị vở diễn gì.
Thấy Dư Quang vẫn không có ý nhúng tay vào chính sự, Thuận Ý cũng không nhắc lại nữa, mà nhận lược từ tay cung nữ chải đầu, tự mình hầu hạ Dư Quang chải tóc.
Cung nữ kia cũng là người thông minh, đưa lược vào tay Thuận Ý, khẽ cúi mình hành lễ rồi im lặng lui vào trong đám người, không hề gây ra tiếng động nào.
Thuận Ý liền đưa cho đối phương một ánh mắt hàm ý, nha đầu này không tệ, quay đầu có thể để tiểu thái giám dưới trướng chiếu cố.
Sau đó, chỉ thấy ngón tay Thuận Ý thoăn thoắt, một kiểu tóc phù hợp với thân phận của Dư Quang dần hiện ra.
Thuận Ý là một thái giám, nếu chủ tử hoàng cung vẫn là Diệp Thần, hắn cũng không dám có ý nghĩ quá mức này.
Rốt cuộc thì những việc như chải tóc vẫn có phần quá thân mật.
Nhưng hôm nay, Dư Quang mới là người thật sự nắm quyền trong hoàng cung, đương nhiên hắn phải dùng hết vốn liếng để hầu hạ Dư Quang.
Thuận Ý luôn có một tín niệm, ở trong cung, không học nhiều vài món tay nghề rất dễ bị đào thải.
Để hầu hạ cho Dư Quang hài lòng, Thuận Ý còn cố ý đi tìm những ma ma chải tóc lão luyện để học những công phu trên tay này.
Còn tiện thể nghiên cứu ra mấy kiểu tóc mới có thể phối hợp với khuôn mặt Dư Quang.
Thuận Ý từ trước đến nay đều là một người hiểu chuyện, hắn không cầu Dư Quang có thể coi trọng mình nhiều hơn, chỉ cần Dư Quang có thể sử dụng vừa tay là được.
Quá mức coi trọng, không cẩn thận chính là họa sát thân, có thể dùng vừa tay thì luôn nhớ đến cái tốt của mình, nếu có thể trong một phương diện làm đến mức không ai khác thay thế được, đó chính là lá bùa hộ mệnh của hắn.
Sau khi giúp Dư Quang trang điểm xong, Thuận Ý mới cúi người hành lễ: "Điện hạ, ở cửa cung vừa có người đến báo, nói là đại hoàng tử điện hạ đã về, xin hỏi có muốn cho người vào hay không, còn nữa là có muốn thông báo cho nội các không ạ."
Bọn cháu con này đúng là thông minh, điện hạ hôm qua vừa khiển trách tên đồ mở nút chai không hiểu chuyện, bọn người này hôm nay đã biết trước hỏi dò điện hạ, sau mới báo tin cho nội các.
Quả nhiên, người trong cung này, đều là một lũ a dua theo gió.
Bất quá chuyện hôm nay, hắn cũng phải cẩn trọng.
Vốn dĩ tin tức đại hoàng tử phải báo cho điện hạ càng sớm càng tốt, nhưng từ những gì điện hạ thể hiện trong ngày thường có vẻ không thích đại hoàng tử cho lắm.
Cho nên hắn cố ý báo tin đại hoàng tử cho điện hạ muộn hơn một chút, tránh cho điện hạ mất hứng.
Dư Quang cười nhàn nhạt nhìn Thuận Ý: "Không vội, Diệp Vĩ Bân nhiều ngày chưa hồi cung, cũng không kém nhất thời này, cứ dùng bữa trước đã, chờ nghe xong hát, ngủ một giấc trưa rồi để hắn vào cung sau."
Thuận Ý vâng một tiếng, trong lòng đã rõ, điện hạ quả nhiên không chào đón đại hoàng tử.
Ngay khi Dư Quang đứng dậy đi tới nhà ăn, tiểu đồ đệ của Thuận Ý là Thuận Hỉ tiến đến bên cạnh sư phụ: "Mấy vị đại nhân kia thật là siêng năng, nô tài nghe nói, có mấy người còn bị phát sốt đó ạ!"
Thuận Ý oán trách liếc Thuận Hỉ: "Đó là siêng năng sao, đó là không nỡ buông quyền trong tay đó, một củ cải một cái hố thôi, bọn họ nếu như không moi được cái hố, thì củ cải khác sẽ nhét vào."
Chuyện rõ ràng như thế, sao còn cần hắn phải nói ra làm gì.
Thuận Hỉ rụt cổ, cười làm lành với Thuận Ý: "Đa tạ sư phụ dạy bảo."
Thuận Ý tùy tiện phẩy phất trần: "Nhà ta dạy ngươi được gì chứ, chờ ta dạy thì chẳng bằng tự mình dùng đầu óc thêm đi."
Thấy Thuận Hỉ cười toe toét, Thuận Ý không khỏi nhắc nhở: "Lần này điện hạ tuy chỉ tìm nội các gây chuyện, nhưng trong lòng cũng bất mãn với việc chúng ta hành sự không xong, ngươi đừng thấy điện hạ ra tay lưu loát, thực chất điện hạ còn lo cho tính mạng đám người trong cung hơn bất kỳ ai.
Nhà ta nói cho ngươi hay, ngươi phải giúp ta canh chừng khắp các nơi trong hoàng cung, từ hôm nay trở đi, những việc như lãnh cung nếu còn xảy ra, thì mất mặt là cả thầy trò ta, rõ chưa?"
Thấy Thuận Hỉ sợ hãi rụt cổ lại, Thuận Ý dùng phất trần gõ nhẹ đầu Thuận Hỉ: "Thôi, ngươi cũng không cần dọa mình thành ra bộ dạng như thế.
Bây giờ điện hạ đang phát uy, nội các đang kiêng kị điện hạ, vừa hay ngươi cũng thừa dịp này mà gầy dựng lại uy tín cho bọn nội thị chúng ta, tránh khỏi việc vẫn bị người ta ức hiếp chèn ép."
Dứt lời, giọng của Thuận Ý trở nên hơi nhẹ: "Tục ngữ nói đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, ngược lại cũng vậy thôi. Chúng ta chính là mặt mũi của điện hạ, cũng không thể quá không ra gì đúng không, đến lúc đó thì chúng ta đâu xứng ở lại bên cạnh điện hạ nữa."
Cảm thấy mình học được không ít, Thuận Hỉ lúc này lĩnh mệnh, dẫn cung nhân đi xem xét tình hình khắp nơi trong hoàng cung.
Thuận Ý thì vỗ phất trần lên người những hạt bụi không có, hướng về thiện sảnh đi tới.
Thân là đại tổng quản, hắn rất nhiều việc phải làm, còn phải đi chuẩn bị đồ ăn cho điện hạ nữa chứ!
(hết chương này).
