Bên trong cục Mau xuyên, cục trưởng đang hiền lành nhìn Dư Quang: "Gần đây công việc của cô có chỗ nào không thuận không?"
Dư Quang mỉm cười nhìn cục trưởng: "Làm ngài hao tâm tổn trí rồi, công việc của tôi rất thuận lợi."
Cục trưởng cầm ly giữ ấm uống một ngụm: "Biểu hiện công tác của cô rất tốt, lần nào đánh giá cũng đều ở mức hoàn mỹ, không bao lâu nữa có thể định cấp bậc rồi."
Dư Quang cười gật đầu: "Cảm ơn cục trưởng đã bồi dưỡng."
Nói chuyện một hồi, cục trưởng không phát hiện bất cứ điểm bất thường nào từ vẻ ngoài của Dư Quang.
Cuối cùng, ông chỉ có thể thăm dò nhắc nhở Dư Quang: "Tiểu Dư à, ở thế giới trước cô có gặp chuyện kỳ lạ nào không?"
Mỗi người làm nhiệm vụ đều sẽ bị hệ thống của mình ghi lại sự việc dưới dạng dữ liệu.
Nhưng hệ thống của Dư Quang hơi phế, đến công năng cũng ít đi rất nhiều.
Suy cho cùng, trước đây ai cũng không trông chờ một người mới có thể đứng lên trong bộ phận này.
Hiện tại xem ra, vẫn là ông nghĩ chưa được chu đáo mọi mặt.
Biểu tình của Dư Quang khá mờ mịt: "Cục trưởng đang nói gì vậy?"
Cục trưởng quan sát kỹ khuôn mặt của Dư Quang, ý đồ tìm chút sơ hở: "Ý là, cô có phát hiện thế giới trước khác biệt so với những thế giới khác không."
Nghe vậy, Dư Quang thản nhiên cười: "Thế giới nào mà chẳng khác nhau, nếu như nói khác biệt thì có lẽ ở thế giới trước tôi gặp một người xuyên không."
Thái độ của Dư Quang tương đối thản nhiên, người ở thế bị động biến thành cục trưởng: "Người xuyên không, lại có loại người phá hoại trật tự thời không như vậy, thật là quá đáng."
Mỗi một tiểu thế giới thực chất là một cá thể tồn tại độc lập, khi mới sinh ra, các thế giới đều giống nhau.
Chỉ là do một người nào đó, hoặc một số người nào đó ở một thời điểm nào đó đưa ra quyết định khác biệt, hoặc là sự biến đổi của thời tiết, dẫn đến những thế giới đó xuất hiện những ngả rẽ khác nhau.
Cái gọi là ba nghìn tiểu thế giới, cũng chỉ là cách gọi chung.
Mỗi ngày đều có tiểu thế giới sinh ra, cũng có tiểu thế giới tiêu vong.
Trách nhiệm của Cục quản lý thời không là tu bổ những vấn đề đã xuất hiện trên các tiểu thế giới đó.
Còn người xuyên không chính là khi tiểu thế giới xuất hiện lỗ hổng, khiến một số người từ thế giới này đến thế giới khác.
Thấy Dư Quang ngoài chuyện người xuyên không thì không nhắc gì khác, cục trưởng biết có hỏi Dư Quang nữa cũng không có được tin tức gì, dứt khoát buông ly giữ ấm, gật đầu với Dư Quang: "Gần đây cô biểu hiện rất tốt, rất cố gắng, đi đi."
Dư Quang mỉm cười đứng dậy chào tạm biệt cục trưởng, vừa về đến phòng thì thấy 08 ủ rũ ngồi xổm trên giường: "Ký chủ, tôi có lỗi với cô, chủ hệ thống quá thông minh, tôi sơ ý nói ra chuyện mắt kính rồi."
Nó không ngờ chủ hệ thống lại giăng bẫy nó, khiến nó không đánh đã khai nói hết chuyện mắt kính ra.
Tuy rằng cục trưởng đồng ý cho ký chủ mang mắt kính, nhưng cục trưởng cấp cho ký chủ là một chiếc mắt kính gọng đen, lại bị nó đổi thành màu vàng.
Tự ý sửa quyết định của cục trưởng, có khi nào nó sẽ bị mang đi tiêu hủy không!
Dư Quang nhẹ nhàng vỗ lên khuôn mặt bánh bao bóng loáng của 08: "Không sao, cậu vốn đã rất vô dụng rồi, giờ chẳng qua chỉ là thao tác thường thôi.
Hơn nữa tôi thấy cậu không cần quá lo lắng về việc bị tiêu hủy đâu, bởi vì cậu trong mắt bọn họ không quan trọng đến vậy."
Không ai vì một tiểu trong suốt mà lãng phí thời gian.
08: "..." Nó có chút không hiểu, rốt cuộc ký chủ đây có tính là an ủi không.
Tính toán thời gian cũng không sai biệt lắm, Dư Quang nhẹ nhàng gõ lên bánh bao da của 08: "Đi làm nhiệm vụ thôi, trong không gian chán muốn chết!"
08 uể oải nhìn Dư Quang một cái, sau đó nghẹn khuất hỏi Dư Quang: "Ký chủ, vậy cô có muốn đổi mắt kính gọng vàng thành gọng đen không?"
Nó vẫn rất lo lắng.
Dư Quang khẽ mỉm cười với 08: "Cái đó còn phải xem cậu có muốn giữ mạng hay không đã."
Chủ hệ thống không nhất định sẽ chơi chết 08, nhưng cô thì nhất định sẽ.
08: "..." Ngươi đang bắt nạt ta.
Được 08 mang vào thế giới nhiệm vụ, khóe miệng Dư Quang chậm rãi nhếch lên: 08 là phế phẩm, dù không có tác dụng quá lớn, nhưng lại có một ưu điểm lớn nhất, đó là không hiểu chuyện, sẽ không dùng tâm đi nhớ.
Muốn hỏi được gì đó từ 08, thật sự là làm khó chủ hệ thống.
Sau khi Dư Quang rời đi, cục trưởng mở giao diện liên lạc của chủ hệ thống: "Có vấn đề gì không?"
Trên màn hình hiện ra một gương mặt mỹ nhân giả lập: "Mọi thứ bình thường, 08 không phát hiện ra gì, chủ nhân, có cần đổi hệ thống khác cho Dư Quang không?"
Cục trưởng lắc đầu: "Đổi hệ thống vào thời điểm này quá nhạy cảm, ngược lại dễ khiến cô ta nghi ngờ."
Nói đến đây, cục trưởng không khỏi thở dài: "Hệ thống đời đầu một cái còn ranh ma hơn cái kia, sao cứ mỗi lần lại ra một con quái thai như 08 thế này?"
Chủ hệ thống trầm mặc rất lâu mới trả lời: "Nhưng hệ thống đời đầu cũng chỉ còn mỗi mình 08."
Văn phòng bỗng im lặng, cục trưởng lẳng lặng ngồi trên ghế, không phát ra âm thanh nào nữa.
Dư Quang vừa vào thế giới thì nghe thấy bên tai truyền đến tiếng nhạc ồn ào, bên cạnh có người đang gào thét điên cuồng: "Uống đi, mau uống đi, nếu không uống đến khi Lục đại thiếu vừa lòng, thì hôm nay tất cả các người đều phải nằm xuống cho tao."
Sau đó, có một người khác cười cợt nhả: "Lục đại thiếu ở đây, thích hay không, thích thì tất cả đều nằm xuống đi."
Tiếp theo là những tiếng cười như điên của đám người.
Đúng lúc Dư Quang đang nghi ngờ hiện tại là tình huống gì thì bỗng nhiên cảm giác có người dùng tay bắt lấy chân mình, đồng thời còn có xu hướng nâng lên.
Dư Quang mở mắt, vừa vặn nhìn thấy một người đàn ông để kiểu tóc smart, đang nhìn mình với nụ cười nham hiểm (mấy người hiểu mà).
Người đàn ông hình như không ngờ Dư Quang sẽ tỉnh nhanh như vậy, trong mắt đầu tiên thoáng qua một tia hoảng loạn, sau đó nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh.
Thấy Dư Quang hình như không định phản kháng, người đàn ông kéo vạt áo của Dư Quang, định cởi cúc áo, một tay cầm một bình rượu đỏ giả vờ muốn rót xuống: "Lục thiếu mời khách, hơn một vạn tệ một bình rượu đỏ đấy, hời cho mày."
Ngay lúc người đàn ông sắp đắc thủ thì Dư Quang bất ngờ chụp lấy cái bình rồi hung hăng gõ vào đầu người đàn ông.
Cùng với một tiếng "bộp" giòn tan, người đàn ông ôm đầu đang chảy máu không ngừng ngồi xổm xuống đất, cả đám đông đều im bặt.
Phát hiện đám đông đang nổi giận đùng đùng nhìn mình, Dư Quang bình tĩnh đứng lên, không chút hoang mang chỉnh lại quần áo: "Ngươi là cái thá gì mà dám động vào ta."
Nghe thấy câu này, đám đông đang yên lặng lại cười ồ lên lần nữa, thậm chí có người không ngại chuyện lớn mà kéo quần tên tóc smart: "Trương thiếu, mị lực của anh cũng không đặc biệt gì nhỉ, cho bọn tôi xem, có phải là anh đang thiếu gì không, nếu không sao người ta ghét bỏ anh đến mức này!"
Thấy không khí lại nóng lên, Dư Quang kéo lê thân thể nặng nề đi vào nhà vệ sinh trong phòng riêng.
Người đàn ông được gọi là Trương thiếu thì tức giận quát: "Cút, tất cả cút hết cho tao."
Bỗng nhiên, một gói khăn giấy ném vào mặt hắn: "Lau máu đi."
Lại một lần nữa bị tấn công, Trương thiếu vừa định nổi giận thì khi thấy rõ người ném đồ vật liền im lặng: "Lục đại thiếu."
Đây mới là nhân vật hàng đầu trong giới của bọn họ, người đàn ông mang theo khí tràng.
Bọn họ đều dựa vào tiền tiêu vặt mà nhà cấp cho để ra ngoài giả vờ cool, còn người ta mới chính là cây trụ di động của giới nhà giàu.
(hết chương này)
