.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 462: Vây xem phất nhanh hệ thống vui vẻ sinh hoạt




Hai ngày khảo thí rất nhanh liền kết thúc, nguyên chủ vừa mới về đến nhà, liền nhận được Dư Duyệt nhiệt tình chào đón.
Để cho chuyện nguyên chủ ngã gãy chân có vẻ thật hơn, tránh bị người khác nghi ngờ, Dư Duyệt thừa lúc nguyên chủ không phòng bị đã đẩy nguyên chủ từ ban công tầng ba xuống.
Dư Duyệt từ nhỏ đã có tính tình không sợ trời không sợ đất, làm việc cũng không suy nghĩ nhiều.
Đẩy nguyên chủ xuống lầu cũng chỉ vì đề phòng sau này bị lộ sơ hở, ảnh hưởng đến việc học của mình.
Lại không ngờ rằng, chỉ một cú đẩy như vậy, chẳng những khiến nguyên chủ gãy cả hai chân, xương hông bị nứt, còn để lại một vết sẹo sâu trên trán của nguyên chủ.
Đã như vậy, nhan sắc hai tỷ muội rốt cuộc khác nhau.
Dư Duyệt cũng biết mình phạm sai lầm, nhưng nghĩ đến việc mình sắp sửa vào đại học, về sau cũng không cần dùng đến nguyên chủ nữa, thái độ cũng dần trở nên ngang ngược.
Chẳng phải là nàng cũng làm vậy vì đề phòng bị người khác phát hiện sao, đây chính là tội lớn, vạn nhất bị bại lộ cả nhà bọn họ đều không được tốt đẹp gì.
Hơn nữa, tỷ tỷ luôn miệng nói thương nàng, nhưng nàng đâu có cố ý, tỷ tỷ dựa vào cái gì mà hung dữ với nàng như vậy.
Nguyên chủ đã từng nghĩ tới diễn cho trọn bộ, nhưng chuyện này không thể để Dư Duyệt là người hưởng lợi ra tay được.
Dư Duyệt vì chuyện này lần đầu tiên trong đời bị cha mẹ thay nhau răn dạy, ngược lại khiến nàng nảy sinh cảm giác đã thanh toán xong với nguyên chủ.
Cảm giác áy náy trước kia hoàn toàn biến mất, nàng cảm thấy chỉ vì một chút lỗi lầm nhỏ nhặt của mình, cha mẹ đã yêu thương, đã thiên vị nguyên chủ.
Nguyên chủ thì mất hết tinh thần, cha mẹ không cho nàng bất cứ sự giải thích nào, cũng không bảo Dư Duyệt cảm ơn nàng vì chuyện thi cử, hay là xin lỗi nàng vì chuyện bị thương lần này.
Chỉ dặn nàng rằng, giữa nàng và Dư Duyệt không có chuyện gì xảy ra, chân của nàng ngày trước đã bị thương rồi, hôm nay chỉ là không cẩn thận tổn thương thêm thôi.
Không quản chuyện thi cử hay bị thương, đều không cho nguyên chủ nhắc lại nữa, tất cả phải chôn kín trong bụng.
Đồng thời không quên nói với nguyên chủ, bọn họ đã báo cho nguyên chủ lớp học lại ở trường, đợi thân thể nguyên chủ khỏe lại liền có thể trở lại trường.
Thấy cha mẹ hớn hở miêu tả cho mình lớp học lại tốt thế nào, nguyên chủ cuối cùng cũng bùng nổ, lạnh lùng buông ra một câu: "Nếu lớp học lại tốt như vậy, sao không phải Dư Duyệt đi?"
Đó là lần đầu tiên nguyên chủ tranh cãi với cha mẹ, không chịu nổi sự kích động, Dư mẫu mất khống chế giáng cho nguyên chủ một cái tát.
Nhìn người mẹ đang giận dữ, nguyên chủ lại bật cười.
Cuối cùng nàng cũng không ngờ, muội muội đẩy mình xuống lầu không phải chịu bất cứ hình phạt nào, ngược lại người bị hại là nàng phải nhận một cái tát.
Nguyên chủ che vết thương đang rỉ máu ở miệng vừa cười vừa rơi lệ, nàng bỗng phát hiện, thì ra bản thân trong cái nhà này vẫn luôn là dư thừa.
Nhưng sau này nguyên chủ mới biết, nàng phát hiện thật ra vẫn luôn không sai, chỉ là muộn một chút thôi.
Sự việc bùng nổ vào cái ngày có kết quả thi, Dư Duyệt lòng đầy tự tin tra điểm, nàng đã thổi phồng với mọi người xung quanh rằng mình thi lần này rất tốt, muốn vào trường đại học nào của cả nước cũng được.
Ai ngờ kết quả thi ra mới biết, điểm số của nàng tuy so với trước kia tốt hơn nhiều, nhưng so với điểm chuẩn đại học công lập còn kém đến hai mươi mấy điểm.
Dư Duyệt nhờ nguyên chủ giúp không phải để vào một trường đại học hạng hai, nàng muốn nhờ kỳ thi này đổi mệnh, bước lên đỉnh cao của cuộc đời.
Nhưng với kết quả hiện tại, đừng nói là đỉnh cao cuộc đời, nàng có thể chọn trường nào cũng chẳng được bao nhiêu.
Đáng tiếc nguyên chủ bây giờ đã hủy dung, việc thi hộ loại này lại không thể xảy ra, nguyên chủ chờ đó mà hủy hoại đời mình đi.
Cảm thấy mình bị oan ức, Dư Duyệt về nhà phát điên làm loạn một trận, cha mẹ nguyên chủ đương nhiên càng bất công sẽ chiều chuộng cô con gái nhỏ đang nháo.
Nhưng nhìn thấy nguyên chủ người đầy thương tích lại còn bị hủy dung, họ cũng không thể nào nặng lời trách móc, chỉ có thể ngày ngày thở dài khiến nguyên chủ nghẹt thở.
Một muội muội khóc rống không ngừng, một đôi cha mẹ thấy mình liền thở dài, nguyên chủ chán nản thất vọng dọn từ nhà đến ký túc xá ôn tập hè của trường.
Căn nhà đó là của muội muội, không phải của nàng.
Thấy nguyên chủ chuyển đi rồi, vợ chồng Dư gia cũng biết mình làm có chút quá đáng, bèn muốn đi đón người về.
Ai ngờ trên đường đi đón đồ của nguyên chủ lại gặp tai nạn xe cộ, hai người cùng nhau ra đi.
Ngược lại, Dư mẫu trước khi lâm chung có để lại một câu cho nguyên chủ, bảo nàng nhất định phải chăm sóc tốt cho muội muội.
Cha mẹ bỗng dưng ra đi, lại là vì nguyên chủ rất có thể "hành hạ" mới ra như vậy.
Bị Dư Duyệt tuyên truyền như thế, nguyên chủ nhất thời trở thành đứa con bất hiếu trong mắt mọi người.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt thất vọng nhìn nguyên chủ, nói với nguyên chủ không thể mắc thêm lỗi lầm nào nữa, muốn cho cha mẹ được yên lòng nhắm mắt, nhất định phải chăm sóc tốt cho Dư Duyệt.
Bản thân nguyên chủ vì chuyện hại chết cha mẹ mà tinh thần hoảng loạn, nghe mãi cũng cảm thấy lời họ hàng nói có lý.
Nàng có lỗi với cha mẹ, cũng có lỗi với muội muội, nàng chính là tội đồ trong cái nhà này.
Dưới sự áy náy tột cùng, nguyên chủ bắt đầu bị Dư Duyệt muốn gì được nấy ngày qua ngày.
Dư Duyệt vẫn luôn là một người biết tận dụng ưu thế của bản thân, phát hiện sự dung túng vô điều kiện của nguyên chủ dành cho mình, nàng càng trở nên lấn tới.
Chẳng những bắt nguyên chủ chuyển hết di sản của cha mẹ sang tên mình, còn bắt nguyên chủ hàng tháng phải cho nàng tiền tiêu vặt.
Chỉ cần nguyên chủ không đưa, Dư Duyệt sẽ không ngừng quấy rối nguyên chủ, nói nếu như cha mẹ còn ở đây, chắc chắn sẽ rất thương nàng.
Đường cùng, nguyên chủ chỉ có thể đưa hết số tiền tiết kiệm còn lại ít ỏi cho Dư Duyệt.
Ngày thường trong trường tranh thủ làm thêm ở mấy cửa hàng rẻ tiền, kiếm chút đồ ăn miễn phí và đồ dùng hàng ngày.
Biết việc học của nguyên chủ căng thẳng, nhớ đến việc mình bị nguyên chủ hại không được lên đại học, Dư Duyệt cũng không muốn nguyên chủ có tiền đồ tốt.
Vì thế, nàng không ngừng gọi điện cho những người bạn từng quen của nguyên chủ, nói với họ rằng chính vì sự tùy hứng của nguyên chủ đã gây ra tai nạn xe cộ cho cha mẹ, hiện giờ nguyên chủ còn đoạn liên lạc với nàng, nàng không muốn quấy rầy cuộc sống của nguyên chủ, nàng chỉ muốn biết tỷ tỷ sống có tốt không.
Vốn dĩ nguyên chủ là học sinh lớp 12 học lại, bị Dư Duyệt dày vò như thế, việc học của nguyên chủ dần bị tụt lại, tinh thần cũng ngày càng sa sút.
Ngay trước kỳ thi đại học hai ngày, Dư Duyệt bắt đầu điên cuồng gọi điện và gửi tin nhắn cho nguyên chủ, nguyên chủ không nghe liền gọi cho bạn cùng phòng, cho bạn bè người thân.
Nói rằng mình nằm mơ thấy ba ba mụ mụ, ba ba mụ mụ nói bọn họ đã tha thứ cho nguyên chủ, mong nguyên chủ thi được một kết quả tốt.
Nhờ phúc của Dư Duyệt, nguyên chủ đón nhận hết đợt này đến đợt khác người thân quan tâm nàng.
Dư Duyệt vốn cho rằng chỉ cần mình không ngừng giày vò như vậy, nguyên chủ kiểu gì cũng sẽ bị nàng chơi cho phế.
Lại không ngờ, nguyên chủ gánh một áp lực lớn như thế dù không thi được vào những trường đại học hàng đầu cả nước, nhưng vẫn thành công đỗ vào một trường đại học công lập ở kinh thành.
Sự đả kích này quá lớn, lớn đến mức Dư Duyệt không thể chấp nhận nổi.
Đối với nàng mà nói, bây giờ tin tốt duy nhất chính là nguyên chủ bị hủy dung, tướng mạo không đẹp bằng nàng.
Nguyên chủ từ cấp ba đã vô cùng thích lập trình máy tính, nguyện vọng lớn nhất của nàng là có thể trở thành nhân vật hàng đầu trong ngành này.
Khi vừa vào đại học, nguyên chủ đã gia nhập câu lạc bộ robot của trường, muốn dùng kiến thức mình học được để trao linh hồn cho robot.
Vốn cho rằng từ nay về sau bản thân sẽ có một con đường bằng phẳng, lại không ngờ rằng ngay khi mọi thứ đang phát triển theo hướng tốt đẹp thì Dư Duyệt lại tìm đến.
(Hết chương).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.