Trịnh tỷ ban đầu cũng không nghĩ đến công ty Dư Quang sẽ có bao nhiêu khoản ra vào sổ sách, nhưng đợi đến đầu tháng sau, thời điểm tính tiền, Trịnh tỷ xem Dư Quang gửi tới bảng số liệu chi tiết rõ ràng, da đầu cũng bắt đầu tê dại, cái phòng làm việc này thế mà lại kiếm tiền đến thế sao?
Gọi điện thoại cho Dư Quang xác nhận thông tin số liệu, Trịnh tỷ đối với con số này mà líu cả lưỡi, vị Dư tiểu thư này thật có bản lĩnh, chỉ là nàng luôn cảm thấy Dư tiểu thư này trông có hơi quen mắt.
Thành công kiếm được khoản tiền đầu tiên cho mình, Dư Quang bắt đầu bắt tay vào nghiên cứu công việc trước đây của nguyên chủ.
Hạng mục công tác trước đây của nguyên chủ là làm người máy giống như người bình thường, tay chân phối hợp nhịp nhàng đứng thẳng đi lại, đồng thời phân biệt được những chỉ lệnh đơn giản.
Nói ra thì tựa hồ rất đơn giản, nhưng sự thật lại không hề đơn giản như vậy, trong đó đòi hỏi những tính toán vô cùng phức tạp.
Ngoài nguyên chủ ra, còn có mấy cao thủ lập trình cùng làm việc chung với nguyên chủ.
Nguyên chủ chủ yếu phụ trách mảng người máy đi lại này.
Chỉ là bởi vì thiếu sót về mặt kỹ thuật, mà đôi khi hành động của người máy sẽ xuất hiện sự gượng gạo hoặc lag, nhưng chương trình thiết kế của nguyên chủ cũng có ưu điểm đặc biệt của riêng nó, đó là có thể thông qua hệ thống truyền cảm ứng, làm cho người máy linh hoạt biết được dị vật xung quanh mà né tránh.
Cũng coi như là bù đắp những mặt không đủ khác.
Sau khi chỉnh lý rõ ràng suy nghĩ của nguyên chủ, Dư Quang khẽ lắc đầu: Khi vật liệu thiết bị còn chưa đạt yêu cầu, tại sao cứ phải chấp nhất vào việc chế tạo người máy mô phỏng người thật?
Cơ thể người là tác phẩm hoàn mỹ nhất của tạo hóa, mỗi một tấc da, mỗi một bộ phận nội tạng đều có tác dụng riêng của nó.
Không có da mô phỏng chân thật, khớp xương mô phỏng chân thật, thậm chí ngay cả xương cốt mô phỏng chân thật của cơ thể người cũng không có, mà vẫn cứ muốn làm ra người máy mô phỏng người thật, điều này thực sự làm cho nàng khó hiểu.
Xem xét tốc độ phát triển khoa học kỹ thuật trước đây, Dư Quang vẽ ra trong đầu một dàn khung phát triển, sau đó nhìn số dư còn lại trong tài khoản ngân hàng vừa mới được thanh toán của mình.
Rất tốt, hoàn toàn không đủ dùng!
Mấy đồng tiền này muốn nghịch ngợm chút chút thì còn được, nhưng nếu muốn mua một bộ thiết bị phòng thí nghiệm đầy đủ, thì thật sự có hơi ít.
Huống chi, đồ mà nàng làm ra là cần yêu cầu bán với số lượng lớn, chứ không phải chỉ làm ra một cái để triển lãm.
Nhìn mô hình trên giấy vẽ của mình, Dư Quang dùng bút chì nhẹ nhàng gõ mặt bàn: Nàng cần một đối tác, còn phải làm đối tác này thấy được thành ý của nàng.
Hai tháng sau, phòng an ninh của viện nghiên cứu khoa học kỹ thuật chuyên thuộc đại học nhận được một kiện hàng kỳ quái, không có tên người gửi, cũng không viết tên người nhận.
Kiện hàng có kích cỡ khoảng bằng hộp đựng giày, tính ra có hơi nặng.
Viện nghiên cứu luôn kiểm tra rất nghiêm ngặt với loại vật thể không rõ này, nhìn thấy kiện hàng kỳ quái này, bảo vệ lập tức báo cáo lên cấp trên.
Chẳng bao lâu sau, đã có nhân viên chuyên nghiệp đến mang kiện hàng đi, chuẩn bị kiểm tra an ninh xem bên trong có đồ vật gì, có cần tiêu hủy hay không.
Nhưng kết quả kiểm tra an ninh cho thấy bên trong không có vật dễ cháy nổ, nhìn từ bên ngoài, cũng là sản phẩm điện tử.
Nghe thấy là sản phẩm điện tử, nhân viên bảo vệ cũng coi như thả lỏng trong lòng, báo cáo tình hình kiện hàng lên trên, sau đó đưa vào phòng quan sát đặc biệt.
Bên phía viện nghiên cứu này, mấy năm nay thường xuyên nhận được những thứ đồ kỳ quái, vì luôn có những người có tài nhưng không gặp thời, cho rằng mình phát minh ra hoặc phát hiện ra thứ độc nhất vô nhị trên đời.
Bởi vì trong những tài liệu hoặc hàng mẫu được gửi tới này, thường có thể phát hiện ra một số thông tin hữu ích, vì vậy viện nghiên cứu yêu cầu kiểm tra mỗi phong thư và vật phẩm.
Đây cũng là một thói quen tốt vẫn luôn được lưu giữ cho đến nay.
Đội trưởng đội bảo vệ cho một bảo vệ mặc đồ bảo hộ mở kiện hàng ra, những người còn lại thì toàn bộ đứng sau tấm kính chống bạo lực, chuẩn bị kiểm tra vật phẩm bên trong kiện hàng.
Sau khi nhận được chỉ thị, người bảo vệ kia cẩn thận mở thùng ra, từ bên trong ôm ra một hộp sắt vuông vắn?
Không thể không nói, tuy một cạnh của chiếc hộp chỉ dài chưa tới hai mươi cm, nhưng lại thật sự có chút nặng.
Đúng lúc người bảo vệ đang nâng hộp không hiểu gì nhìn đội trưởng, thì lại thấy vẻ mặt kinh ngạc của mọi người.
Người bảo vệ cúi đầu nhìn xuống, thiếu chút nữa là ném đồ trong tay ra ngoài, chỉ thấy trên mặt hộp vươn ra hai chiếc xúc tu giống mắt nhỏ, còn có một chút điểm đỏ lấp lánh.
Người bảo vệ hít sâu một hơi, sau khi bình tĩnh lại mới nhìn rõ, hai điểm đỏ nhỏ kia hóa ra là một đôi camera.
Camera nhỏ đảo một vòng, bỗng nhiên từ hai bên thân duỗi ra một đôi kẹp nhỏ, cặp kẹp nhỏ quẹo ra sau lưng, khó khăn móc ra một mảng vỏ lưng, để lộ ra chiếc loa bên trong: "Ngài người tốt, ngài có thể đặt tôi xuống được không?"
Mọi người có mặt ở đó: "..." Bọn họ là chưa tỉnh ngủ sao, hay là Transformers chuẩn bị xâm lấn?
Mặc dù mọi người đều luôn muốn chế tạo người máy mô phỏng hình người, nhưng khi bảo họ nói rõ mình muốn người máy mô phỏng hình người như thế nào, thì họ lại không thể nói ra được.
Bởi vì so với những thứ hão huyền, họ chú trọng thực tế hơn, họ hiểu rõ điểm yếu về mặt kỹ thuật của mình nằm ở đâu, do đó chỉ có thể từng bước hạ thấp mục tiêu.
Nhưng đồ vật trước mắt này, ngược lại có chút phá vỡ nhận thức.
Không có khớp nối mô phỏng, da mô phỏng hay xương mô phỏng, tay càng cua, chân bánh xích, mắt camera, mấy chỗ trên người đều được ghép lại bằng nhựa plastic, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra đối phương là một người máy.
Nhưng người máy này mang lại cho bọn họ cảm giác, giống như là đang giao tiếp với người thật vậy.
Tuy chỉ số thông minh có vẻ không cao, nhưng nó đã có thể hiểu rõ chính xác chỉ lệnh của con người.
Ví dụ như hiện tại, đây đã là lần thứ bốn mươi ba lấy những đồ vật khác nhau trên bàn đưa cho đồ vật có hình dáng giống con cua này, sở trưởng trốn sau cặp kính hai mắt lấp lánh sáng lên: "Ngươi có thể đánh chữ không?"
Con cua nhỏ giơ hai chiếc kìm lớn của mình lên: "Ngươi thấy cái đồ này có thể chạm vào bàn phím à?"
Nụ cười trên mặt sở trưởng càng thêm hài lòng: "Vậy ngươi có thể lên mạng tra tài liệu không?" Chính là cái này, có thể giao tiếp như người bình thường.
Mắt con cua nhỏ đảo vòng quanh: "Ngươi muốn biết thông tin gì?"
Lần này còn chưa đợi sở trưởng lên tiếng, nghiên cứu viên bên cạnh đã giành nói trước: "Ngươi có thể giúp ta tìm kiếm một bài luận văn về sự phát triển của trí tuệ nhân tạo trong mười năm tới được không?"
Con cua nhỏ trầm mặc một hồi, khi mọi người cảm thấy có lẽ nó không làm được, thì đã thấy nó bỗng nhiên đi đến một máy tính trong phòng, rút ra một sợi dây dữ liệu từ trên người rồi cắm vào.
Nhìn thấy động tác của con cua nhỏ, lúc này có một nghiên cứu viên nhanh tay lẹ mắt rút dây mạng, đề phòng có virus lây lan.
Mắt con cua nhỏ đảo vòng quanh, giọng nói có chút không vui: "Sau này không chơi với ngươi nữa."
Sở trưởng ý cười trên mặt giấu cũng không giấu được: Người máy này thế mà còn được thiết kế có cảm xúc.
Sau đó chỉ thấy trên màn hình máy tính hiện ra một loạt file tài liệu, bên trong chứa hàng trăm bài luận văn liên quan của các quốc gia.
Con cua nhỏ rút dây dữ liệu ra, giọng nói mang đầy hàm ý sâu xa: "Những thứ tài liệu này xem cho vui thôi, số liệu thì vẫn phải tự mình làm, luận văn thì phải tự viết mới được."
Sở trưởng: "..." Có thể tra tài liệu, có thể giúp lấy đồ, có thể nghe hiểu chỉ lệnh, còn có thể nói chuyện phiếm, chủ nhân của con cua này tuyệt đối là một thiên tài.
Đúng lúc sở trưởng đang nhìn con cua nhỏ với ánh mắt rực lửa thì con cua nhỏ bỗng nhiên đi đến bên cạnh sở trưởng, đặt chiếc kìm lớn lên cổ tay của sở trưởng: "Nhịp tim hiện tại của ngươi quá nhanh, ngủ không đủ giấc, áp lực quá lớn, lượng oxy trong máu thấp, cholesterol và đường huyết đều hơi cao, cần chú ý rèn luyện."
(Hết chương này).
