.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 490: Vây xem phất nhanh hệ thống vui vẻ sinh hoạt




Thấy Dư Duyệt lại lần nữa lâm vào trầm mặc, Yến tỷ bất đắc dĩ lắc đầu: "Muội muội, ngươi thật là không đem tỷ làm người xấu a, hay là nói ngươi nhất định phải tỷ đối ngươi làm cái gì mới được."
Nói đến đây, Yến tỷ đi đến bên cạnh Dư Duyệt, vung lên vạt áo sau của Dư Duyệt, ngón tay lạnh băng đụng vào làn da Dư Duyệt: "Thật ra, tỷ không chỉ có nghề chính, còn có nghề phụ."
Đầu ngón tay Yến tỷ hơi dùng sức: "Từ chỗ này đến chỗ này nhẹ nhàng vạch một cái, muội muội, ngươi nói ngươi đáng giá bao nhiêu tiền."
Vì sao muốn cùng nàng phân rõ phải trái, nàng trước nay không nói đạo lý.
Cô nương này danh hạ có thể có hai căn nhà nhỏ, chí ít cũng có thể đòi lại tiền vốn.
Nếu không trả lãi, nàng còn có thể mang cả người về.
Dư Duyệt sợ đến run rẩy: "Ta không quỵt tiền của ngươi, không tin ngươi xem điện thoại của ta."
Thời gian này nàng vẫn luôn ở tù, làm sao có thể đi mượn tiền.
Yến tỷ phát ra một tiếng cười nhạo: "Ngươi không lấy được tiền thì liên quan gì đến ta, ta chỉ là dựa theo hợp đồng mà đòi tiền."
Nàng là đòi nợ, còn quản số tiền này được tiêu thế nào.
Nghe Dư Duyệt nhắc tới điện thoại di động, có người đưa điện thoại đã sạc đầy, đồng thời có thể khởi động máy đến.
Dư Duyệt dùng tay lành lặn kia nhanh chóng mở điện thoại, đăng nhập vào giao diện ghi chép ngân hàng, sau đó cả người lại cứng đờ: Chuyện này là thế nào.
Tài khoản ngân hàng ban đầu chỉ có hơn một trăm vạn, thế mà biến thành hơn bốn trăm vạn.
Yến tỷ cũng liếc mắt nhìn, sau đó ánh mắt hung ác nheo lại, đem tàn thuốc dụi lên người Dư Duyệt, hài lòng nghe được một tiếng kêu đau.
Trong giọng nói Yến tỷ mang theo trào phúng: "Muội muội, ngươi thật biết gạt người a!"
Bị bịt miệng lại Dư Duyệt: "..." Nàng thật không lừa người, nàng cũng không biết là chuyện gì.
Bị nhiều người chặn lại như vậy, dù bọn họ muốn cướp tiền thì mình cũng phải đưa, huống chi hiện giờ lại là tình huống này.
Biết trong tài khoản Dư Duyệt có tiền, mọi thứ đều trở nên đơn giản.
Đối với nghiệp vụ làm thẻ điện thoại này, Yến tỷ cũng có đọc qua.
Hỗ trợ Dư Duyệt theo số tiền quy định trong hợp đồng thông qua xác minh ngân hàng, chuyển tiền vào tài khoản công ty mình.
Giải quyết xong chính sự, Yến tỷ hết sức thân thiện kéo tay Dư Duyệt, mang Dư Duyệt đi ăn bữa cơm.
Bọn họ là công ty chính quy, có đạo đức nghề nghiệp, tuyệt đối sẽ không thu thêm một đồng nào.
Nhưng đối với hạng người vô lại như Dư Duyệt, bọn họ cũng sẽ không nhu nhược.
Yến tỷ tính toán vừa đủ, ăn xong bữa cơm, trong tài khoản Dư Duyệt chỉ còn lại mấy trăm đồng.
Nhìn Yến tỷ cùng đoàn người lái xe rời đi, Dư Duyệt có chút mê mang, mới ban ngày nàng còn là tiểu phú bà triệu phú, hiện tại đã thành con nợ.
Lúc trước mua chung cư nàng chọn vay ngân hàng, khi đó nàng là chủ bá, mỗi tháng trả hơn một vạn áp lực cũng không lớn.
Dù nàng ở tù thì ngân hàng vẫn đúng hạn trừ tiền.
Nhưng hôm nay ngay cả tiền điện nàng còn chưa trả nổi, còn lấy gì mà trả nợ nhà.
Dư Duyệt thất thần đi trên đường, nàng không biết con đường sau này của mình nên đi về đâu.
Hay là trở về quê, dù sao ở quê không ai biết chuyện mình đi tù...
Đang nghĩ, liền thấy trên màn hình quảng cáo phía trước hiện ra một đoạn quảng cáo, là hai người mẫu cùng nhau chụp ảnh, hai người mẫu này có tướng mạo rất giống nhau, nhìn vào cứ như một cặp song sinh.
Song sinh!
Dư Duyệt ngưng thở trong chốc lát: Sao mình quên mất mình còn có một người chị song sinh.
Nàng dám dùng ba mẹ mình để cá cược, chuyện lần này nhất định là Dư Quang gây ra, chính là không muốn để cô dễ chịu.
Nếu Dư Quang làm tuyệt tình như vậy, vậy vì sao nàng phải để Dư Quang sống tốt.
Dư Quang vừa mới ngủ thì nghe được bên tai có động tĩnh, trong giọng nói của cô mang theo chút bất đắc dĩ: "Nhện, đừng có thu dọn nữa, phòng thí nghiệm không để được nữa rồi."
Tên Nhện này mê mẩn việc thu dọn đồ dùng trong khách sạn đến không thể tự kiềm chế, nếu không phải nhà của cô còn chưa sửa xong, Dư Quang thật sự muốn trả lại phòng này.
Vốn dĩ ở khách sạn là để người khác tiện dọn dẹp, cũng tiện cho nhân viên công tác tiến hành bảo vệ sát sao cô.
Nhưng bây giờ, Dư Quang thật lo Nhện sẽ làm mình mệt chết mất.
Vì Nhện mê đồ dùng một lần trong khách sạn, Dư Quang cũng không định quản nó, bởi vậy vẫn luôn không để ý Nhện đã nhét những thứ gì vào những túi đen đó.
Nhưng ngay hôm qua, Dư Quang bỗng phát hiện trên đầu giường của mình có thêm mấy viên pin.
Phục vụ khách sạn dù chu đáo, cũng không thể nào làm ra chuyện khó hiểu này.
Cảm giác đồ vật này xuất hiện có chút đột ngột, Dư Quang bắt đầu để ý động tác của Nhện.
Rồi thấy Nhện trong lúc thu dọn đồ đạc, thuần thục móc ra pin từ những sản phẩm điện tử như điều khiển từ xa, đồng hồ điện tử.
Trong số ít lần Dư Quang bất lực, thì lần này tuyệt đối lọt vào top 3.
Chẳng trách dì nhân viên dọn dẹp thường lén nhìn cô, đoán là chưa từng gặp qua người nào đến khách sạn để lấy hàng như cô.
Dư Quang còn nghi ngờ, nếu cô nói với Nhện rằng tiền phòng đã bao gồm cả chi phí trang trí phòng thì Nhện có thể sẽ bóc hết đồ trang trí mềm trong phòng mang đi.
Thấy Nhện không trả lời mình, Dư Quang sờ mắt kính đeo lên, sau đó mới không mặc áo ngủ mà ra khỏi phòng.
Ai ngờ vừa tới phòng khách, liền thấy nhân viên công tác vây quanh bàn họp ngồi.
Đều là những người bên sở nghiên cứu phái đến bảo vệ Dư Quang, mọi người tập trung ở đây vào giờ này, hẳn là có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Thấy Nhện đang ngồi xổm giữa bàn họp, Dư Quang bình tĩnh đi đến ghế chủ tọa ngồi xuống: "Có chuyện gì khó giải quyết sao."
Mọi người hai mặt nhìn nhau, có vẻ không biết nên báo cáo cho Dư Quang như thế nào.
Ngược lại Nhện vươn chân dài, nhanh chóng bò đến cạnh tay Dư Quang: "Dư Duyệt đến cục cảnh sát báo án, nói không tìm thấy cô, nhờ cảnh sát thông báo cô đến đưa cô ấy về nhà, nếu cô không đi thì cô ấy sẽ ở lại cục cảnh sát không chịu đi, bởi vì cô là người thân duy nhất của cô ấy."
Về ân oán giữa Dư Quang và Dư Duyệt, các nhân viên công tác đang ngồi đây trong lòng cơ bản nắm rõ.
Mối quan hệ giữa hai chị em này kém đến mức có thể rút dao ra đâm nhau, làm sao có thể lại chung đường.
Theo ý họ, cứ để Dư Duyệt ở lại cục cảnh sát, xem khi nào cô ta chịu không được tự mình rời đi.
Khóe miệng Dư Quang từ từ nhếch lên: "Dạo này bận quá, đến cả chuyện muội muội được thả ra tôi cũng không biết, thật là không nên!"
Lời của Dư Quang khiến các nhân viên công tác im lặng, quan hệ kém đến mức này thì càng phải tránh hiềm nghi mới đúng, vì sao còn muốn xúm vào nhau.
Ngược lại Nhện hiểu rõ ý của Dư Quang, nhanh chóng bò lên ống tay áo Dư Quang: "Chúng ta đi gặp cô ấy đi."
Nếu Dư Duyệt tự muốn chết thì đưa cô ta đoạn đường cũng được.
Tiểu Quang nhà hắn từ trước đến nay là người coi trọng lời hứa, chỉ là không biết Dư Duyệt có chịu được tình yêu của Tiểu Quang không.
Ngón tay Dư Quang nhẹ nhàng vuốt lên lưng Nhện, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ: "Được."
Lâu rồi không gặp muội muội, cô thật là rất nhớ nhung đó.
Dư Duyệt ngồi chết lặng trên ghế dài của cục cảnh sát, dù sao cô đã từng vào tù, nếu Dư Quang không đến đón cô thì cô có chết cũng không đi.
Đang nghĩ, liền thấy cửa lớn có mười mấy người đi vào.
(hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.