Dư Duyệt hai mắt vô thần đảo qua những người kia, vừa định dời mắt đi thì lại không thể tin trợn to hai mắt.
Chỉ thấy người chị luôn luôn vâng vâng dạ dạ của mình, đang được một đám người vây quanh đưa vào cục cảnh sát.
Chuyện này sao có thể, chẳng lẽ nói, Dư Quang dính vào phú hào?
Dư Duyệt lặng lẽ nắm chặt nắm đấm: Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì Dư Quang có thể sau khi hủy hoại cuộc sống của mình, vẫn có được một cuộc sống tốt như vậy, cô tuyệt đối không cho phép.
Dư Quang đối với việc này cũng tỏ ra tương đối bất đắc dĩ, cô không định mang nhiều người như vậy tới, dù sao có một số việc cô làm một mình sẽ thích hợp hơn.
Nhưng các nhân viên công tác này thực sự quá nhiệt tình, lo lắng Dư Duyệt sẽ là cái bóng trong lòng cô, nhất định phải đi theo giúp cô xử lý phiền phức.
Ngoài nhân viên bảo vệ do cấp trên phái tới, sở nghiên cứu còn lệnh phái một đội nhỏ công tác đến.
Nhìn chẳng giống như hai chị em trùng phùng, mà như đi tìm ai gây sự thì hơn.
Thấy đám người này đi tới, lập tức có người tiến lên đón, sau khi xem thẻ công tác của đối phương thì sắc mặt của cảnh viên dẫn đầu trở nên nghiêm trọng, quay đầu chỉ về phía vị trí của Dư Duyệt.
Dư Duyệt và Dư Quang tuy là song sinh, nhưng nếu hai người không cố ý trang điểm giống nhau thì vẫn rất dễ dàng bị người nhìn ra sự khác biệt.
Dư Duyệt tính tình hướng ngoại, vốn có mái tóc xoăn lớn dài bồng bềnh quyến rũ, khi nói chuyện luôn thích nheo mắt, như vô tình trêu chọc tâm thần của người khác.
Sau khi bị giam vào, Dư Duyệt thường xuyên bị người ức hiếp, mái tóc dài kia càng trở thành nhược điểm của cô.
Phần lớn thời gian, cô đều bị người ta túm tóc đánh, lúc lao động cũng không thuận tiện.
Để bản thân không chịu thiệt, Dư Duyệt liền nhờ người giúp cô cắt tóc ngang tai, tuy có mất đi chút quyến rũ, nhưng lại an toàn hơn nhiều.
Nguyên chủ tính tình hướng nội, phần lớn thời gian đều bầu bạn cùng sách vở, mái tóc đen dài thẳng buộc đuôi ngựa cao có lẽ là sự quật cường cuối cùng của cô đối với giới tính của mình.
Dư Quang sau khi tới luôn bận rộn, thời gian làm việc còn không đủ, càng không có thời gian chăm sóc tóc.
Tóc dài thì tiện tay dùng kẹp ghim lại, mái tóc mái dày mà nguyên chủ cố ý để bị chải lên, để lộ vết sẹo dài loang lổ đến tận chân tóc, trông mà thấy kinh hãi.
Không khó để tưởng tượng, trước kia nguyên chủ đã từng gặp nguy hiểm như thế nào.
Giờ phút này hai chị em song sinh lại lần nữa chạm mặt nhau, Dư Duyệt trong lòng có chút hoảng hốt, lại có một cảm giác dường như đã qua mấy đời.
Thấy Dư Duyệt không nói một lời chỉ nhìn chằm chằm mình, Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Duyệt: "Muội muội, tỷ tỷ tới đón em ra, không phải em đang rất gấp tìm tỷ tỷ sao?"
Tiếng "muội muội" kia của Dư Quang khiến Dư Duyệt run rẩy, cảnh tượng tối qua bị Yến tỷ mang người đè lại lại xuất hiện trong đầu Dư Duyệt, Dư Duyệt theo bản năng lùi lại một bước, suýt chút nữa ngã sấp xuống đất.
Ngay lúc đó, nhân viên công tác bên cạnh Dư Quang cũng đã làm xong các thủ tục liên quan, quay trở lại bên cạnh Dư Quang: "Dư lão bản, sự tình đã ổn thỏa, bây giờ chúng ta về nhé?"
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn người đang nói chuyện: Người này so với ngày thường càng thêm cung kính, có điều cô thật sự không cần người giúp đỡ như vậy.
Phát hiện Dư Duyệt vẫn không nói một lời nhìn mình, Dư Quang cười tươi: "Không theo ta ra ngoài sao?"
Lý trí nói cho Dư Duyệt biết, Dư Quang có vấn đề, cô nên tránh xa đối phương.
Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng chúng tinh phủng nguyệt của Dư Quang hiện tại, trong lòng cô lại dâng lên sự không cam lòng nồng đậm.
Đây rõ ràng là cuộc sống của cô, lại bị Dư Quang vô sỉ cướp đi, cô nhất định phải khiến Dư Quang trả lại tất cả những gì đã nợ cô.
Hạ quyết tâm, Dư Duyệt ngẩng đầu nhìn Dư Quang: "Tối hôm qua ta mơ thấy ba ba mụ mụ."
Dư Quang nghiêm túc gật đầu: "Bọn họ đến đón em đi à, đã xác định thời gian chưa?"
Dư Duyệt không thể tin nhìn Dư Quang, không thể tin được người trước mặt đang châm chọc khiêu khích mình, chính là người chị mà trước nay cô luôn xem như một con rối.
Dư Quang thì cười nhẹ nhàng nhìn Dư Duyệt: "Em xác định không cùng ta đi ra ngoài à, vậy ta đi trước nhé?"
Dư Duyệt theo bản năng nhíu mày, cô cảm thấy lời của Dư Quang có chút kỳ quái, bình thường không phải nên hỏi mình có theo Dư Quang về nhà không, tại sao Dư Quang lại toàn hỏi cô có muốn ra ngoài không.
Thật chẳng lẽ đọc sách nhiều quá, đến mức hỏng cả đầu óc... Không đợi Dư Duyệt ném ánh mắt chất vấn về phía mình, Dư Quang quay người bước ra ngoài.
Cô muốn làm quá nhiều việc, không có thời gian ở đây diễn phim thần tượng cùng Dư Duyệt.
Thấy Dư Quang đi dứt khoát, Dư Duyệt bỏ hết những nghi ngờ của mình vừa nãy, nhanh chân đuổi theo Dư Quang: "Chờ một chút."
Dù thế nào cũng phải nghe được tình hình hiện tại của Dư Quang rồi tính.
Người có thể yêu thích Dư Quang, rốt cuộc cũng phải là người thông minh, có lẽ vừa vặn hợp với cô.
Thấy hai chị em một trước một sau đi ra ngoài, nhân viên công tác và các cảnh viên chào hỏi rồi nhanh chóng lần lượt rời đi.
Nghe nói Dư lão bản từng bị Dư Duyệt đẩy từ trên lầu xuống, bậc thang ở cửa cục cảnh sát lại rất dài, bọn họ phải bảo vệ người cho tốt.
Dư Quang cắm tay vào túi áo khoác, quay đầu cười với Dư Duyệt: "Hôm nay nắng đẹp, có muốn đi bộ hai bước không?"
Dư Duyệt mặt chán ghét nhìn Dư Quang cười một cách nhẹ nhõm: "Thấy cô phát đạt rồi, nhưng cũng không cần phải cười đáng ghét như vậy, đúng là coi mình là cái rốn vũ trụ."
Dư Quang cười gật gật đầu: "Muội muội nói có đạo lý."
Sau đó dẫn Dư Duyệt chậm rãi bước ra khỏi cổng hàng rào của cục cảnh sát.
Lúc này đã là giờ tan tầm, xe cộ trên đường nhanh chóng lướt qua bên cạnh hai chị em.
Phát hiện cấp dưới của Dư Quang đang khởi động xe nhưng không theo đến, Dư Duyệt u ám nhìn bóng lưng của Dư Quang, chỉ cần nhẹ nhàng đẩy, người đàn bà chết tiệt này sẽ không bao giờ có thể làm hại cô nữa.
Đúng lúc Dư Duyệt đang lặng lẽ tính toán góc độ trong lòng thì Dư Quang bỗng dừng bước chân: "Muội muội, em có còn nhớ tỷ tỷ trước đây đã nói với em những gì không."
Chân Dư Duyệt trượt một cái, u ám nhìn Dư Quang: "Cô nói cái gì, ba ba mụ mụ bây giờ trong mắt cô đã chẳng là gì, cô còn có gì muốn nói với tôi?"
Nghe Dư Duyệt lại lần nữa nhắc đến vợ chồng nhà họ Dư, Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Dư Duyệt: "Muội muội, xem ra em rất nhớ ba mẹ à, hay là em đi tìm họ sớm một chút đi."
Lại lần nữa bị Dư Quang làm cho nghẹn họng, Dư Duyệt giơ tay muốn tát một phát vào mặt Dư Quang: "Đồ tiện nhân, vậy mà còn có mặt mũi nhắc đến ba ba mụ mụ."
Còn chưa đợi Dư Duyệt chạm vào Dư Quang, đã bị Dư Quang đá một chân vào bụng: "Muội muội là một người bất hiếu như vậy còn có thể nhắc đến ba ba mụ mụ, tại sao tỷ tỷ lại không thể."
Dư Duyệt ôm bụng gian nan ngẩng đầu lên, dường như không thể tin được người phụ nữ động thủ với mình trước mặt, lại chính là người chị phế vật từ trước đến nay của mình.
Nhìn ánh mắt của Dư Duyệt, Dư Quang cười tươi: "Muội muội, em đừng dùng ánh mắt đó nhìn tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ cho rằng em thật sự không nhớ lời của tỷ tỷ đấy."
Dư Quang vừa nói vừa đi đến bên cạnh Dư Duyệt, sau đó nhấc chân đạp mạnh vào bắp chân Dư Duyệt: "Trí nhớ của muội muội càng ngày càng kém nhỉ, tỷ tỷ đã nói rõ ràng rồi, chỉ cần để tỷ tỷ thấy lại em, nhất định sẽ đánh gãy chân em, sao muội muội không tin chứ!"
(hết chương này)
