Cùng với một tiếng răng rắc giòn tan, Dư Duyệt phát ra tiếng kêu rên đau đớn, chân nàng lại bị Dư Quang đạp gãy một cách thô bạo!
Dư Duyệt xưa nay không phải người có thể nhẫn nhịn cơn giận, bị thương nặng liền điên cuồng chửi mắng.
Đáng tiếc vết đau trên đùi quá lợi hại, khiến giọng nói của nàng nghe có chút mơ hồ không rõ.
Dư Quang cười nhẹ nhàng tựa vào bên cạnh thân cây, hảo tâm phiên dịch cho Dư Duyệt: "Ngươi hỏi ta vì sao lại đối với ngươi như vậy."
Giống như suy nghĩ nghiêm túc một chút, Dư Quang khẽ cười với Dư Duyệt một tiếng: "Có lẽ là vì ta lợi hại đó, không còn cách nào, có bản lĩnh thì sẽ tùy hứng như vậy thôi!"
Cô em gái này cũng thật thú vị, êm đẹp tự nhiên vì sao cứ thích tự rước lấy nhục nhã làm gì!
Dư Duyệt đau đớn lăn lộn đầy đất, lần này thì ngay cả tục tĩu cũng chửi ra hết.
Dư Quang vẫn cười ôn nhu: "Đừng nghĩ nhiều, ta không thể đánh người ở cổng cục cảnh sát, chúng ta nhất định phải tôn trọng cơ quan chấp pháp."
Điểm này thì nàng làm rất tốt, Dư Duyệt hiện tại cách tường vây cục cảnh sát cũng phải hai mươi cm không gian, đây chính là ý kính cao thượng nhất của nàng đó.
Các nhân viên công tác bên cạnh Dư Quang rất lo lắng Dư Quang sẽ bị Dư Duyệt ức hiếp, vốn định cùng Dư Quang cùng nhau ra ngoài.
Ai ngờ vừa lên xe đã bị nhện ngăn lại, đến giờ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết mới vội vàng chạy tới.
Vốn cho rằng nhện cản bọn họ lại, là vì Dư Quang có lời gì riêng tư không tiện cho bọn họ nghe.
Nào ngờ vị được vinh dự, người dẫn đầu lĩnh vực AI trong hai mươi năm tới, Dư lão bản, lại công khai đánh gãy chân Dư Duyệt ngay trên đường lớn.
Các nhân viên công tác hai mặt nhìn nhau: Chuyện này phải làm sao đây, chẳng lẽ để bọn họ giả vờ như không thấy sao!
Dư lão bản quá xúc động, sao có thể ra tay ở cổng cục cảnh sát chứ!
Thấy đã có xe dừng lại xem xét tình hình ở một bên đường, Dư Quang phất tay gọi nhân viên công tác tới.
Người đầu tiên xông lên, đội trưởng đội bảo vệ, sai người khiêng Dư Duyệt lên xe, chuẩn bị đưa Dư Duyệt đến bệnh viện.
Sự việc đã xảy ra rồi, đương nhiên phải tìm cách cứu vãn mới được.
Dư lão bản chịu thiệt bọn họ lo, giờ Dư lão bản đánh người bọn họ lại càng lo, rốt cuộc phải xử lý thế nào mới có thể giảm tổn thất xuống mức thấp nhất đây!
Ngay lúc mọi người đang suy nghĩ thì thấy Dư Quang quay đầu đi về phía cục cảnh sát.
Đội trưởng vội vàng gọi người lại: "Ngài định đi đâu đấy!"
Tuy rằng trong tay bọn họ có chút đặc quyền, nhưng thái độ coi thường người khác của Dư lão bản thật quá khiến người ta lạnh lòng.
Dư Quang cười nhẹ nhàng đối diện với ánh mắt đội trưởng: "Tự thú ấy mà, động tay đánh người thì có thể sẽ bị trừng phạt."
Ở ngoài này chán rồi, nghe nói cơm trong đó không tệ, vừa vặn vào đó nếm thử xem sao.
Đội trưởng đầu tiên là ngây người, sau đó lập tức đứng dậy đuổi theo Dư Quang: "Ngài đợi một chút, chúng tôi sẽ tìm biện pháp giải quyết khác."
Từ trước đến nay, cảm giác Dư Quang mang đến cho hắn luôn là tỉnh táo, ôn nhu, có được kỹ thuật đỉnh cao, là nhân vật mà tất cả các nhà nghiên cứu đặt trong lòng.
Ngoài việc thỉnh thoảng có chút cường thế ra thì hình tượng của Dư Quang gần như hoàn mỹ đến mức không có thật.
Nhưng hôm nay bọn họ mới chính thức phát hiện, thì ra Dư Quang cũng có khuyết điểm, cô nương này dường như có chút điên phê.
Tránh tay đội trưởng đưa tới, Dư Quang đối với anh ta cười ôn nhu: "Ta cảm thấy ngươi không cần thiết phải khuyên ta, ta sẽ không cho cô ta một đồng tiền bồi thường nào, lại càng không thể hòa giải với cô ta, tội cố ý gây thương tích thì nhiều nhất từ ba năm đến bảy năm, ta rất nhanh sẽ ra thôi."
Đội trưởng: ". . . Dư lão bản!" Đang yên đang lành, sao lại điên thành ra thế này, rốt cuộc Dư Duyệt đã làm gì với Dư lão bản vậy.
Không chỉ đội trưởng, ngay cả những người khác cũng phẫn nộ nhìn về hướng Dư Duyệt.
Vậy mà lại bức chị gái ruột mình đến mức này, cô nương này thật quá ghê tởm!
Dư Quang lại một lần nữa đi về phía cục cảnh sát, lại một lần nữa bị đội trưởng ngăn lại: "Chuyện này cô không cần lo, chúng tôi sẽ xử lý ổn thỏa."
Với mối quan hệ của hai chị em này, về sau tốt nhất là đừng nên gặp nhau nữa.
Ánh mắt Dư Quang lướt qua đội trưởng nhìn về phía Dư Duyệt: "Vậy cho ta nói với em gái ta hai câu."
Lại một lần nữa đi đến bên cạnh Dư Duyệt, nhìn xuống Dư Duyệt vẫn đang kêu rên liên tục, Dư Quang cúi người che miệng Dư Duyệt, giọng nói ôn nhu: "Em gái à, tình huống như hiện tại có phải rất quen không, có làm em nhớ tới ba mẹ lúc trước không?
Gặp chuyện cần phải lựa chọn, tất cả mọi người sẽ theo bản năng lựa chọn người hoặc sự việc có lợi cho mình, giống như cha mẹ lúc trước, phát hiện con gái lớn bị thương thì tự nhiên sẽ càng quý con gái út hơn, em nói có đúng không?"
Nói đến đây, Dư Quang khẽ cười: "Em gái à, thật ra em mới là người tỉnh táo nhất trong nhà, cha mẹ đều là những người thực dụng, nếu như chị gái tàn phế hoặc chết, bọn họ tự nhiên sẽ dồn toàn bộ sự chú ý lên người em, đến lúc đó tất cả mọi thứ trong nhà đều là của em, có đúng không?"
Giọng nói của Dư Quang vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, nhưng nghe vào tai Dư Duyệt lại như sấm sét nổ bên tai, khiến cô không biết làm sao, đến nỗi quên cả vết thương trên đùi, chỉ toàn thân run rẩy nhìn Dư Quang.
Dư Quang biết, Dư Quang lại biết bí mật nàng chôn giấu tận đáy lòng.
Từ nhỏ nàng đã cảm thấy rất bất công, mọi thứ trong nhà đều phải chia thành hai phần, nàng chưa từng nhận được trọn vẹn tiền tiêu vặt, chưa từng ăn chiếc bánh gatô nào nguyên vẹn, chưa có đồ chơi hoàn chỉnh, thậm chí không được mặc đồ tùy thích.
Cha mẹ rất thích thú với việc trang điểm cho các cô giống hệt nhau, lại không quan tâm các cô thật ra là hai cá thể hoàn toàn khác nhau.
Vì sao nàng phải giống Dư Quang, nàng rõ ràng phải là duy nhất mới đúng.
Hơn nữa, dựa vào cái gì mà Dư Quang lại tiến bộ như vậy, chẳng lẽ chỉ để giẫm nàng dưới chân thôi sao?
Nếu là song sinh, sao không để Dư Quang cũng ham chơi như mình, mà lại bắt nàng phải giống Dư Quang, mọi việc đều phải cố gắng làm cho tốt nhất.
Từ nhỏ đã bị người ngoài so sánh với Dư Quang, Dư Duyệt ghét cái ánh mắt tán thưởng của mọi người khi nhìn về phía Dư Quang, cùng với tiếng thở dài tiếc nuối đối với mình.
Dư Duyệt dù không hiểu làm sao để nâng cao thành tích, nhưng nàng hiểu cha mẹ, biết cha mẹ muốn gì.
Dư Quang có thành tích tốt, chẳng qua là làm cho cha mẹ có thể nở mày nở mặt trước mặt bạn bè, nhưng nàng mới có thể cho cha mẹ cảm thấy cái tốt thực tế hơn.
Vì thế, nàng bắt đầu đi một con đường khác, điên cuồng lấy lòng cha mẹ.
Sự thật chứng minh nàng đã đúng, cha mẹ đều là những người tư lợi, họ giỏi nhất là né tránh cái hại mà chạy theo cái lợi.
Khi phát hiện mình biết điều hơn Dư Quang, thái độ của cha mẹ đối với nàng đã thay đổi lớn.
Và nàng cũng cố gắng gieo vào đầu cha mẹ một quan niệm, Dư Quang trong lòng không có cha mẹ, sau này thi vào trường đại học nơi khác, lấy chồng cũng sẽ không quay về nữa.
Còn nàng thì khác, nàng nhút nhát, cơ thể không khỏe, lại đặc biệt ỷ lại vào cha mẹ, sau này sẽ ở bên cạnh cha mẹ để phụng dưỡng.
Sự thật chứng minh, chỉ số thông minh của nàng là do di truyền từ cha mẹ, Dư Quang mới là người khác thường trong nhà, cha mẹ quả nhiên tin lời nàng nói, càng dành tình yêu và tài nguyên cho nàng nhiều hơn.
Không chỉ ngầm cho nàng không ít tiền tiêu vặt, còn ra mặt bắt Dư Quang nhường nhịn cô em gái này.
Nhưng những chuyện này đều bị vùi lấp theo cái chết của cha mẹ, sao Dư Quang lại biết được.
(hết chương này).
