.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 5: Làm ta mụ tâm địa thiện lương




Nghe được tiếng nức nở ngoài đầu tường, Ngô Tiểu Hoa ngồi sụp xuống đất, miệng vẫn lẩm bẩm tự nói: "Ngươi đây là muốn bức tử ta sao, ta đây là mẹ ngươi, ngươi sao có thể đối với ta như vậy."
Thẩm Tử nhớ thương đứa con trai ruột của mình, chuyện này khiến nàng về sau còn sống thế nào a!
Dư Quang thở dài một tiếng, buông chân Dư Hải ra, đi đến bên cạnh Ngô Tiểu Hoa: "Mẹ, nếu mẹ thật cảm thấy không có Tiểu Hải thì không thể sống, vậy ta nguyện ý tác thành cho hai người."
Ngô Tiểu Hoa run rẩy môi nhìn về phía Dư Quang, một lúc lâu sau bỗng nhiên hét thảm một tiếng, rồi lảo đảo chạy vào phòng.
Nàng không có mặt mũi nhìn ai, danh tiếng tốt đẹp của nàng a!
Thấy Ngô Tiểu Hoa chạy xa, Dư Quang cúi đầu nhìn Dư Hải: "Mẹ ta ngại quá, ngươi nói xem."
Cho nên mới nói, nàng thích nhất là cùng người ta giảng đạo lý.
Nhân tiện tác thành một đôi tình nhân, thật sự có cảm giác thành tựu.
Nghe được tiếng xì xào bàn tán từ bên ngoài viện truyền đến, Dư Hải nghẹn một hơi ở cổ họng: Hắn có thể nói gì, hắn ngày mai sẽ rời khỏi bà lão ghê tởm Ngô Tiểu Hoa kia.
Nhìn cảnh náo kịch trước mắt, 08 có chút thổn thức: Người ta ký chủ làm nhiệm vụ, hoặc là động tay, hoặc là ba hoa.
Vậy mà ký chủ nhà nó lại vừa động tay lại vừa ba hoa, còn chiếm hết đạo lý, thật sự khiến nó cảm khái mãi thôi.
Trên đời quả nhiên là có báo ứng.
Nếu ký chủ nhà nó không đến, Dư Quang này liền chết oan chết uổng.
Dư Quang khi đạp chân dùng xảo kình, chỉ là làm Dư Hải cho rằng chân mình bị gãy, nhưng trên thực tế chỉ là nhẹ nhàng rạn xương.
Bởi vì, Dư Quang cần có người hầu hạ mình.
Dư Hải tuy bá đạo, nhưng dù sao cũng là một thiếu niên.
Biết mình đánh không lại Dư Quang, chỉ có thể ngoan ngoãn chống đôi chân khập khiễng bưng trà rót nước cho Dư Quang, nấu cơm thu dọn giường chiếu.
Bộ dạng ân cần kia làm 08 líu lưỡi: Thì ra con hàng này biết làm việc nhà a!
Cụp mi rũ mắt hầu hạ Dư Quang nửa ngày, Dư Hải vào ban đêm đã bỏ trốn.
Nhưng sau khi quanh quẩn mấy vòng ở đầu thôn, hắn vẫn là trở về nhà họ Dư vào sáng sớm.
Rời khỏi nhà họ Dư, liền có nghĩa là không có đồ ăn, không có chỗ đặt chân, thậm chí là không có tiền tiêu.
Những năm nay, Ngô Tiểu Hoa đã hầu hạ hắn rất tốt, cơm bưng nước rót, lại càng khiến hắn không chịu được nửa phần ủy khuất.
Cuối cùng, Dư Hải không thể không khuất phục trước hiện thực.
Hắn hiện tại duy nhất ý niệm chính là cố gắng học hành, để bản thân thành tài, để tương lai có thể vào đại học tốt mà nổi bật.
Sau này sẽ đi tìm Ngô Tiểu Hoa cùng Dư Quang báo thù.
Hắn luôn biết, Ngô Tiểu Hoa là kẻ thù của hắn, điểm này ngay cả bản thân Ngô Tiểu Hoa cũng nhiều lần thừa nhận.
Bởi vậy, Ngô Tiểu Hoa dù làm gì cho hắn đều là phải.
Vì tương lai nghĩ, từ trước đến giờ, Dư Hải đều nhẫn nhục chịu đựng cùng Ngô Tiểu Hoa diễn trò mẹ con tình thâm, muốn từ Ngô Tiểu Hoa moi được càng nhiều lợi ích.
Nhưng hắn lại vạn vạn không ngờ tới, lão già Ngô Tiểu Hoa này lại còn dám tơ tưởng đến hắn, điều này quả thực quá ghê tởm.
Về phần Dư Quang, càng làm Dư Hải phẫn nộ.
Một kẻ bị chính mình áp chế nhiều năm, bỗng nhiên leo lên đầu mình, sao có thể chịu được.
Rõ ràng chỉ là một con nhóc mù chữ, tại sao không dứt khoát chết quách đi cho xong, tránh để về họa hắn.
Đánh người thì coi như xong, Dư Quang lại vì sao muốn trước mặt mọi người vạch trần tâm tư của Ngô Tiểu Hoa.
Điều này khiến hắn về sau làm sao yên tâm thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của Ngô Tiểu Hoa, làm sao lấy được tiền từ tay Ngô Tiểu Hoa.
Hơn nữa, Dư Quang lại dựa vào cái gì mà sai khiến hắn hầu hạ mình, nàng lấy đâu ra cái mặt lớn như vậy.
Ôm ấp những ý nghĩ này, Dư Hải lén lút sờ lấy liêm đao đặt ở cửa của nhà hàng xóm, chuẩn bị thừa dịp Dư Quang ngủ say sẽ bôi cổ Dư Quang.
Dù sao thôn trưởng đã nói, chuyện của thôn bọn họ không báo công an.
Nếu vậy, thì hắn sẽ đưa Dư Quang lên đường.
Dù sao, nữ nhân này ngày hôm qua đáng lẽ phải chết...
Đang nghĩ vậy, đã thấy Dư Quang đang đứng ở chuồng heo, bình tĩnh nhìn mấy con heo da đốm bên trong.
Dư Hải theo bản năng giấu liềm ra sau, thấy Dư Quang đẩy kính mắt: "Trở về đúng lúc đấy, ta đói rồi, ngươi giúp ta mổ heo."
Lâu lắm không ăn đồ ăn của loài người, quả thực thèm chết đi được.
Dư Hải nắm chặt liêm đao, cẩn thận lại gần Dư Quang: "Còn chưa đến cuối năm, người mổ heo sẽ không tới thôn đâu, chúng ta không tìm được người mổ heo."
Mổ heo rất khó, giết người thì không như vậy.
Chỉ cần đi thêm vài bước, hắn có thể thoát khỏi tay của nữ ma đầu này...
Dư Quang lại mỉm cười với Dư Hải: "Không sao, chúng ta tự làm."
Nói xong, đá một chân vào con heo mập nhất.
Bị đá trúng, con heo nặng nề ngã vào tường, cả lồng ngực đều bị xẹp xuống, nhưng vẻ mặt lại không hiện ra vẻ đau khổ.
Rõ ràng là một đòn chí mạng.
08 kinh ngạc nhìn con heo khuôn mặt tươi cười: "Ký chủ, cô làm như nào vậy, sao cô lại có sức lực lớn như thế."
Lại nghe Dư Quang ôn nhu trả lời: "Không liên quan đến sức lực, chẳng qua chỉ là vấn đề góc độ, chỉ cần tìm được đúng góc độ, ngươi cũng có thể."
08: " ... Vậy sao!" Ký chủ rõ ràng ôn nhu như vậy, nhưng nó tại sao cứ cảm thấy chỗ nào không đúng, liêm đao của Dư Hải loảng xoảng một tiếng rơi xuống đất, chính Dư Hải cũng thuận thế quỳ xuống: Ôi, thật đáng sợ!
Ánh mắt Dư Quang quét đến người Dư Hải: "Sao vậy?"
Giọng nói của Dư Hải có chút lắp bắp, vẫn còn giãy giụa khen Dư Quang: "Tỷ, tỷ thật là lợi hại, con thật sự rất khâm phục tỷ."
Trời thương, may mà hắn không động tay với người phụ nữ này, không thì hắn chẳng phải còn thê thảm hơn con heo kia sao.
Nụ cười của Dư Quang vẫn dịu dàng: "Cảm ơn, ngươi cũng rất lợi hại."
Dư Hải khẽ sững sờ, có chút không quen với sự khen ngợi của Dư Quang.
Nếu là bình thường, cho dù Dư Quang quỳ trên đất khen hắn lên trời, hắn cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng nào.
Nhưng sau khi trải qua chuyện ngày hôm qua và trước mắt, một câu khen đơn giản của Dư Quang lại làm sống mũi Dư Hải chua xót: "Vậy còn có chuyện gì nữa không?"
Ánh mắt Dư Quang dừng trên đùi của hắn: "Vết thương như vậy mà vẫn không khóc, quả thực rất lợi hại."
Dư Hải theo bản năng nhìn lại, lại thấy bắp chân của mình bị liềm cứa rách, đang rỉ máu ra ngoài.
Cơn đau đớn đột ngột ập tới, Dư Hải lập tức ôm chân lăn lộn tại chỗ.
Lại nghe thấy giọng Dư Quang đột nhiên vang lên: "Lăn thêm một chút nữa thì ổn, đừng quên thừa lúc còn nóng giết heo đi."
Nước mắt Dư Hải lập tức trào ra khóe mi, từ nhỏ được người thương đến lớn hắn nào có chịu nổi uất ức thế này.
Ngay lúc Dư Hải sắp khóc thành tiếng, câu tiếp theo của Dư Quang mới vừa vặn truyền đến: "Trước khi mổ heo thì đến nhà vệ sinh rửa qua vết thương đi, trên liềm có gỉ, đừng quên đi tiêm ngừa uốn ván."
Dư Hải ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Dư Quang, tựa như không thể tin được những lời này lại thốt ra từ miệng Dư Quang.
Thấy vẻ ngây ngốc của Dư Hải, Dư Quang hơi phất tay với hắn: "Cứ băng vết thương lại rồi đi nhé, đi nhanh về nhanh."
Cô còn đang chờ ăn thịt đây!
Dư Hải thì cúi đầu xuống, dùng sức lau những giọt nước mắt trên mặt: "Con biết rồi, tỷ!"
Nghe thấy tiếng tỷ này, 08 kinh ngạc trợn tròn mắt: "Ký chủ, hắn lại gọi cô là tỷ, hắn có phải bị điên rồi không!"
Dư Quang đưa tay đẩy mắt kính: "Chỉ là sùng bái kẻ mạnh thôi!"
Dư Hải từ nhỏ được cưng chiều, bỗng chốc bị đánh lại thêm cả cưỡng chế của cô, tâm thái của Dư Hải cũng sẽ thay đổi kịch liệt, sự sợ hãi đối với cô sẽ vượt qua tất cả những cảm xúc khác.
Lúc này, chỉ cần hơi nương tay với Dư Hải, là đủ để đối phương vì mình mà làm trâu làm ngựa.
08 theo bản năng lắc đầu: "Không hiểu!"
Dư Quang nhìn con heo mập dưới đất khẽ cười: "Nói thẳng ra, chính là tiện."
Giọng 08 vui vẻ: "Hiểu rồi." Cái này nó hiểu.
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.