Kinh thành phồn hoa, ngoại trừ hoàng thành, chủ yếu phân thành bốn khu sinh hoạt vực đông, nam, tây, bắc.
Phía đông là nơi ở của hoàng thân quốc thích, phía nam là văn võ quan viên, phía bắc là nhà giàu có, còn phía tây là cư dân phổ thông và một vài sử quan thanh liêm.
So sánh thì, tây thành có vẻ náo nhiệt hơn các nơi khác, có rất nhiều người bán hàng rong mang đủ các loại gánh đến đây bày bán.
Cũng thường thấy một vài quản gia, ma ma trang điểm lộng lẫy của nhà quyền quý đến đây chọn mua đồ tươi theo mùa, nếu thấy ưng ý sẽ để lại thẻ tre, sai người mang thẻ tre đến lấy đồ mang về phủ.
Tuy đường đi xa xôi, hàng hóa cũng nặng, nhưng tiền thưởng quả thực không ít.
Bởi vậy những thương nhân được nhận thẻ tre đều tươi cười hớn hở cảm tạ, lạy trời lạy phật đưa đồ đến đúng phủ.
Cũng có một số người khôn khéo cố ý hỏi rõ họ tên người mua, tự mình gói ghém chút đồ ăn ngon nói là mua riêng cho họ, chỉ nhờ mang đến cùng thôi.
Đồ ăn của Dư Quang đều được đưa từ cung ra, nhưng đám người hầu trong phủ lại muốn tự đi chợ chọn mua thức ăn, nhóm bếp nấu cơm, mỗi tháng lại xin chi phí từ Nội Vụ phủ.
Sau khi hỏi rõ đại khái sự phân bố của kinh thành, Dư Quang liền dẫn Dư Hoa mặt đầy mong chờ cùng ma ma phụ trách thu mua của phủ quốc sư cùng ra ngoài.
Nghe nói quốc sư muốn cùng mình ra ngoài, ma ma phụ trách thu mua lo lắng hồi lâu, chỉ sợ mình có hành động nào khiến Dư Quang nghĩ lầm nàng là kẻ tham lam.
Mãi đến khi Dư Quang dẫn Dư Hoa cùng một đội hộ vệ mặc thường phục, tách ra với nàng ở đầu chợ, ma ma mới tự giễu thở dài.
Nàng đang nghĩ lung tung gì vậy, quốc sư thân ở địa vị cao, lại không phải nữ tử bình thường, sao có thể tính toán chút tiền củi gạo mắm muối này.
Dư Quang mang Dư Hoa nhàn nhã đi dạo trên chợ, thỉnh thoảng mua chút điểm tâm, quà vặt để ăn.
Dù sao cũng là kinh thành, tiểu thương phiến nhóm đều luyện được con mắt tinh tường, chỉ cần thấy trang phục của Dư Quang, là đoán ra thân phận không đơn giản, thái độ đối với Dư Quang càng thêm cung kính.
Dư Hoa có vẻ đã được dạy rằng không được ăn đồ ngoài đường, chỉ thấy hắn vừa đi vừa lén nhìn túi quà vặt trong tay hộ vệ.
Thấy Dư Hoa lộ vẻ thèm thuồng, Dư Quang nhẹ nhàng nói bên cạnh hắn: "Muốn ăn thì cứ ăn, chỉ cần ăn vụng trộm không ai thấy là được."
Nàng dày vò nhiều chuyện như vậy, không phải là muốn Dư Hoa phải sống thiếu thốn.
Dư Hoa chớp mắt nhìn Dư Quang, như đang dò hỏi có thật không.
Dư Quang gật đầu: "Thật, chỉ cần không ai thấy, thì không tính là ăn."
Dư Hoa nở nụ cười tươi rói với Dư Quang, rồi chỉ vào một bọc giấy trong tay thị vệ: "A a!"
Hắn muốn ăn chân vịt quay.
Không cần Dư Quang lên tiếng, thị vệ đã nhanh chóng đưa hai cái chân ngỗng đến trước mặt Dư Hoa: "Lão gia."
Dư Hoa cầm chân vịt quay giấu vào tay áo, cắn một miếng thật to, rồi mong chờ nhìn Dư Quang.
Thấy miệng Dư Hoa dính đầy mỡ, Dư Quang nhẹ nhàng lắc đầu: "Không nhìn thấy gì hết."
Dư Hoa theo bản năng nhìn sang thị vệ khác, đã thấy mọi người đều không ngừng lắc đầu: "Không thấy gì."
Đến lúc cần mù, bọn họ không bao giờ nhập nhèm.
Dư Hoa cuối cùng cũng hài lòng, hắn cẩn thận cất lại cái chân ngỗng của mình vào tay thị vệ, rồi theo bộ dạng ban nãy của mình, đặt một chân ngỗng khác vào tay Dư Quang: "A a a!"
Mau ăn đi, buổi sáng ngươi chưa ăn gì.
Ta thử rồi, bọn họ đều không thấy được.
Nhìn tay áo của mình bị chân ngỗng dính đầy mỡ, Dư Quang hơi nhíu mày, đây đúng là một cách để không bị người khác phát hiện hay thật.
Dưới ánh mắt mong chờ của Dư Hoa, Dư Quang cắn một miếng chân ngỗng.
Thấy Dư Quang nuốt chân ngỗng xuống, mắt Dư Hoa cười cong cong như vầng trăng khuyết, vui vẻ đi xem vẽ tranh đường.
Còn Dư Quang thì cầm chân ngỗng đứng ở chỗ không xa, yên lặng nhìn bóng lưng của Dư Hoa.
Nàng không thích ăn đồ nguội, đặc biệt là loại không có mùi vị gì.
Thấy Dư Quang mặt không chút biểu tình nhìn chằm chằm vào lưng Dư Hoa, võ Phong hộ vệ trưởng của phủ quốc sư thận trọng tiến đến bên cạnh Dư Quang: "Quốc sư đại nhân, có cần thuộc hạ giúp ngài xử lý chân ngỗng này không!"
Có người cha khùng khùng thật là hết cách.
Không ngờ quốc sư cao quý cũng có nỗi phiền não như vậy.
Dư Quang dời tầm mắt khỏi người Dư Hoa, giơ tay cắn một miếng chân ngỗng, sau đó dịu dàng cười với Võ Phong: "Không sao, chân ngỗng ngon lắm."
Võ Phong vội chắp tay lui lại: "Vâng!"
Quốc sư đại nhân rõ ràng cười rất hiền hòa, sao hắn lại cảm thấy đại nhân còn uy nghiêm hơn trước vậy!
Dư Hoa không biết đang trao đổi gì với người vẽ tranh đường, chỉ thấy người kia từ trong rương bên cạnh lấy ra một xấp giấy nháp, cùng một bút than đưa cho Dư Hoa.
Chỉ cần nhìn hành động này, là biết tiền thưởng mà Dư Hoa cho chắc chắn không ít.
Dư Hoa nguệch ngoạc vẽ lên bút than rồi đưa đến trước mặt người kia, vẻ mặt người kia sững sờ, như là đang nhỏ giọng xác nhận gì đó với Dư Hoa.
Đợi Dư Hoa nghiêm túc gật đầu, mới từ tay Dư Hoa nhận lấy một đồng bạc vụn có lẽ khoảng hai tiền: "Cảm tạ quý nhân ban thưởng."
Nhìn hai người hành động, Dư Quang lặng lẽ lườm một cái, nàng đoán được Dư Hoa muốn làm gì!
08 lại kinh hô một tiếng: "Ký chủ, ngươi nhăn mặt."
Dư Quang trầm mặc một thoáng rồi lập tức phủ nhận: "Ta không có."
08 hiển nhiên không tính bỏ qua cho nàng: "Ngươi nhăn mặt, ta thấy rồi, ngay vừa rồi!"
Hắn thật là lợi hại, vậy mà tóm được nhược điểm của ký chủ.
Dư Quang lần này lên tiếng càng dịu dàng hơn: "Ta đã nói rồi, ngươi nhìn lầm."
08 hiển nhiên không hiểu thế nào là biết điều, giọng điệu càng thêm vui vẻ: "Ký chủ, có phải ngươi chột dạ không, bí mật của ngươi bị ta phát hiện rồi."
Ký chủ vậy mà lại biết nhăn mặt.
Dư Quang nhẹ nhàng đẩy gọng kính, giọng 08 im bặt, rồi do dự hỏi Dư Quang: "Ký chủ, vừa rồi thế nào?"
Sao hắn cảm thấy như mình vừa quên cái gì đó vậy!
Dư Quang lần nữa đẩy gọng kính: "Không có gì, chỉ là lúc nãy ngươi nói chuyện bỗng nhiên bị tắc, ta nghĩ chắc là do ngươi là hàng thải phẩm thôi."
Hình như nàng quên nói với 08 rằng thật ra nàng vẫn luôn có thể sửa đổi chương trình của 08.
08 trầm mặc một lúc, giọng điệu mang theo vẻ xấu hổ: "Ký chủ, thực xin lỗi, ta thật vô dụng."
Đều là hệ thống, vì sao hắn luôn là người vô dụng nhất vậy!
Dư Quang trên mặt nở nụ cười dịu dàng: "Không sao, ta quen rồi!"
08: ". . ." Ký chủ, ngươi có phải là muốn làm ta cảm thấy áy náy mà chết sao!
Đúng lúc này, Dư Hoa hào hứng vác một cây kẹo mạch nha khổng lồ chạy về phía Dư Quang: "A a a!"
Khuê nữ thích ăn đường, cây kẹo này vừa hay hợp khẩu vị.
Không chỉ Dư Quang, ngay cả các thị vệ bên cạnh đều kinh ngạc nhìn cây kẹo mạch nha khổng lồ trên vai Dư Hoa.
Thảo nào người bán kẹo lại cười tươi không thấy mắt, thì ra Dư Hoa đã mua hết nguyên liệu kẹo mạch nha của người ta rồi.
Người khác làm kẹo mạch nha bằng cây tre, Dư Hoa lại dùng gậy gỗ đã cọ rửa sạch.
Thứ này vác trên vai, như một cái vồ gốm giã cối.
Người ta nói kẻ quý tộc không ăn đường, vì bọn họ rất coi trọng hàm răng hoàn mỹ của mình.
Ăn một cây kẹo mạch nha to như vậy, răng còn cần hay không!
Thứ này chỉ hợp để mang đi làm vũ khí, chứ không phải là để ăn.
(Hết chương này)
