Dư Quang cười nhẹ nhàng kéo cánh tay Lê Tâm, đỡ gáy Lê Tâm đặt người lên cửa xe.
Sau đó, giọng nói rõ ràng tiếp tục nói: "Ngươi biết gia cảnh mình không tốt, tướng mạo cũng không tốt, muốn giữ chân một người đàn ông thì nhất định phải khiến đối phương lo lắng cho mình.
Có điều, cách khiến đối phương lo lắng cho mình đó là thái độ lúc gần lúc xa.
Nhưng nếu tự ngươi làm quá thì sẽ chỉ làm tiêu hao tình cảm giữa ngươi và Lục Tử Tránh, vì vậy, ngươi mới đánh chủ ý lên người vô tội là ta.
Vì ngươi biết tính cách của Lục Tử Tránh, gây tổn thương người khác là chuyện thường, ngươi không muốn hắn làm tổn thương người ngươi coi trọng, mà ta lại là một người không quan trọng nhất bên cạnh ngươi.
Vậy là ngươi đã biến mâu thuẫn giữa ngươi và Lục Tử Tránh thành mâu thuẫn giữa ta và hắn.
Rõ ràng ta và Lục Tử Tránh là người xa lạ, lại vì bị ngươi xúi giục mà giương cung bạt kiếm, gây ầm ĩ.
Còn ngươi, không chỉ khiến Lục Tử Tránh si mê không thể tự kiềm chế, còn tiện thể câu luôn Quý Bình.
Không thể không nói, Lê Tâm à, tất cả kỹ năng sống của ngươi đều dồn hết vào chuyện yêu đương.
Cảm giác đứng hai thuyền thoải mái lắm đúng không, không biết Lục Tử Tránh có thông cảm được cho loại hành vi vì yêu hắn mà tính kế hắn của ngươi không."
Nói đến đây, giọng Dư Quang khựng lại một chút, khẽ cười với Lê Tâm: "Yên tâm đi, Lục Tử Tránh sẽ không bao giờ biết chuyện này đâu, cả đời này hắn vẫn cứ là một kẻ ngốc bị ngươi đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Có điều, ngươi vẫn nên đi tìm một cô bạn thân mới đi, dù sao không có ta thì về sau cũng chẳng ai giúp ngươi nâng giá trị bản thân."
Lê Tâm như bị kích thích mạnh, lập tức hét lên một tiếng, đưa tay chụp cổ Dư Quang, nhưng còn chưa chạm vào Dư Quang thì đã bị Dư Quang kéo tóc đập mạnh vào cửa xe.
Lê Tâm định gào thét, nhưng lại bị Dư Quang dùng khăn lau xe bịt kín miệng: "Những lời khác ta không muốn nói nhiều, sau này ngươi với Quý Bình cũng được, với Lục Tử Tránh cũng vậy, đều không liên quan gì đến ta.
Ta chỉ hy vọng ngươi có thể tránh xa cuộc sống của ta, nếu không, ta không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Dư Quang buông tay, mặc kệ Lê Tâm trượt xuống đất: "Những lời khác ta không muốn nói nhiều, nhưng vì là bạn bè, vẫn khuyên ngươi một câu, Lục Tử Tránh tốt với ngươi hơn Quý Bình nhiều, ngươi tuyệt đối đừng vì nhỏ mà mất lớn, chỉ vì vui sướng nhất thời mà đánh mất một người thật lòng yêu ngươi."
Lê Tâm mềm nhũn ngã xuống, ánh mắt vẫn chưa hết hy vọng nhìn Dư Quang, dường như muốn nhìn ra vẻ chột dạ trên mặt Dư Quang.
Đáng tiếc sự thật khiến nàng thất vọng, Dư Quang trực tiếp mở cửa xe bước xuống: "Lời ta chỉ nói đến thế, tự ngươi giải quyết cho tốt."
Thấy Dư Quang rời đi, 08 cũng khẽ thở ra một hơi: "Ký chủ, cô có thấy Lê Tâm vừa rồi hơi kỳ lạ không."
Khóe miệng Dư Quang nhếch lên: "Có gì mà kỳ lạ, chẳng qua là mở loa ngoài thôi."
Tiếng điện quá lớn trong xe, thật sự tưởng cô không nghe thấy chắc?
08: "... "Nó thật sự không nghe thấy!
Đầu Lê Tâm đau nhói, nhưng như chợt nhớ ra gì, liền lấy điện thoại trong túi ra, vừa khóc vừa gọi: "Tử Tránh!"
Dư Quang điên rồi, đánh cô đau quá đau quá.
Nhưng người đáp lại nàng, lại là giọng Lục Tử Tránh lạnh lẽo: "Lê Tâm, em về trước đi, anh có chuyện muốn nói với em."
Lê Tâm và Tâm Tâm là hai cách xưng hô hoàn toàn khác nhau, trong lòng Lê Tâm căng thẳng, theo bản năng gọi một tiếng: "Tử Tránh."
Người đáp lại cô vẫn là giọng lạnh lùng như cũ của Lục Tử Tránh: "Lê Tâm, em về trước đi, anh có chuyện muốn nói với em."
Bọn họ quả thực nên nói chuyện đàng hoàng, ví dụ như về Quý Bình, hay như chuyện tính kế trong lời Dư Quang.
Anh biết mình là kẻ ác, là tên khốn.
Nhưng hiện tại anh biểu hiện ra sự tàn nhẫn lại đều dựa trên tình yêu dành cho Lê Tâm.
Nhiều năm như vậy, chỉ cần là lời Lê Tâm nói, anh đều vô điều kiện tin tưởng.
Hôm nay Lê Tâm nói với anh, trên đời này tuyệt đối không có người tên Quý Bình, còn thề thốt muốn tìm Quý Bình đối chất.
Vậy mà anh lại một lần nữa tin lời Lê Tâm nói, kết quả.
Biểu cảm của Lục Tử Tránh lạnh lẽo cúp điện thoại, trong mắt Dư Quang, anh thực sự chỉ là một trò cười thôi sao!
Lục Tử Tránh mạnh tay cào tóc, nếu Lê Tâm thật sự lừa gạt anh thì ngoài chấp nhận, anh còn có thể làm gì nữa chứ.
Nghe tiếng tút tút bên kia đầu dây điện thoại, tim Lê Tâm đập loạn cuồng, đều tại Dư Quang, Dư Quang căn bản là một kẻ điên.
Rốt cuộc cô ta có bao nhiêu hy vọng cô không tốt, mới có thể làm ra loại chuyện khiến người ta ghê tởm như vậy.
Lê Tâm bất lực gục lên vô lăng, trong mắt đầy oán hận và sợ hãi về tương lai.
Cha mẹ cô đều không đáng tin, vừa mới học xong cấp ba đã nghĩ tới việc bắt cô đi làm kiếm tiền phụ cấp gia đình.
Cái gì là tương lai, cái gì là tiền đồ đều không bằng số tiền cầm trên tay.
Bất đắc dĩ, Lê Tâm chỉ có thể dựa vào chính mình, cố gắng thay đổi vận mệnh.
Thế nên, Lê Tâm bắt đầu để ý những nam sinh xung quanh, chuẩn bị chọn ra một người có gia cảnh tốt nhất.
Với tính toán của Lê Tâm, vợ chồng nhà Lê chẳng những không răn dạy mà còn rất vui mừng, cảm thấy con gái rốt cuộc biết tiến thủ.
Thời gian đó, cơm ăn áo mặc của Lê Tâm đều tốt hơn rất nhiều so với ngày thường.
Có công mài sắt có ngày nên kim, cuối cùng Lê Tâm cũng phát hiện ra một tên ẩn mình giàu có trong lớp bên cạnh.
Sau đó liền có tất cả những chuyện phát sinh sau đó.
Đáng tiếc, hiện tại tất cả những thứ này đều bị Dư Quang hủy hoại.
Vì sao trên đời lại có một người độc ác như vậy, vì sao Dư Quang lại không thấy được mặt tốt của mình.
Lê Tâm u ám nhìn về phía cổng tỉnh đội.
Trong cổng, Dư Quang đang chống nạng chậm rãi đi vào.
Cơn đau rát trên đầu lại một lần nữa truyền đến, một sự ác ý mạnh mẽ dâng lên trong lòng Lê Tâm.
Nàng nhanh chóng khởi động xe, một chân đạp mạnh chân ga, lao về phía sau lưng Dư Quang.
Một giây sau, liền nghe một tiếng vang, xe thể thao của Lê Tâm đâm mạnh vào hàng rào cửa tỉnh đội.
Lê Tâm không thắt dây an toàn theo xe mui trần bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, một tiếng không phát ngất xỉu.
Tiểu Trương vốn còn đang xách cái nĩa phòng bạo động, đề phòng Lê Tâm làm chuyện gì điên rồ.
Nào ngờ, người này lại đột nhiên lái xe tự sát. Hiện tại tình huống này cũng không khác gì tự sát là mấy đi!
Dư Quang không quay đầu lại, chỉ khẽ đẩy kính mắt: Đã nói người không thể quá xúc động, nếu không sẽ dễ bỏ qua tình hình xung quanh, Lê Tâm này chẳng phải là đã lú lẫn rồi sao.
Lục Tử Tránh yêu Lê Tâm như vậy, hẳn có thể dùng hành động thực tế chứng minh thế nào là không rời không bỏ đi...
Lưu Tuệ vội vàng chạy từ bên trong ra: "Huấn luyện viên, tôi nghe nói có người đến gây sự, cô không sao chứ."
Tốn thời gian nhiều năm cuối cùng cũng thấy được hy vọng tiến bộ, huấn luyện viên Dư có lẽ là người quan trọng nhất hiện tại của cô, ai dám động đến huấn luyện viên Dư một chút thì cô sẽ liều mạng với người đó.
Vừa nói Lưu Tuệ vừa nhìn về phía cửa lớn: "Sao bên kia lại có người nằm vậy?"
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Lưu Tuệ: "Cô có biết đinh giày không thể mang như vậy không, nếu không sẽ làm tổn thương gân cơ của cô đấy."
Lưu Tuệ quả nhiên bị lời Dư Quang dẫn dắt sự chú ý, cười ngại ngùng với Dư Quang: "Tôi tại vì vội thôi mà?"
Dư Quang đẩy kính mắt: "Lần sau nữa thì tôi sẽ không phải là huấn luyện viên của cô nữa đâu."
Không phải nói là lo lắng cho cô, mà là nếu không uốn nắn, e rằng tình huống như này sẽ xảy ra rất nhiều lần.
Dẫn người vốn là một chuyện hao tâm tổn sức, nếu Lưu Tuệ không thể phối hợp, thì cô cũng không cần lãng phí thời gian trên người người này làm gì.
(Hết chương này)
