Mặc dù nghe không hiểu, nhưng 08 vẫn là nhu thuận đáp lời Dư Quang: "Túc chủ, ngươi vốn định làm thế nào?"
Nghe ý của túc chủ, hình như chuyện này không nằm trong kế hoạch ban đầu của túc chủ.
Dư Quang hơi nhếch khóe môi lên: "Ngươi đoán xem!"
Cứ việc đoán, dù sao 08 không thể đoán ra.
08: "..." Hắn có phải lại bị khinh thường rồi không.
Dư Quang nhắm mắt lại, im lặng cảm nhận khí tức xung quanh.
Chốc lát nàng mở mắt ra, cười nhạt một tiếng, rất tốt, thế giới này quả nhiên không có chút linh khí nào, xem ra chỉ có thể nghĩ cách khác để những anh hùng bàn phím kia nhớ lâu.
Đám anh hùng bàn phím này có một đặc điểm chung, đó là cuộc sống của họ vô cùng không vừa ý, luôn muốn trút bất mãn với cuộc sống lên người khác.
Trong xã hội thực, bọn họ sợ hãi cường quyền, đối với những người có điều kiện sống tốt hơn thì ghen tị đủ đường.
Những cảm xúc đó bộc phát trên mạng, họ sẽ dùng những ngôn từ ác độc, cố gắng dìm những người ưu tú hơn họ xuống bùn.
Nếu đối phương không chịu được tủi nhục mà tự tử, những người này cũng sẽ không tỉnh ngộ xem liệu ngôn ngữ của mình có gây ra hậu quả thảm khốc không.
Bọn họ sẽ chỉ nói người bị hại không khỏe trong lòng, hoặc là chĩa mũi dùi về hướng khác, tự an ủi trong lòng rằng, tất cả những gì mình làm đều là vì chính nghĩa.
Còn họ, chính là hóa thân của chính nghĩa trừ hại cho dân.
Như Dư Quang đã nghĩ, mặc dù mọi chuyện đã được giải thích rõ ràng, nhưng những anh hùng bàn phím này đã chia thành mấy phe.
Một phe chửi mắng Lê Tâm phóng đãng vô sỉ, còn có ý đồ hãm hại bạn thân của mình.
Một phe khác lại chủ trương đồng tình Lê Tâm, cảm thấy Dư Quang đã cho Lê Tâm hy vọng, nếu không thì sao Lê Tâm không đi nói xấu người khác, mà lại chuyên chọn Dư Quang để nói xấu.
Còn một bộ phận nhỏ hóng hớt không chê chuyện lớn, hết lời khuyên bảo Dư Quang nên chấp nhận Lê Tâm, dù sao tình yêu không nên bị phụ lòng.
Thậm chí họ còn cảm thấy Dư Quang và Lê Tâm đều bị tàn phế, đây là sự sắp đặt của trời cao, chứng minh hai người này là trời sinh một cặp.
Đọc xong những bình luận này, Dư Quang trong lòng cũng có kế hoạch.
Bệnh chung của anh hùng bàn phím là nội tâm u ám, tư tưởng cực đoan, lại thừa thời gian.
Khi tiếp cận một vụ việc nào đó, họ sẽ chú ý đến từng thông tin liên quan đến vụ việc, cũng như trang chủ của tất cả những người có liên quan.
Thậm chí còn lục lọi tin cũ, từng chút nghiên cứu, điều này rất thuận lợi cho những việc nàng phải làm sau này.
Điện thoại dù sao cũng không tiện lợi bằng máy tính, Dư Quang tốn gần một giờ đồng hồ, cuối cùng cũng chế tác xong một đoạn video mình xem trận đấu trực tiếp tại hiện trường để phát lên mạng trước khi trận đấu cuối cùng kết thúc.
Dù là anh hùng bàn phím mắng ai, cuối cùng cũng là không muốn thấy người khác tốt đẹp.
Hành vi của Dư Quang hoàn toàn kéo thù hận.
Quả nhiên, vì độ hot quá cao, video của Dư Quang rất nhanh đã được tải xuống và lan truyền, ngay cả những tiếng châm chọc cũng nhiều lên.
"Ít nhất cô còn có cơ hội đến xem trực tiếp trận đấu, còn Lê Tâm sau này chỉ có thể nằm trên giường."
"Nỗi buồn vui của thế gian đâu có giống nhau, hy vọng ngày tháng tươi đẹp của cô có thể 'Trường trường cửu cửu'!"
"Không yêu cũng đừng tổn thương, cô nên cho Lê Tâm một chút hồi đáp chứ."
"Nhìn từ góc độ này, cũng không đẹp, có vài chỗ hơi nhỏ, gu của Lê Tâm là gì vậy."
"Cái xe lăn này đắt tiền lắm, có phải một huấn luyện viên có thể mua được không, đề nghị điều tra nghiêm!"
"Dáng người bình thường, tướng mạo cũng thường, chắc chắn có chỗ gì đặc biệt."
"Nhìn tướng mạo thì đúng là đồ hai mang."
Đọc đến những tin nhắn liên tiếp, Dư Quang cười càng ôn hòa: Những em bé đáng yêu này không nên kích động quá, nếu không sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ!
Nhìn một tràng thao tác của Dư Quang, 08: "..." Đặc điểm lớn nhất của túc chủ nhà mình chính là ăn xong thì lập tức lật bát.
Video này của Dư Quang giống như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả, trong nháy mắt đã tạo ra vô số gợn sóng trên mặt hồ.
Vô số anh hùng bàn phím phân tích video hết lần này đến lần khác, kích động trút lời mắng chửi Dư Quang trên mạng.
Lý Nặc là một trong số những kẻ trong đại quân bàn phím.
Hắn năm nay ba mươi tuổi, vì ông chủ đều là mù quáng, nên sau khi tốt nghiệp đại học, lần nào hắn cũng không làm đủ nửa năm.
Sau này, người nhà "Ép buộc" hắn cưới vợ chạy, còn "Vô sỉ" mang đi con gái hắn.
Lý Nặc cũng "Mất đi ham muốn sinh tồn", trực tiếp về nhà quang minh chính đại ăn bám.
Hắn vốn cũng không muốn như thế, nhưng ai bảo người nhà ép hắn chọn ngành học hắn không thích, tìm cho hắn công việc hắn không thích, cưới người vợ hắn không yêu.
Cả đời bất hạnh này của hắn đều do cha mẹ gây ra, cha mẹ nuôi hắn cũng là lẽ đương nhiên.
Lý Nặc ở nhà cũng không phải ngồi không ăn bám, phần lớn thời gian hắn sẽ chơi game, quan tâm thời sự, thậm chí là ra tay vì chính nghĩa.
Mỗi khi có người vì những "Chuyện xấu tối tăm" bị vạch trần mà tự tử, Lý Nặc đều cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Hắn thật sự là hóa thân của chính nghĩa.
Trong sự kiện lần này, ban đầu hắn giúp Lê Tâm công kích Dư Quang trên mạng.
Sau khi chuyện của Lê Tâm bị phanh phui, hắn thâm giác Lê Tâm đã lợi dụng trái tim chính nghĩa của mình, lúc này lại quay sang giận phun Lê Tâm.
Ai ngờ hắn còn chưa kịp chửi cho đã nghiền thì Dư Quang đã tung video khoe khoang cuộc sống của mình lên, khiến Lý Nặc cảm thấy vô cùng nhục nhã, cả hai người phụ nữ này đều không phải người tốt đẹp gì.
Cả buổi chiều, Lý Nặc không chửi rủa thì cũng cắm cúi nhìn chằm chằm video xem đi xem lại.
Bởi vì hắn muốn tìm ra góc độ mới để mắng người, hắn muốn dùng ngôn ngữ mị lực khiến Dư Quang ý thức được việc mình làm là vô liêm sỉ đến mức nào.
Nếu hắn là Dư Quang, thì nên đập đầu chết cho xong.
Rõ ràng là một người tàn phế, tại sao không trốn ở nhà, mà lại còn tranh giành những nguồn tài nguyên tốt hơn với những người tứ chi lành lặn lại có lý tưởng.
Dư Quang chính là một loại rác rưởi chiếm nhà xí mà không thèm đi.
Thời gian Lý Nặc làm anh hùng bàn phím đã lâu, vì chuyên môn, trên mạng cũng thu được một ít người hâm mộ.
Vì vậy, Lý Nặc đã cố tình lập một nhóm, chuyên để nghe đám fan hâm mộ tung hô.
Bình thường, những người này đều bám sát bước chân của Lý Nặc, cùng Lý Nặc đi khắp nơi để chửi.
Sự việc của Dư Quang lần này cũng vậy.
Để làm hài lòng những fan của mình, Lý Nặc nghiên cứu video của Dư Quang đến tận đêm khuya, ghi chép lại tất cả những điểm có thể dùng để chửi.
Chuẩn bị đợi trời sáng sẽ viết một bài văn dài để giáo huấn Dư Quang một trận nên thân.
Nhưng không ngờ, hắn suýt chút nữa không qua được đêm nay.
Đêm nay đối với hắn mà nói, giống như một cơn ác mộng không có điểm dừng.
Hắn như biến thành Dư Quang, bị người ta dùng ván gỗ đánh, dùng xe đuổi theo, đang yên lành đi trên đường bị người ta lén lút đánh lén một gậy, cuối cùng bị người ta đẩy ngã từ trên cầu thang xuống.
Những câu chuyện từng lưu truyền trên mạng, như đã biến thành hiện thực của hắn.
Đáng tiếc, hắn không có thân thủ tốt của nguyên chủ, mỗi lần công kích đều không tránh né được.
Đó là một giấc mơ nhiều tầng, mỗi lần bị thương Lý Nặc đều sẽ phát ra tiếng kêu la đau đớn.
Nhưng hắn cũng không thể tỉnh lại được, mà lại tiến vào tầng ác mộng tiếp theo.
Sau một lần bị thương liên tiếp, Lý Nặc đột nhiên mở mắt ra, sau đó vui mừng đến phát khóc: Trời đã sáng rồi, cuối cùng hắn cũng tỉnh lại.
Đúng lúc Lý Nặc may mắn vì mình cuối cùng cũng đã tỉnh, chợt nghe thấy động tĩnh phát ra từ phòng khách.
(Hết chương này)
