Độc sư tâm tình vô cùng tốt, hắn thích nhất những thứ đồ vật xinh đẹp này.
Bởi vì hắn có thể tự tay đem những thứ đồ vật xinh đẹp này phá hủy, xem chúng ở trong tay mình từng chút từng chút khô héo.
Cái loại khoái cảm đó, chỉ có mình hắn có thể rõ ràng.
Độc sư một bên thưởng thức khuôn mặt có chút tái nhợt của Dư Quang hiện lên dưới ánh trăng, một bên ghét bỏ nghĩ muốn đưa tay đi bắt kính mắt trên mặt Dư Quang.
Thật muốn nhìn đôi mắt này, có phải hay không sáng tỏ xinh đẹp như trong tưởng tượng của hắn.
Còn chưa đợi hắn chạm tới mặt Dư Quang, hai mắt Dư Quang bỗng nhiên mở to.
Thấy Dư Quang nhìn về phía mình, độc sư phát ra tiếng cười khằng khặc: "Tiểu nương tử xinh đẹp, không biết sau khi bản tôn thử thuốc xong, trong đôi mắt này còn có thể bắn ra thần thái như thế không."
Dư Quang muốn hành động, lại cảm thấy hai cổ tay truyền đến một trận sức kéo.
Quả nhiên, quy tắc buồn nôn nhất trên thế giới này, chính là người khác nói chưa dứt lời, ai cũng không thể động đậy.
Dư Quang vung mạnh tay, trói buộc trên cổ tay trong nháy mắt biến mất.
Độc sư hiển nhiên không ngờ Dư Quang lại đột nhiên gây khó dễ, lập tức lật bàn tay một cái, dùng móng tay đen ngòm đâm về phía Dư Quang: "Tưởng là tiểu nương tử, không ngờ lại là kẻ biết võ công, ngươi cứ từ từ mà động, đừng để bản tôn làm tổn thương gương mặt xinh đẹp của ngươi mới là."
Dưới ánh trăng, trên móng tay hiện vầng sáng màu đen, lạnh làm người ta rùng mình.
Dư Quang thân thể nghiêng về phía sau, tránh được ngón tay độc sư đâm tới, sau đó hai tay nắm lấy cổ tay độc sư, đưa bàn tay hướng lên trên đẩy.
Theo hai tiếng răng rắc xương cốt vỡ, cánh tay độc sư bị Dư Quang bẻ gãy.
Còn chưa đợi độc sư phát ra tiếng gầm đau khổ, Dư Quang đã bắt lấy hai tay độc sư, đem ngón tay của hắn trực tiếp đâm vào cổ hắn.
Dư Quang lựa chọn góc độ rất khéo léo, độc sư cũng không chảy máu nhiều, cũng không mất mạng tại chỗ, chỉ là trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng lộp bộp.
Mà búi tóc của độc sư cũng run run, sau đó một đạo hàn quang lóe qua, xông thẳng về phía mặt Dư Quang.
Dư Quang nhẹ nhàng quay đầu, một phát bắt được con rắn nhỏ màu đen đang há miệng to chuẩn bị phun nọc độc.
Rắn này toàn thân đen ngòm, trên vảy tản ra ánh lục nhàn nhạt, có thể nhìn ra kịch độc vô cùng.
Đồ vật độc sư lấy ra, quả nhiên đều mang kịch độc.
Dư Quang cười khẽ thưởng thức hoa văn trên người rắn nhỏ, sau đó trực tiếp nhét rắn vào miệng độc sư, lại bấm một cái vào đuôi rắn: "Đồ tốt, tuyệt đối đừng lãng phí."
Hy vọng mạng của tên gia hỏa này, cũng cứng rắn như danh tiếng của hắn.
Rắn thực sự, sau khi kinh hãi thấy lỗ liền chui, theo cổ họng trực tiếp chui vào trong bụng.
Vảy ma sát ống thực quản, đau nhức kịch liệt khiến mắt độc sư cơ hồ muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
Dư Quang thì rút con dao găm tẩm độc ở eo độc sư, trực tiếp rạch lên hai má độc sư: "Nói nhiều như vậy, bây giờ mồm ngươi dài ra làm gì?"
Nàng ghét nhất người khác ép mình phải theo lý lẽ của họ.
Độc sư cơ hồ ngạt thở, nhưng sự đau khổ của hắn vẫn chưa kết thúc.
Bởi vì Dư Quang đã rút từng ngón tay của hắn từ trong cổ ra, bẻ gãy, cùng nhau ném vào họng hắn, cùng máu làm hắn nuốt xuống.
Sau đó là độc phấn mang theo trên người hắn, Dư Quang thành công giúp hắn thử hết tất cả các loại độc phấn.
Cuối cùng dùng chỉ khâu vết thương trên mặt hắn lại.
Không thể không nói, đồ vật trên người độc sư mang tương đối đầy đủ, đủ cho Dư Quang giúp hắn may ra một hình xăm xinh đẹp.
Đợi Dư Quang làm xong động tác trong tay, trên người độc sư cũng phát sinh biến hóa rõ rệt.
Da của hắn bắt đầu nở ra, chỗ nổi mẩn đỏ chảy ra mủ hôi thối.
Tóc liền da đầu từng mảng lớn bong ra, con rắn nhỏ trong bụng dường như còn sống, bởi vì Dư Quang phát hiện bụng độc sư đang gồ lên từng khối nhỏ.
Chắc là rắn nhỏ muốn chui ra từ trong bụng.
Vẻ mặt độc sư đau khổ dị thường, trước kia toàn dùng người khác thử thuốc, bởi vậy độc sư đây là lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc được, thì ra khi hắn cùng độc dược xuống bụng, lại là chuyện đau khổ đến như vậy.
Lúc này trời đã tờ mờ sáng, theo ánh bình minh đầu tiên xuất hiện, thân thể mục rữa của độc sư càng phát nghiêm trọng.
Chỉ thấy hắn trừng mắt nhìn Dư Quang: "Ha ha ha..."
Dư Quang cười khẽ nhìn độc sư: "Ngươi đang cầu ta giết ngươi sao?"
Trong mắt độc sư bắn ra ánh cầu xin, đối với hắn bây giờ, cái chết đã trở thành một loại giải thoát.
Vốn tưởng rằng Dư Quang sẽ không chút do dự động thủ, đã thấy Dư Quang nhẹ nhàng lắc đầu: "Đừng mà, thử thuốc là chuyện thú vị cỡ nào, có gì hay mà chết, ngươi đây là đang cống hiến cho sự phát triển của y dược quốc gia đấy."
Dứt lời, Dư Quang để chân lên vai độc sư, trực tiếp đá người xuống cây.
Độc sư ngã xuống đất phát ra tiếng kêu đau, da thịt trên người rách toạc, mang theo mủ đỏ vàng xen lẫn.
08: "..." Đây là ký chủ của hắn, dù là giết người, cũng phải cho người ta nghe một tràng đại đạo lý.
Sau khi độc sư rơi xuống đất, Dư Quang cũng từ trên cây nhảy xuống, nàng xem xung quanh hai vòng, sau đó nhặt mấy cây thảo dược đi về bên cạnh độc sư: "Nơi này quả nhiên không tệ, tùy tiện nhìn đều có thể tìm thấy độc thảo, khó trách ngươi sẽ đến đây hái thuốc."
Dứt lời, nhét từng cây độc thảo trong tay vào miệng độc sư: "Đứt ruột thảo, đi ngựa cần, thúy tước chúc, đều là đồ tốt cả, có thể mọc ở cùng một chỗ, cũng coi như phúc của ngươi."
Độc sư bị Dư Quang nhét một bụng độc thảo, cuối cùng chỉ có thể trợn mắt nhìn Dư Quang, không tiếng truyền đạt sự phẫn nộ của mình.
Dư Quang một mặt hiểu rõ gật đầu với độc sư: "Ngươi muốn nói là, ngươi muốn chém ta thành muôn mảnh, làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ta đúng không."
Nghe được tiếng khọt khẹt trong cổ họng độc sư, Dư Quang nhẹ nhàng gật đầu: "Ta lại đoán đúng rồi." Nàng vẫn thông minh như vậy.
Nhét một cây độc thảo khác vào miệng độc sư, Dư Quang nhếch môi: "Chém thành muôn mảnh hiện tại ngươi làm không được rồi, may là ta còn có thể.
Về phần có thể bỏ qua cho ta hay không, điểm này ta không lo, bởi vì ta sẽ làm cho ngươi ngay cả quỷ cũng không làm được."
Lại một cây độc thảo nhét vào miệng độc sư, lần này, bên tai Dư Quang bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn: "Ngươi đang làm gì vậy?"
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã sau lưng, Dư Quang tránh sang bên cạnh hai bước, chỉ thấy một cô nương mặc váy dài màu vàng nhạt từ bên cạnh nàng nhanh chóng lướt qua, dang hai cánh tay chắn trước mặt độc sư: "Ngươi một cô nương, tại sao lại làm chuyện tàn nhẫn như vậy."
Đó là một cô nương trẻ tuổi có tướng mạo đáng yêu, một đôi mắt tròn xoe rất là linh động, lúc này đang tức giận nhìn Dư Quang.
Dư Quang cười khẽ nhìn cô nương: "Nếu ta không phải là nữ nhi, mà là đàn ông, thì có thể làm loại chuyện này sao?"
Trọng điểm chú ý của cô nương này, lại ngược lại với người bình thường.
Cô nương hiển nhiên không ngờ Dư Quang lại nói ra lời như vậy, trong lúc nhất thời có chút nghẹn lời: "Ngươi nói cái gì?"
Có phải nàng nghe lầm rồi không.
Dư Quang cười khẽ nhìn cô nương: "Ngươi rõ ràng thấy ta mặc váy dài, vừa nhìn đã biết là phụ nữ nhà lành, còn hắn một thân hắc bào, chỉ kém không viết lên mặt chữ ta là người xấu, vậy mà ngươi lại không hỏi ta chuyện gì đã xảy ra, chỉ vì ta là thân nữ nhi mà trực tiếp chỉ trích ta, ngươi thấy như vậy có hợp không?"
(hết chương này)
