.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 603: Thập nương tại kịch bản bên trong chuyên tâm xem diễn




Dư Quang vừa quay người lại, đưa tay bắt lấy mũi tên đang bay tới, sau lưng lại truyền đến tiếng gào thét của người đàn ông: "Ngươi làm gì sư muội ta?"
Chỉ thấy một người đàn ông dáng người cao lớn đang giận dữ nhìn Dư Quang, trên tay cung tên đã lại lần nữa lắp tên, lúc nào cũng có thể cho Dư Quang một đòn trí mạng.
Dư Quang tiện đà nhìn xuống hai người đang nằm trên mặt đất, độc sư hai mắt trợn trừng, đã chết hẳn, còn cô gái kia thì thất khiếu chảy máu, tay đang ôm một trái tim tàn khuyết không đầy đủ.
Dư Quang cười khẽ với 08: "Ta đã nói làm người không thể quá tham ăn mà."
08: "…Có đạo lý!" Túc chủ nói rất đúng, nếu không tham ăn thì người phụ nữ này cũng sẽ không bị trúng độc chết.
Người đàn ông dường như phát hiện Dư Quang thất thần, giọng càng thêm phẫn nộ: "Ta hỏi lại ngươi, có phải ngươi hại chết sư muội ta không?"
Hắn cùng sư muội xuống núi lịch luyện, vừa nãy chỉ thấy bên bờ sông có không ít thi thể, hắn dừng lại xem xét tình hình, sư muội thì đi tìm manh mối khác.
Nhưng khi hắn vừa định gọi sư muội rời đi thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của sư muội, lúc này mới vội vàng đến tìm người, ai ngờ sư muội lại bỏ mạng ở đây.
Sư muội là con gái duy nhất của sư phụ, được nâng niu như trân bảo, nếu sư phụ biết tin sư muội mất thì không biết sẽ trừng phạt hắn thế nào.
Nghĩ đến hậu quả khi sư phụ nổi giận, người đàn ông liền không khỏi run rẩy cả người, chỉ muốn tìm một người để lót đường cho mình.
Người phụ nữ này tự nhiên xuất hiện ở đây đã rất đáng nghi, sư muội chết chắc chắn có liên quan đến người phụ nữ này.
Dư Quang xoay xoay mũi tên trong tay, cười khẽ với người đàn ông: "Ngươi không xem sư muội ngươi còn cứu được không, lại trực tiếp đến hỏi có phải ta hại người, đây là muốn trốn tránh trách nhiệm sao?"
08: "…" Cảm giác túc chủ nhà mình ở thế giới này sẽ rất thoải mái.
Trong giọng nói của người đàn ông mang vẻ tức giận: "Nếu không phải ngươi, thì một người phụ nữ như ngươi sao lại xuất hiện ở nơi hoang vu hẻo lánh này, hơn nữa lại còn biết võ công, nhất định là có bí mật gì đó không muốn cho người khác biết."
Dư Quang cười hỏi lại: "Ngươi và sư muội ngươi không phải cũng thân mang võ công, không phải cũng xuất hiện ở đây sao? Sao, chẳng lẽ các ngươi cũng có bí mật gì không muốn người khác biết?"
Thật thú vị, đám người này dường như chỉ mọc mỗi cái miệng để mắng người khác.
Trong nhà bọn họ không có gương soi sao, không thì tìm chậu nước mà tự soi mình cũng tốt, sao cứ nhất định phải chạy ra đây làm xấu mặt mình.
Bị Dư Quang phản bác một hồi, người đàn ông cảm thấy bị sỉ nhục, gân xanh trên cánh tay nổi lên: "Rốt cuộc ngươi đã làm gì sư muội ta?"
Tốc độ xoay mũi tên trong tay Dư Quang trở nên chậm lại: "Ngươi không thấy sư muội ngươi đang moi tim người khác sao, tại sao nhất định phải đổ trách nhiệm lên đầu ta, chỉ vì tay ta không có vũ khí, muốn tùy tiện giết để vừa vặn giúp ngươi gánh tội phải không?"
Người đàn ông nhận thấy mình không thể cãi lại Dư Quang, trong mắt hiện lên vẻ hung ác, kéo căng dây cung chuẩn bị cho Dư Quang một kích trí mạng nữa.
Với loại phụ nữ vô lại này, hắn thực sự không có gì để nói, thà trực tiếp giết chết cô ta còn hơn, cũng có thể về trình diện.
Dư Quang nhìn người đàn ông: "Ngươi xác định?"
Sát ý vô cớ này đến thật là thú vị, thế giới kịch bản quả nhiên không có quy tắc gì cả, cho dù người này giết mình, mang xác mình về trình diện, thì phụ thân của cô gái kia e là cũng sẽ không bỏ qua cho hắn đâu!
Việc này khác gì việc tùy tiện giết một người qua đường rồi mang về trình diện đâu?
Trong giọng nói của người đàn ông mang theo vẻ hùng hồn: "Ngươi đáng chết."
Nếu không giết người phụ nữ này, thì làm sao hắn có thể chịu được cơn thịnh nộ của sư tôn.
Một giây sau, biểu cảm của người đàn ông từ hung ác chuyển sang kinh ngạc, vì hắn phát hiện Dư Quang vốn còn trong phạm vi công kích của mình đột nhiên mất dấu.
Người đàn ông đang chuẩn bị tìm Dư Quang thì cổ truyền đến một cơn đau nhức kịch liệt, bên tai lại vang lên giọng của Dư Quang: "Ta cũng thấy vậy, ngươi quả thực đáng chết!"
Người đàn ông còn muốn phản kháng nhưng tốc độ của Dư Quang quá nhanh, chớp mắt đã là hai mươi mấy nhát.
Cổ người đàn ông vỡ ra một vết thương dài, lung lay sắp ngã rồi "phịch" một tiếng đổ xuống.
Dư Quang nhìn mũi tên trong tay, ghét bỏ ném sang một bên, mũi tên yếu ớt ghim sâu vào tảng đá bên cạnh.
Dư Quang thì vỗ vỗ lớp bụi không tồn tại trên người, vậy nên nói khi ra tay thì động tác nhất định phải lưu loát, nếu thực sự dính máu lên người thì sẽ thật đáng ghét.
Người đáng chết cũng đã chết không sai biệt lắm, Dư Quang cũng không kiên nhẫn tiếp tục dây dưa với những người này, nhìn ngó xung quanh, tìm một con đường nhỏ không người nhanh chóng rời khỏi đây.
Không phải là nàng đánh không lại đám người này, chỉ là người tìm đường chết quá nhiều, nàng không quen mặc nửa bộ quần áo đi giết người, việc này sẽ làm nàng cảm thấy rất lạnh.
Mà hễ lạnh lẽo thì nàng sẽ nghĩ đến việc giết thêm người.
Rốt cuộc không có thứ gì ấm áp hơn màu đỏ.
Nhắc đến đây, Dư Quang đột nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng: "08, vị trí đầu sông của nguyên chủ cách chỗ này bao xa?"
Đây là lần đầu tiên Dư Quang hỏi 08 về vấn đề liên quan đến kịch bản, 08 xoắn xuýt một hồi lâu, mới do dự nói: "Túc chủ, chắc là không xa đâu ạ."
Khóe môi Dư Quang hơi nhếch lên: "Ngươi giúp ta xem xem nguyên chủ nhảy sông vào giờ nào, độ rung lắc của cây cối bên bờ khi đó là bao nhiêu."
Thỉnh thoảng nhờ 08 làm chút việc thì nó cũng sẽ bớt nói nhảm đi một chút.
08: "..." Hiện giờ nó mà nói không đoán ra được thì túc chủ có thất vọng không, có cảm thấy nó là đồ bỏ đi không.
Khó xử quá!
Nhưng nó chỉ là một hệ thống nhỏ bé thôi mà, làm sao có thể làm được nhiều việc như vậy chứ.
Đang nghĩ thì thấy Dư Quang đang ngồi xổm trên mặt đất, dùng tay đo đạc cái gì đó.
Sau đó hình như đã xác định được gì đó, nàng nhanh chóng bước về một hướng.
08: "..." Túc chủ nhà nó là đời trước làm người khó chịu lắm hay sao mà lại đi tìm cảm giác bay nhảy thế?
Đang nghĩ thì lại nghe giọng của Dư Quang truyền đến: "Ngươi có chắc chắn không đấy?"
08: "...Không, không có!" Nó sai rồi, nó không nên suy nghĩ lung tung.
Khóe mắt Dư Quang đều là ý cười: "Chăm chỉ làm việc đi, cho ta thấy ngươi thật ra không phải là đồ vô dụng."
08: "...À, được!" Lời của túc chủ hẳn là không có ác ý gì đâu, sao nó vẫn thấy có chút kỳ quái nhỉ!
Dư Quang chạy nhanh trong rừng, không bao lâu thì đã đến sườn núi.
Bên này có rất nhiều dã thú, ngày thường hay ra bờ sông uống nước, Dư Quang không bao lâu thì tìm được một cái hang động lớn.
08 còn tưởng rằng Dư Quang định tìm chỗ dừng chân, vừa chuẩn bị nhắc nhở Dư Quang cái hang này có vẻ hơi lớn.
Liền thấy Dư Quang vơ không ít lá khô ném ở cửa hang, lại dùng mấy hòn đá nhặt được trên đường gõ vài lần, những lá khô xanh vàng liền bốc cháy, một cột khói đặc trực tiếp xông vào trong hang.
Ngay lúc 08 đang tò mò không biết Dư Quang đang làm gì thì trong hang lại vang lên tiếng động, sau đó một con lợn rừng khổng lồ bỗng nhiên nhảy ra khỏi hang.
Nhìn con lợn rừng lớn như ngọn núi nhỏ kia, 08 nhất thời im lặng: Nó đã nói cái gì nhỉ, nó đã nói là cái hang này to hơn bình thường rồi còn gì!
Dư Quang đánh giá lợn rừng từ trên xuống dưới, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, rất tốt, đây chính là thứ nàng muốn!
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.