Nam hài bị Dư Quang quát đến vành mắt đỏ bừng, nhưng vẫn quật cường cứng cổ nhìn về phía Dư Quang.
Hắn chỉ là muốn cùng người phụ nữ này trao đổi ngang giá, người phụ nữ này dựa vào cái gì mà vu oan hắn như vậy.
Hắn. Thôi đi, hắn đúng là không muốn nhận những cái hảo ý khó hiểu kia, nhưng hắn lại rất thèm mấy khúc xương kia, từ sau khi a nương mất, hắn rất lâu rồi chưa được ăn thịt.
Thấy nam hài không đi, chỉ phồng má nhìn mình, Dư Quang cầm đồ đã xử lý xong đứng dậy: "Ta đi đây, muốn hay không tùy ngươi, tuổi tác không phải là cái cớ để ngươi không biết xấu hổ, nếu ngươi còn tiếp tục tự cho là đúng thế này, sớm muộn cũng sẽ chịu thiệt thôi."
Cái gọi là trao đổi ngang giá, nói trắng ra là không muốn cảm ơn mà thôi.
Đối với loại trẻ con có tiềm chất mắt trắng môi trề này, cô cũng không muốn tiếp xúc nhiều làm gì.
Nam hài không nói gì, chỉ lẳng lặng dùng tay sờ vào chỗ vá trên người mình, người tỷ tỷ này nói chuyện thật là không khách khí, nhưng hắn vẫn luyến tiếc mấy khúc xương kia.
Thấy nam hài từ đầu đến cuối cứ lẩn quẩn quanh mấy khúc xương, Dư Quang lấy kính mắt xuống nhét vào trong ngực.
Động tác này khiến 08 ngẩn người: Kí chủ muốn động thủ với đứa trẻ!
Ai ngờ Dư Quang thế mà cầm đồ nhanh chóng đi ra mép nước, bàng quang được cô xử lý xong ngâm nước liền nhanh chóng phồng lên, phồng như một quả bóng bay khổng lồ.
08: "..." Đây là cái đồ chơi gì.
Dư Quang hừ lạnh một tiếng: "Đây là hóa học."
Nói xong, liền một phát lao mình xuống sông.
Ký ức của nguyên chủ cho cô vô số linh cảm, cô cảm thấy mình có thể tìm được không ít đồ tốt ở dưới đáy sông.
08: "..." Vậy là vừa rồi ngươi làm cái kia là ống dưỡng khí thôi sao!
Một lát sau, bên bờ vang lên tiếng la thất thanh: "Có người ơi, có người rơi xuống nước, mau cứu người!"
Nghe cái giọng còn mang chút non nớt kia, 08 không nhịn được tặc lưỡi: "Kí chủ, kỳ thật đứa bé kia cũng xem như là một đứa tốt, ngươi nhảy xuống một cái như vậy, không chừng sẽ để lại bóng ma tâm lý cho nó đâu."
Dư Quang vừa lặn xuống vừa cười khẽ: "Chẳng qua chỉ là một con sói con chưa mọc lông thôi, nội tâm còn mạnh hơn ai hết."
Đường khâu miếng vá trên người chỉnh tề mà không tinh tế, dùng vẫn là vải màu lấy từ quần áo cũ.
Giày trên chân là sửa từ giày nữ đã thành người lớn, nhìn đường nối ở mặt lụa, đôi giày mới không đi quá mấy lần.
Dinh dưỡng không đủ, quen thuộc các vị trí có quả, hẳn là một đứa trẻ sống một mình.
Thời buổi này, một đứa trẻ có thể dựa vào chính mình sống sót đến bây giờ, nói nó là lang con cũng không quá đáng.
08: "..." Dù sao cũng đã hô cứu mạng vì ngươi, ngươi rộng lượng chút đi.
Con sông này còn hỗn loạn hơn Dư Quang nghĩ, ngoài mấy loài sinh vật dưới nước, mà còn có cả thuyền đắm và thi cốt bị buộc đá.
Thời đại này chắc vẫn chưa có công cụ chiếu sáng khi mò đồ dưới nước, thuyền đắm thì còn có thể nghĩ cách dùng dây thừng kéo lên bờ, những cái khác chỉ có thể trông chờ vào ông trời thôi.
Nếu là có người rơi xuống, cũng chỉ có thể chờ đến khi nào tự nổi lên.
Bởi vậy dưới nước có không ít đồ tốt, thậm chí còn có cả rương tế nhuyễn.
Dư Quang lặn xuống trong bóng tối mò mẫm, không bao lâu đã tìm được không ít vàng bạc tế nhuyễn.
Ước chừng đã đủ dùng, Dư Quang cho hết chỗ đồ vừa tìm được vào một chiếc rương lớn không biến hình, rồi mới kéo rương về hướng mặt nước.
08 có chút nghi hoặc hỏi: "Kí chủ, ngươi không phải tính đi tìm đồ của nguyên chủ bị ném xuống nước sao?"
Dư Quang cười khẽ chế nhạo nó: "Ta sao lại phải đi tìm đồ mà nguyên chủ đã ném đi, chẳng lẽ là vì chúng có ý nghĩa gì đặc biệt, hay là muốn tìm rồi đem chôn cùng với nguyên chủ."
Cô xuống nước tìm bạc là vì muốn để bản thân sống thoải mái hơn, chứ không phải là vì hoài niệm gì, lời của 08 này nói thật là kỳ quái.
Chỗ Dư Quang đang ở nằm ngay giữa sông, gần với hai bên bờ đông tây.
08 vốn tưởng rằng Dư Quang sẽ tìm một chỗ gần nhất để lên bờ, ai ngờ Dư Quang lại đi về hướng chỗ mà mình vừa nhảy xuống.
08: "..." Nếu như không quá hiểu rõ kí chủ, nó gần như cho rằng hành động bây giờ của kí chủ là vì không muốn để lại bóng ma tâm lý cho đứa bé kia.
Dư Quang kéo rương vừa đến bờ liền nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ: "Các người cầm đồ của ta, phải xuống giúp ta cứu người, đầu heo cũng phải để lại cho ta."
Da heo, xương cốt và chuyện xuống nước hắn đều không muốn, nhưng đầu heo thì nên là của hắn.
Khác với lúc nãy muốn khóc không khóc được, tiếng khóc lần này của nam hài lại có vẻ rõ ràng hơn.
Sau đó là mấy giọng nam trầm thấp: "Cẩu Oa Tử, những đồ này vừa thấy đã biết là đồ thừa của người khác, chúng ta mang về đều là cho gia súc ăn, sao lại thành của ngươi, chẳng lẽ ngươi đánh được con heo rừng lớn như vậy à?"
"Đúng đó Cẩu Oa Tử, vừa rồi ngươi bảo chúng ta xuống cứu người, bọn ta cũng xuống rồi, nhưng dưới nước chả thấy ai, cũng không biết bị trôi đi đâu, nhà ta vẫn còn việc, phải về đây."
"Cẩu Oa Tử, đừng khóc, đầu heo lớn vậy ngươi mang không nổi mà cũng ăn không hết, đợi lát nữa nhà ai trong thôn ăn cơm thì ngươi đến đó là được, chúng ta sẽ gắp cho ngươi một chút."
"Đúng đó Cẩu Oa Tử, đến lúc đó cũng không cần ngươi làm, đến nhà ai người ta cũng sẽ cho ngươi ăn thôi."
Nghe những giọng nam đó càng lúc càng xa, tiếng khóc của Cẩu Oa Tử cũng dần dần nhỏ lại: "Các ngươi quay lại đi, đồ đều là của ta, ta tự mình ăn là được, vì sao lại phải đến nhà các ngươi xin ăn, đã cầm đồ của ta, thì phải giúp ta cứu người chứ..."
Tiếng khóc ban đầu vọng ra xa, sau đó lại dần dần lớn lên.
Hình như là Cẩu Oa Tử chạy đi xa rồi lại chạy về.
Dư Quang kéo rương lên bờ, đặt rương mạnh xuống đất, vừa vặn đối diện với gương mặt nước mắt nhèm nhoẹt của Cẩu Oa Tử.
Bốn mắt nhìn nhau, tiếng khóc của Cẩu Oa Tử đột nhiên im bặt, ợ ra một tiếng nấc dài.
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn về vệt bẩn trên đất: "Thu dọn sạch sẽ quá nhỉ, không để lại chút nào cho ngươi luôn."
Lời của Dư Quang chuẩn xác không sai đâm thẳng vào chỗ đau trong lòng Cẩu Oa Tử, bờ vai của cậu run lên hai cái thật nhanh, sau đó oa một tiếng nhào về phía Dư Quang: "Bọn họ bắt nạt ta, cướp đồ của ta."
Dư Quang đưa tay giữ đầu Cẩu Oa, khống chế cậu trong phạm vi an toàn: "Chúng ta chưa thân nhau đến mức đó, ngươi đừng coi ta là người tốt."
Cô chỉ là đến xem náo nhiệt thôi.
Cẩu Oa nhìn Dư Quang vừa khóc vừa nức nở: "Ngươi đừng xuống sông, sông không có đồ ăn ngon, ngươi sẽ chết, chết rồi là hết đó!"
A nương bảo hắn phải đi kiếm ăn cho hắn, kết quả cũng cứ vậy mà chết, người tỷ tỷ này tuy rằng nói chuyện không khách khí, nhưng tốt hơn rất nhiều so với những người trong thôn chuyên nói lời vô nghĩa với hắn.
A nương đã nói, người sẵn sàng nói đạo lý với con, dạy con cách sống đều là người tốt, mất đi một người tốt là mất mát lớn.
Cho dù không nghe lọt tai thì cũng phải bày tỏ lòng cảm ơn với đối phương.
Cho nên, hắn thật sự không muốn để người tỷ tỷ này chết.
Nhưng người trong thôn đều thật quá đáng, nghe nói có người rơi xuống nước thì bọn họ lại chạy đến, nhưng nhìn thấy đám nội tạng heo và xương cốt kia thì lại trở mặt.
Chỉ đứng xa xa nhìn xuống nước một chút, sau đó liền bắt đầu dậm chân vào đồ trên mặt đất.
Nghĩ đến chỗ thịt kia đủ cho mình ăn mấy tháng, Cẩu Oa lại càng khóc thảm thương hơn, hắn nhớ nương, hắn không muốn một mình.
Dư Quang buông tay ra, tùy ý Cẩu Oa ngồi xổm dưới đất khóc cho thoải mái.
Tầm mắt lại hướng về chỗ không xa kia, bãi quả đã bị dẫm nát kia.
(hết chương này).
