Triệu Thiên Bá đã chìm sâu vào sự cảm động của chính mình, Dư Quang thì thản nhiên chỉ huy Triệu Thiên Bá đi về hướng kinh thành.
Đối với người không có quan hệ huyết thống mà nói, sự nỗ lực thầm lặng không có bất kỳ ý nghĩa gì, có một số việc nếu làm thì nên để đối phương biết.
Về phần có tính là CPU hay không, hoàn toàn xem tiêu chuẩn đạo đức của người đánh giá là bao nhiêu.
Chỉ cần nàng vui vẻ thoải mái, Triệu Thiên Bá cảm thấy vui mừng, những thứ khác đều không là vấn đề!
Kể từ khi biết Dư Quang muốn dẫn mình vào kinh thành, Triệu Thiên Bá vẫn luôn ở trong trạng thái tinh thần phấn chấn.
Lúc nào cũng dồn hết sức lực để tỏ lòng trung thành với Dư Quang.
Dư Quang tiếp nhận điều này vô cùng thoải mái, việc sai khiến Triệu Thiên Bá này cái hài tử, hoàn toàn không có bất kỳ áp lực tâm lý nào.
Cái dáng vẻ đương nhiên đó khiến 08 không khỏi líu lưỡi: Túc chủ nhà hắn tuyệt đối là đồ quỷ sứ.
Nhìn Triệu Thiên Bá kia vui vẻ cam chịu, hận không thể để Dư Quang sai khiến mình đến chết bộ dáng, trong lòng 08 chỉ còn lại hai chữ: Xứng đáng!
Cái này không phải tự tìm sao.
May mà Dư Quang cũng không hoàn toàn xem Triệu Thiên Bá như kẻ sai vặt.
Trên đường đi, Dư Quang truyền cho Triệu Thiên Bá những kiến thức mà nằm mơ cậu cũng không dám nghĩ tới.
Ngoài việc dạy dỗ giáo dục trong sinh hoạt, Dư Quang còn sẽ dạy Triệu Thiên Bá biết chữ khi rảnh rỗi.
Mỗi khi đến một thành trì, Dư Quang đều mua chút sách vở, dạy Triệu Thiên Bá tập viết đồng thời, còn cho Triệu Thiên Bá hiểu biết sự tình thực tế, các sách luận, luật pháp, thậm chí là đạo chế hành.
Triệu Thiên Bá như một miếng bọt biển, điên cuồng hấp thu kiến thức mà Dư Quang truyền cho cậu.
Triệu Thiên Bá ngược lại tương đối thích ứng với cuộc sống hiện tại, mấy tháng đi đường này, cậu thấy những phong cảnh khác với trước đây, đọc sách cũng ngày càng nhiều.
Huống chi Dư Quang cũng không bắt cậu học thuộc lòng, mà là dẫn dắt cậu kết hợp phong tục tập quán của các địa phương để hiểu những kiến thức cứng nhắc đó, đồng thời cho Triệu Thiên Bá lĩnh hội đầy đủ một từ ngữ mới mẻ.
Cải cách!
08 cảm thấy hành vi của Dư Quang có chút không đúng, nhưng để hắn nói ra chỗ nào không thích hợp thì hắn lại quên mất ngay.
Thật là 08 chỉ số thông minh không đủ phúc, Dư Quang lại thiếu không nghe lời nói phiền lòng.
Mấy tháng nay, Triệu Thiên Bá trưởng thành rất nhanh chóng, từ chỗ ban đầu ngay cả chữ cũng nhận không ra, dần dần biến thành sau này có thể chủ động đưa ra suy nghĩ của mình về kiến thức, và hỏi Dư Quang về những vấn đề đó.
Và Dư Quang luôn có thể nhanh chóng đưa ra câu trả lời của mình.
Ngoại trừ một số câu trả lời không quá tiêu chuẩn, việc giáo dục của Dư Quang không có bất kỳ vấn đề nào.
Nhờ phúc của Dư Quang, trên đường đi, 08 đã nghe không ít lời nói phá hủy tam quan của chính mình.
- Cái gọi là trao đổi ngang giá, thực ra không liên quan nhiều đến giá trị của bản thân vật phẩm, loại bỏ nhu cầu tâm lý của người mua, nói trắng ra thì là ai có côn lớn trong tay, đồ của người đó có giá trị cao.
- Thường nói bạo lực không giải quyết được vấn đề, không phải là ý đồ của người nắm quyền lực thực tế muốn tẩy não người khác, làm cho người ta càng thêm thuận theo, thì chính là hèn nhát đến cực điểm lo lắng người khác sẽ làm tổn hại đến lợi ích của mình.
Bởi vì đa số thời điểm, nắm đấm vẫn hữu dụng hơn nói chuyện, trừ phi ngươi gặp một người phân biệt phải trái như ta.
- Nếu ngươi muốn làm một quân tử, thì vĩnh viễn không cần thủ đoạn đê tiện, đối với thứ muốn có hết thảy cứ cướp đoạt trắng trợn.
Nếu ngươi muốn làm một kẻ tiểu nhân, thì phải thông minh hơn quân tử, trốn sau lưng cổ động người khác giúp ngươi cướp đoạt.
Hai loại người, có thể làm được cái nào cũng không tệ.
- Vĩnh viễn đừng nên tin bất kỳ ai, cũng không muốn giao sự an toàn của mình cho bất kỳ ai, trừ khi ngươi đã quyết định, cho dù chết dưới tay đối phương cũng không oán không hối.
- Khi trong tay ngươi có mấy người có thể sử dụng, lại không cách nào phân biệt được chân tình của họ, cứ thử khơi mào một chút từ bên trong, làm cho họ kiềm chế lẫn nhau, nói không chừng sẽ có nhiều kinh hỉ hơn.
Những đạo lý chỉ hay ở bề ngoài này nghe Triệu Thiên Bá say sưa, chỉ không ngừng gật đầu với Dư Quang: "A tỷ nói thật có đạo lý."
Triệu Thiên Bá cứ như vậy mà được Dư Quang giáo dọc đường, 08 cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, hắn luôn cảm thấy ánh mắt Triệu Thiên Bá hiện tại nhìn người đã thay đổi.
Chỉ có hai người đương sự vẫn như người bình thường tiếp tục phương thức dạy học trước đó.
Không hiểu nổi, 08 lại nghĩ đến lời của Dư Quang trước đây: Ngươi là ai không quan trọng, quan trọng là ta muốn ngươi là ai.
Chẳng lẽ câu nói đó không phải túc chủ tùy tiện nói ra để giữ hình tượng thôi sao?
Thấy sắp đến kinh thành còn một tháng lộ trình, Dư Quang ra tay cứu một đội áp tiêu tiêu sư.
Sự trùng hợp khiến 08 có chút nghi ngờ, có phải túc chủ nhà hắn cố tình đi tìm người gặp nạn không.
Nhưng dù sao đi nữa, Dư Quang quả thực đã cứu mạng những người này, bảo toàn hàng hóa của họ, cũng bảo toàn thanh danh của tiêu cục của họ.
Đây là Trấn Viễn tiêu cục đứng đầu kinh thành, vốn dĩ dựa theo địa vị của tổng tiêu đầu của họ trong giang hồ, xe hàng của họ sẽ không bị ai nhòm ngó.
Nhưng sự tình trên đời sợ nhất là ngoài ý muốn.
Chuyến hàng này có giá trị quá cao.
Thành, Trấn Viễn tiêu cục sẽ nâng cao danh tiếng một bước, bại, Trấn Viễn tiêu cục sẽ bị tổn thất nặng nề.
Nhưng đây lại là chuyến hàng mà tổng tiêu đầu không thể không nhận, bởi vì không đánh mà bại chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho toàn giang hồ.
Cân nhắc quá nhiều lợi hại được mất, tổng tiêu đầu vẫn là nhận chuyến hàng này, đồng thời phái toàn bộ tinh anh của tiêu cục đi, hộ tống hàng hóa vào kinh.
Mệnh có thể mất, nhưng thể diện của Trấn Viễn tiêu cục thì không thể mất được.
Cũng không biết ai đã tiết lộ tin tức xe hàng đi ra ngoài, khiến không ít kẻ liều mạng bất chấp nguy hiểm trở mặt với Trấn Viễn tiêu cục, cũng muốn xông tới cướp hàng.
Trên đường đi, họ đã bị tổn thất nguyên khí nặng nề, càng gần kinh thành, những kẻ cướp hàng càng điên cuồng.
Bọn người áo đen vừa rồi càng là trực tiếp vung đao chém giết, dường như tính muốn lấy mạng họ luôn.
Nếu không phải nữ hiệp này xuất hiện, có lẽ bọn họ đã đầu một nơi thân một nẻo, ân tình lớn như vậy, đương nhiên phải thành tâm cảm tạ mới đúng.
Dư Quang cười nhạt nhìn những người này, nhận lấy lời cảm tạ của đối phương đồng thời, cũng đưa ra một yêu cầu trong lời cầu xin của đối phương.
Sau khi về kinh, cho Triệu Thiên Bá đến tiêu cục học võ công cùng các tiêu sư.
Yêu cầu này khiến các tiêu sư vô cùng ngơ ngác, đã gặp những người đòi tiền bạc, muốn vật phẩm, muốn quan hệ.
Cũng gặp những người cái gì cũng không cần, chỉ muốn để lại tiếng tốt cho mình, yêu cầu của Dư Quang thế này không tính khác người, nhưng lại vô cùng bất ngờ.
Công phu của Dư Quang rõ ràng cao hơn bọn họ, xem quần áo cũng không giống thiếu tiền, tại sao lại cố ý đưa đệ đệ đến tiêu cục của họ.
Nhìn ra sự nghi hoặc của Trịnh tiêu đầu, Dư Quang rất biết điều giải đáp: "Ta muốn cho đệ đệ luyện võ, là muốn cho nó cường thân kiện thể, chứ không phải như ta, ra tay là phải giết người."
Câu này của Dư Quang khiến các tiêu sư hai mặt nhìn nhau, lời này nói ra, cứ như cô nương này là một kẻ cuồng sát vậy.
Nhưng nhìn những thi thể ngổn ngang trên mặt đất, mọi người cùng nhau trầm mặc, được thôi, kỳ thật cũng không khác nhiều.
Nữ tử này ra tay lưu loát, chưa từng thấy bao giờ, thủ đoạn kia ngay cả những tiêu sư như họ cũng phải kinh hồn bạt vía.
Người bình tĩnh nhất tại hiện trường ngược lại là Triệu Thiên Bá nhỏ tuổi nhất, lúc này lòng cậu tràn ngập vui vẻ, a tỷ gọi cậu là đệ đệ, cậu là đệ đệ của a tỷ!
—— PS: Trẫm không phải là người thích theo đuổi trào lưu, đã cố gắng ít dùng từ ngữ trào lưu trên mạng, nhưng từ CPU này hiểu là hiểu thôi.
Từ đó xác thực đơn giản dễ hiểu, nhưng vì không xuất hiện nguy hiểm cua đồng bò loạn, mọi người chịu khó một chút nhé.
(hết chương này)..
