Phát hiện Dư Quang không nói lời nào, Tử Du ngữ tốc càng lúc càng nhanh: "Ngươi không cần phủ nhận, hôm qua náo ra nhiều động tĩnh như vậy, vì chính là làm cho tất cả mọi người đều chú ý đến ngươi vẫn luôn ở cùng chúng ta, đã ngươi lợi dụng chúng ta, vậy ít nhất cũng cho chúng ta biết ngươi làm cái gì."
Bọn họ cần phải có tâm lý chuẩn bị.
Triệu Thiên Bá kinh ngạc nhìn Tử Du, có chút không rõ ý tứ của Tử Du.
Sư phụ đang nói cái gì vậy, cứ như là a tỷ làm chuyện xấu gì đó.
Giọng Dư Quang nhẹ bẫng truyền tới: "Ngươi có phải cảm thấy mình đặc biệt thông minh, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu ý đồ của ta."
Tử Du mím môi, khóe miệng vô tình giật giật, hắn có một loại ảo giác, lời Dư Quang sắp nói sau đó, tuyệt đối không phải là lời hắn muốn nghe.
Quả nhiên, liền nghe Dư Quang bật cười khẽ: "Nếu ngươi thật sự thông minh, thì sẽ không hỏi cái vấn đề này.
Ngươi có nghĩ đến, nếu tối hôm qua ta chạy đi giết người, ngươi vừa hỏi như vậy, liền đẩy mình vào hiểm cảnh.
Nếu như ta giết người là vương gia quyền cao chức trọng, để đề phòng bí mật bị tiết lộ, ta rất có thể sẽ giết ngươi diệt khẩu."
Lời Dư Quang nói rất nhẹ nhàng, nhưng ý khinh bỉ trong lời nói đậm đến mức Tử Du không cách nào xem nhẹ.
Tử Du tốn rất nhiều sức, mới khiến cho mình trông có vẻ bình tĩnh một chút: "Tối hôm qua rốt cuộc ngươi đã đi làm cái gì?"
Trong giọng Dư Quang mang theo ý cười: "Giết người thôi, ta vừa mới đều đã nói rồi, ta xử lý một vị vương gia, tin hay không thì tùy ngươi."
Nàng vốn có thể không lừa người.
Trong giọng Tử Du mang theo phẫn nộ kìm nén: "Ngươi có thể đừng có nói đùa nữa được không."
Những gì hắn nói đều có thể là chuyện nghiêm túc.
Dư Quang cười vẫn ôn hòa: "Là ngươi không tin, hay là không muốn tin. Nói cũng đúng, lời này của ta vừa nói ra, ngươi liền không còn đường lui.
Nhỡ đâu lời ta nói là sự thật, dù ngươi có đi báo quan, cuối cùng cũng sẽ liên lụy, cho nên nói, ngươi thật sự không thông minh, vì cái gì lại tự cho là thông minh hỏi ta cái này."
Vì sao những người bên cạnh nàng ít nhiều đều có chút trở ngại về trí lực vậy, thật quá kỳ quái!
Vốn Tử Du đã biết trong miệng Dư Quang không nói được lời tốt đẹp, bị mắng cho một trận thế này, ngoài bực tức ra, không hiểu sao lại xuất hiện một loại cảm giác nhẹ nhõm 'quả nhiên bị mắng' vậy.
Hắn cúi đầu, hồi lâu mới nói ra một câu: "Ngươi lợi hại, ngươi tốt nhất đừng nói nữa!"
Kỳ thực hắn không quá muốn biết sự thật.
Thấy Tử Du đầu hàng, khóe miệng Dư Quang chậm rãi nhếch lên: Nếu đã đầu hàng đến mức này rồi, sao còn kiên trì hỏi làm gì!
Còn Triệu Thiên Bá thì nắm chặt dây cương và roi ngựa trong tay, không biết đang nghĩ cái gì.
Phát hiện Triệu Thiên Bá hồi lâu không nói, Tử Du lấy khuỷu tay huých hắn một cái: "Tỷ ngươi đang đùa với ngươi thôi, đừng để trong lòng."
Thiên Bá vẫn còn là trẻ con, cũng không biết có nói ra những lời không nên nói hay không.
Triệu Thiên Bá mở mắt nhìn Tử Du, dường như thực muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Phải tôn sư trọng đạo, nếu không a tỷ sẽ không vui.
Tử Du: "..." Hắn vừa rồi dường như thấy được một tia khinh bỉ trong mắt Triệu Thiên Bá, đây là ảo giác à?
Xe ngựa sáng sớm đã ra khỏi thành, trên đường cũng không gặp phải quân truy đuổi, mà là bình an đến một bên bờ sông nhỏ.
Dư Quang như thường lệ bắt vài con thỏ béo múp míp về, để Triệu Thiên Bá lột da nấu nướng.
Còn bản thân thì ngồi ở dưới bóng cây nhắm mắt dưỡng thần.
Thấy Dư Quang dường như đã ngủ, Triệu Thiên Bá đưa thịt thỏ trong tay cho Tử Du, mình thì lén la lén lút đến cạnh Dư Quang: "A tỷ thật sự đã giết vương gia sao?"
Hắn vừa nãy đã biết a tỷ nói là sự thật, chỉ là tên Tử Du kia miệng không kín, hắn không dám chen vào nói.
Dư Quang mở mắt ra, cười nhàn nhạt nhìn Triệu Thiên Bá: "Nếu thật thì sao?"
Thấy Dư Quang thừa nhận chuyện này, vẻ mặt Triệu Thiên Bá càng thêm nghiêm trọng: "Bọn họ ở đâu, con đi giúp a tỷ đốt bọn chúng."
Sau khi a nương chết, hắn vẫn luôn sống cô độc một mình, a tỷ là sự ấm áp duy nhất trong sinh mệnh của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không để a tỷ gặp chuyện không may.
Về phần cái tên vương gia gì đó, thì có quan hệ gì với hắn đâu.
Cái kẻ đó thân phận cao đến đâu, mà không nhận hắn làm cha, hắn cũng chẳng nhận được chút lợi lộc nào, sao có thể so với a tỷ được chứ.
Hiện tại vấn đề duy nhất là ... ánh mắt Triệu Thiên Bá rơi xuống vẻ mặt ngưng trọng của Tử Du, hắn phải làm thế nào với lão sư này!
Đang nghĩ, liền nghe thấy tiếng Dư Quang vang bên tai: "Trước khi làm bất cứ chuyện gì, đều phải suy nghĩ rõ ràng, bởi vì có một số chuyện chỉ cần làm, liền không còn đường quay lại."
Triệu Thiên Bá kinh ngạc nhìn về phía Dư Quang: "A tỷ!"
A tỷ có phải biết hắn muốn làm gì không?
Nụ cười trên mặt Dư Quang nhạt đi chút ít: "Không ai sẽ can thiệp lựa chọn của ngươi, ngươi cũng có quyền làm những việc mình cảm thấy đúng.
Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, một khi đã đưa ra lựa chọn, cho dù ngậm nước mắt, cũng phải kiên định tin tưởng rằng những gì mình làm đều là đúng đắn, nếu không cả con người ngươi sẽ sụp đổ.
Và nữa, những lựa chọn mà ngươi đưa ra đều là chuyện của chính ngươi, về sau đừng dùng lời muốn nỗ lực vì người khác để chuyển dời cảm giác tội lỗi của bản thân.
Bởi vì khi đưa ra quyết định ngươi vốn không giành được sự đồng ý rõ ràng của người khác, vậy thì nhất định phải tự mình gánh chịu mọi hậu quả."
Giết người rất đơn giản, điều khó là ở việc không bị ác mộng giày vò trong những năm tháng về sau.
Triệu Thiên Bá cúi đầu ỉu xìu 'Ừm' một tiếng: "Con biết rồi a tỷ, con sẽ nghĩ kỹ rồi mới ra tay."
08: "..." Sói con này cũng không phải là đang nghĩ xem có nên xử lý Tử Du không đó chứ.
Bên cạnh có một người lúc nào cũng nghĩ đến việc chơi chết mình, không biết bóng ma tâm lý trong lòng Tử Du lớn đến mức nào.
Dường như cảm nhận được ánh mắt bức bách từ Triệu Thiên Bá, Tử Du cảnh giác ngẩng đầu: "Ta không ăn vụng, chỉ là nếm thử xem đã vừa vị chưa."
Đôi tỷ đệ này đúng là yêu ma giáng thế, đường đường là trạng nguyên như hắn, vậy mà bị coi như người làm công sai việc, đúng là không có đạo lý gì.
Dư Quang cười nhẹ nhàng nhìn Triệu Thiên Bá: "Ngươi không định bắt Tử Du nấu cơm đó chứ."
Ngoài đọc sách ra, Tử Du thực sự là một kẻ vô dụng.
Trên mặt Triệu Thiên Bá hiện lên vẻ chán ghét tương tự: "A tỷ ngươi đợi chút, con bây giờ đi nướng thỏ."
Hắn mới không ăn đồ do Tử Du làm.
Thấy Triệu Thiên Bá đi tới, Tử Du vội vàng đưa thỏ trong tay qua, vốn còn định phàn nàn hai câu thỏ nướng không được ngon, nhưng vừa thấy bóng Dư Quang giật mình, nhanh chóng ngậm miệng.
Tuy tiểu có thể tùy ý dạy dỗ, nhưng nếu đắc tội đại, thì xui xẻo chính là hắn.
Triệu Thiên Bá nhận lấy thỏ, quả nhiên phát hiện có một chỗ lớn trên bụng của một con bị cháy sém.
Phát hiện Triệu Thiên Bá có ý muốn mách tội với Dư Quang, Tử Du vội vàng nâng cao âm lượng: "Đồ vật nướng trên lửa, bị cháy sém một mảng là chuyện bình thường mà."
Hắn có cố ý đâu, huống chi ai lại để một người đọc sách đi nấu cơm chứ, bản thân việc đó đã là một sự sỉ nhục rồi.
Triệu Thiên Bá vốn đang áy náy vì ý định giết người đối với Tử Du trước đó, lúc này cũng không dám đối mặt với Tử Du, chỉ cúi đầu ỉu xìu "Ừm" một tiếng.
Nhưng Tử Du không phải người biết điều mà nhường nhịn, phát hiện thái độ của Triệu Thiên Bá thay đổi sau, trực giác liền thấy Triệu Thiên Bá đuối lý cãi cùn.
Đang trong trạng thái hưng phấn, nhất thời lên tinh thần, đối với Triệu Thiên Bá là một trận công kích cường thế, ý định phun cho Triệu Thiên Bá hoài nghi nhân sinh.
Đúng lúc hắn đang thao thao bất tuyệt không ngừng lại được thì Dư Quang bỗng đứng dậy.
(hết chương này)
