Nghe ra đối phương hạ lệnh đuổi khách, Dư Quang cười đáp: "Đương nhiên là có thể truyền bá vô hạn, nhưng những thứ này chỉ là hương vị phiêu đãng ra, giống như một cơn cảm vặt không ảnh hưởng đến toàn cục.
Chỉ khi nào cái bình vỡ tan, chất lỏng bên trong mới có thể hòa tan đầy đủ với không khí, rồi từ đó phát tán ra."
Uông Vũ nhìn ánh mắt Dư Quang tràn đầy xoắn xuýt: "Lúc trước ngươi chế tác xong, vì sao không trực tiếp phơi ra ngoài."
Như vậy cô cũng không cần phiền não đến thế.
Chỉ hương vị đã khiến dị năng giả mất đi dị năng, dược này hiệu quả thật quá bá đạo.
Mày mặt Dư Quang đều mang ý cười: "Nhiệm vụ gian khổ như vậy, đương nhiên cần người mang theo sứ mệnh đến làm mới có cảm giác nghi thức."
Người không liên quan như cô, đương nhiên chỉ cần xem náo nhiệt là được.
Thấy Dư Quang cười dịu dàng, Uông Vũ cảm thấy mình nhìn thấy một con cáo lớn lười biếng: Người này hẳn là đang hả hê trên nỗi đau của người khác đi.
Rốt cuộc sinh mạng con người trong mắt người này tính là gì.
Đang nghĩ ngợi, đã thấy Dư Quang đưa chìa khóa phòng đến trước mặt cô: "Đừng bắt cóc đạo đức ta, ngươi có thể không nguyện ý lựa chọn, phòng bị mang tiếng xấu, ta đương nhiên cũng vậy.
Không có đạo lý ngươi không làm gì, liền có thể giữ được thanh danh tốt, còn ta làm thuốc diệt trùng lại bị mắng, vậy về sau ai muốn làm việc nữa.
Ngươi sắp xếp nơi ở mới cho ta ở đâu, ta một ngày muốn ăn ba bữa, hai ngày tắm nước nóng một lần.
Để báo đáp, ngươi có thể giao cho ta bất cứ nhiệm vụ nào."
Cô không những nói có quy củ, còn là một người yêu thích công việc.
08: ". . ." Túc chủ nhà hắn thật là lắm lời.
Uông Vũ cũng bị Dư Quang nói cho lơ ngơ, một lúc lâu mới làm ra tư thế mời với Dư Quang: "Tôi dẫn cô đi."
Dư Quang cười gật đầu: "Được!"
Sau đó hướng phía sau bên trái đánh ra một quyền, kèm theo tiếng kêu đau đớn, một dị năng giả tàng hình khác nặng nề ngã xuống đất, mất đi dấu hiệu sự sống.
Ánh mắt Uông Vũ ngưng trọng nhìn dị năng giả trên mặt đất: Đây không phải người bên cạnh cô, là ai phái đến.
Dư Quang thì cười tủm tỉm dựa vào khung cửa nhìn về phía Uông Vũ: "Hay là ta đi trước nhé, cô tự mình đứng đây khóc một chút."
Uông Vũ bất đắc dĩ lắc đầu: "Tôi mang cô đi xem phòng trước đã."
Trước kia sao không phát hiện, Dư Quang thế mà lắm lời đến vậy.
Rõ ràng ý Uông Vũ là muốn bảo tồn dị năng giả, biểu cảm của Dư Quang cũng không chút nào không vui.
Thật ra lựa chọn này của Uông Vũ cũng là bình thường thôi.
Chỉ là mùi thuốc diệt trùng có thể khiến dị năng giả mất đi dị năng, lại sẽ không khiến zombie chết tại chỗ.
Nói cách khác, zombie mãi mãi về thực lực đều sẽ hơn dị năng giả.
Đạo lý đơn giản như thế, vì sao không ai nghĩ ra được.
Nơi ở mới của Dư Quang, ở vị trí khu dân nghèo gần tường thành.
Nơi này vốn là một hội sở, cách khu phát đồ ăn rất gần.
Tuy ồn ào một chút, nhưng tiện cho việc ăn uống.
Dù sao Dư Quang đã nói sẽ không ở căn cứ lâu, nơi này coi như phù hợp với cô.
Để phòng ngừa thuốc diệt trùng trên người Dư Quang rò rỉ, Uông Vũ trực tiếp lái xe kéo Dư Quang qua bên kia.
Vừa lái xe vừa giới thiệu tình hình nơi ở cho Dư Quang, ai ngờ vừa đến gần đại môn, đã nhìn thấy một Dư Nhã Nhã tiều tụy.
Tình huống Dư Nhã Nhã hiện tại vô cùng không tốt.
Vốn dĩ cô ta đã là người chú trọng dung mạo, trải qua đợt dày vò này, khiến cô ta ít nhất trông già hơn cả chục tuổi.
Nếu không nhờ sau này cướp xe người khác lái về, e là tình huống cô ta hiện giờ còn tệ hơn.
Cô ta là dị năng giả, chỉ cần bị kiểm tra hai tiếng là có thể vào căn cứ.
Ngược lại so với vợ chồng Dư gia còn đến sớm hơn một chút.
Dư Nhã Nhã cúi gằm đầu bước nhanh, không để ý đến ánh mắt đánh giá của người khác.
Lúc này, cô ta chỉ muốn nhanh chóng tìm được Vương Hạo Nghĩa, khiến đối phương cùng mình chơi chết Dư Quang.
Vì Dư Quang cho cô ta không chỉ là tổn thương về thể xác, mà là sự sỉ nhục về tinh thần.
Nhìn thấy Dư Nhã Nhã, khóe miệng Dư Quang lại nhếch cao hơn: "Đỗ xe, ta thấy muội muội ta rồi, muốn đi chào hỏi."
Uông Vũ kinh ngạc liếc Dư Quang: Tên này nhìn kiểu gì cũng không phải người trọng tình thân.
Đột nhiên, Uông Vũ nghĩ ra một câu trả lời hợp lý: "Mấy người pháp luyện thể Dư gia là thật sao?"
Hôm qua lúc An phụ An mẫu trở về trên người đều mang thương tích.
Nghe nói là Dư Quang đích thân ra tay.
Tưởng rằng chỉ là Dư Quang nổi điên, nhưng đi qua chẩn đoán, tình trạng cơ thể vợ chồng Dư gia lại tốt hơn so với tưởng tượng rất nhiều.
Chỗ thần bí trên người Dư Quang quá nhiều, ngược lại khiến Uông Vũ nghi ngờ tính chân thực của pháp luyện thể Dư gia.
Dù sao đây là tận thế, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Thấy Uông Vũ hỏi nghiêm túc, Dư Quang khẽ cười nói: "Đừng nghĩ nhiều quá."
Muốn mạnh lên nào có dễ vậy.
Dư Nhã Nhã đang cúi đầu đi về lãnh địa của mình, ai ngờ bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người.
Công kích trước đó của Dư Quang, khiến cô theo bản năng căng thẳng thần kinh.
Sợ cái gì, cứ cố tình cái đó đến.
Chỉ thấy Dư Quang cười nhẹ nhàng đứng đối diện cô ta: "Nhã Nhã, lâu rồi không gặp, tỷ tỷ rất nhớ em . . ."
Lời vừa dứt, Dư Quang đã xông đến bên cạnh Dư Nhã Nhã, trực tiếp đâm vào người Dư Nhã Nhã ba mươi hai nhát.
Nhân viên trị an của căn cứ vừa chuẩn bị tiến lên ngăn Dư Quang, liền bị Uông Vũ hét lại: "Việc mâu thuẫn gia đình của người ta, các người không cần qua đó."
Thấy Uông Vũ, mọi người vội vàng lui lại: "Vâng, hội trưởng."
Vẫn là ba mươi hai nhát đâm chuẩn xác như vậy, không chút sai lệch vào những vết thương cũ.
Dư Nhã Nhã quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt dữ tợn nhìn Dư Quang: "Cô muốn thế nào mới có thể buông tha cho tôi."
Người này lại trèo lên được Uông Vũ, xem ra đại thế của cô ta đã hết.
Dư Quang mặt dịu dàng nhìn Dư Nhã Nhã: "Nhã Nhã, sao em lại có thể nói như vậy, tỷ tỷ đương nhiên là yêu em, cho nên mới muốn nói được làm được nha!"
Âm thanh dịu dàng, nụ cười hiền hòa, kết hợp dao găm đang rỉ máu, lông tơ trên người mọi người đều dựng lên.
Dư Nhã Nhã vừa chuẩn bị xông vào không gian, bên tai đã vang lên tiếng khóc của vợ chồng Dư gia: "Nhã Nhã, trời ơi, sao con lại thương thành ra như vậy, chúng ta sao có thể xứng với ba mẹ con đã mất."
Dư mẫu chạy nhanh đến, lại trực tiếp khiến Dư Nhã Nhã ngã nhào xuống đất: "Nhã Nhã, Nhã Nhã đáng thương của ta."
Sau đó, Dư mẫu ngẩng đầu nhìn về phía Dư Quang, vừa dỗ dành vừa lắc đầu: "Dư Quang, sao con lại tàn nhẫn như vậy, con bé là em gái con, em gái ruột thịt của con."
Dư phụ thì lại càng đơn giản thô bạo hơn, trực tiếp giơ bàn tay lên, đánh về phía Dư Quang: "Xem mày làm chuyện tốt gì này."
Dư Quang lùi về sau một bước tránh được tay Dư phụ, vốn trên đùi Dư phụ đã có thương tích, cú giật mình này làm ông không thể đứng vững, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.
Dư Quang thì không chút do dự dẫm lên vai Dư phụ: "Ba, thực xin lỗi, con trượt chân, lần sau con nhất định chú ý."
Vừa nói, Dư Quang đã nâng Dư phụ từ mặt đất lên: "Ba, ba tốt bụng như vậy, chắc chắn sẽ không trách con có phải không."
Ba nói rồi, chỉ cần người khác nói xin lỗi, nhất định phải tha thứ.
Không tha thứ chính là không tốt bụng, không tha thứ chính là cắm dao vào ngực người khác.
Cô muốn làm đứa trẻ nghe lời!
Sao ngươi không trực tiếp giải quyết tận thế đi, đó là việc của bọn họ mà...
