Cùng ngày buổi tối, Ký Tư Nghị là bị người từ Thúy Hương các khiêng đi.
Nhìn cánh tay bị đánh gãy một cái, một cái chân cùng hai cái xương sườn không biết là thật hay giả của Ký Tư Nghị.
Tử Du yên lặng úp mặt xuống chậu nước rửa chén, nghĩ, ném người tổng hơn chịu khổ da thịt.
Ký Tư Nghị thân thể mặc dù bị thương nặng, nhưng tinh thần coi như không tệ, hắn nằm trên ghế mây giãy dụa nửa bò dậy nhìn về phía Dư Quang: "Ngươi đối với ta tốt đúng không."
Dư Quang vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn: "Ngươi đang suy nghĩ vớ vẩn gì vậy?"
Ký Tư Nghị vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Dư Quang: "Ngươi không phải là đang công báo tư thù, ngươi chỉ muốn giúp ta không phải vào cung đúng không?"
Đáp lại hắn là một cú đấm mạnh vào cằm của Dư Quang: "Đừng có suy nghĩ lung tung, ta đánh ngươi chỉ là vì ngươi đáng ăn đòn."
Còn việc không cần vào cung, cái đó chỉ là phúc lợi kèm theo.
Hiện giờ Ký Tư Nghị thương thành ra bộ dạng này, dù cho bị người mang vào cung đặt tại chỗ Xà tiệp dư, chắc chắn sẽ không có ai hiểu lầm hắn có ý đồ với Xà tiệp dư.
Rốt cuộc không có cái điều kiện gây án kia nữa.
Ký Tư Nghị vốn đã thương không nhẹ, cú đấm này xuống thì bị đánh ngất ngay lập tức.
Dư Quang thì cười nhẹ nhàng chỉnh lại kính mắt, tốt lắm, sự việc xử lý coi như thành công.
08: ". . ." Thật là, sau lưng nói xấu túc chủ thì coi đi, sao lại bị túc chủ phát hiện vậy.
Trong hoàng cung, Xà tiệp dư vừa nhậm chức đang được người vây quanh tản bộ.
Nàng cũng không biết vì sao sự tình lại phát triển đến tình trạng này, nàng chỉ là một nữ xuyên không bình thường, tại sao lại gặp nhiều chuyện kỳ quái đến thế.
Cho đến bây giờ nàng vẫn chưa hiểu rõ, sự việc tại sao lại phát triển đến tình trạng này.
Nàng vốn là một học sinh cấp hai, cả ngày đắm chìm trong tiểu thuyết không thể tự kiềm chế.
Rốt cuộc nàng từ nhỏ đã rất xinh đẹp, điều kiện gia đình cũng tốt, huống chi ba ba có bạn trai, mụ mụ có bạn gái, hai người mỗi ngày đều không về nhà.
Mà nàng cũng đã xác định sẽ đi du học sau khi tốt nghiệp cấp ba, cũng không phải là cái loại người muốn dựa vào thi đại học thay đổi vận mệnh, mỗi ngày không đọc tiểu thuyết thì là lên mạng cày phim.
Thời điểm đó nàng vô ưu vô lo, cả ngày ôm tiểu thuyết của mình huyễn tưởng mình chính là nữ chính trong truyện, có thể xuyên đến cổ đại nói một cuộc tình oanh oanh liệt liệt.
Không biết là do nàng quá xui xẻo, hay là do oán niệm quá lớn ảnh hưởng từ trường không gian, trong một lần đi nướng thịt, nàng vừa mở cửa nhà vệ sinh ra, liền tới cái thế giới quỷ dị này.
Cũng bởi vì nhuộm tóc màu trà bị coi là con lai… Được thôi, dùng ngôn ngữ thông tục thời đại này thì là xuyên (za) hai (chuông)!
Vừa đến cổ đại, nàng còn nghĩ cuối cùng mình cũng có thể giống như trong tiểu thuyết xuyên không viết, mở ra một phen sự nghiệp oanh oanh liệt liệt.
Tiện thể hướng đôi cha mẹ không có trách nhiệm kia chứng minh, chính mình cũng có thể làm nên sự nghiệp.
Nhưng những thứ đó tiểu thuyết miêu tả thì đơn giản, thực tế làm thì rất khó.
Nàng mỗi một thứ đều thử nghiệm rất nhiều lần, đều không ngoại lệ đều thất bại.
Nếu có thể quay lại thế giới ban đầu, nàng nhất định sẽ tát chết đám tác giả nói vớ vẩn đó.
Vì sao chỉ viết kết quả không viết quá trình, thật quá không có nhân tính, không biết có người còn coi tiểu thuyết là công lược à.
Hơn nữa sinh hoạt không tiện ở cổ đại cũng làm nàng khổ sở, không có điều hòa không có lò sưởi, không có giao hàng, không có đồ ăn nhanh và nước có ga.
Điều khiến nàng đau khổ nhất là người ở đây hoàn toàn không có nhân quyền.
Cái gã lừa cưới nàng, coi nàng là thiếp, khiến nàng bị người khác bắt nạt không nói, mỗi khi nhà có khách thì lại bắt nàng – một thiếp thị được sủng – hầu hạ khách ngủ qua đêm.
Bởi như vậy mới có thể biểu hiện ra coi trọng khách.
Mấy chuyện này đã không thể nhịn được nữa rồi, gã đó không chỉ khiến nàng sảy thai một lần, mà còn làm cho nàng biết một tin tức mới, đó chính là đệ đệ gã đã có được quyền thừa kế của nàng.
Nghe nói nếu gã kia chết thì nàng sẽ bị chuyển cho một gã khác giống như ngựa và lừa.
Chuyện này thì căn bản không thể nhịn.
Vì thế nàng lại lần nữa trốn chạy khỏi bộ lạc, vốn định đi tìm đại vương mà nàng đã cứu giúp, ai ngờ trải qua một phen gian nan, lại bị đưa vào cung.
Còn về thân phận tiệp dư này, Tái Hãn muốn nghiến nát một hàm răng.
Ai mà muốn làm cái thứ tiệp dư chó má này, nàng hôm qua chẳng qua là bệnh vái tứ phương thôi, chỉ muốn giữ cái mạng chó thôi mà.
Cái gã hoàng đế già đó đã bao nhiêu tuổi rồi, sao còn tơ tưởng tới nàng chứ.
Nếu không phải là mang cả thân xác xuyên không, tối qua nàng đã đâm chết tên hoàng đế chó đó rồi.
Cho đến ngày hôm nay, mỗi việc nàng làm đều là bị bức ép, tất cả vì cái mạng chó của nàng mà phục vụ.
Trong lòng không cam tâm Tái Hãn hung hăng bóp một đóa mẫu đơn đang nở rộ, mạnh tay giật một cái.
Vì sao những nữ xuyên không khác lại sống phong sinh thủy khởi, còn nàng, nữ xuyên không này lại khổ sở thế chứ!
Cung nữ bên cạnh cẩn thận nhìn vẻ mặt âm trầm của Tái Hãn: "Tiệp dư nương nương, ngài ngàn vạn lần đừng nóng giận!"
Tái Hãn cười gượng nhìn cung nữ: "Ta không tức giận mà, ta tốt vô cùng."
Vừa nói vừa đưa tay hái một đóa mẫu đơn khác: "Ngươi xem ta thật chân thành."
Có cách nào làm tên hoàng đế chó kia không gượng dậy được không, bao nhiêu tiền nàng cũng mua.
Nhìn những cánh hoa rơi đầy trên đất, cung nữ nhỏ không dám hé răng: Nương nương tiệp dư này tuy không ức hiếp cung nhân, nhưng việc làm cũng quá không theo quy tắc rồi.
Hai người đang nói chuyện thì thấy từ xa có một đoàn người tới.
Có thái giám nhỏ nhanh mồm nhanh miệng nhìn về phía bên kia: "Nương nương, là lục hoàng tử mới nhậm chức, ngài xem có muốn tránh đi một chút không ạ?"
Nương nương là tân sủng, lục hoàng tử thì là minh châu bị bỏ sót được bệ hạ tìm về từ dân gian, có thể tránh thì đương nhiên là nên tránh.
Tái Hãn lại bắt lấy một đóa mẫu đơn, một cái xoẹt liền giật rụng: "Tránh cái gì, ta không nhìn thấy ai cả à?"
Cái gì mà lục hoàng tử, nàng mới không quan tâm đâu!
Không đúng, cái lục hoàng tử này còn có chỗ hữu dụng, nàng có lẽ có thể thân cận đối phương hơn, cùng nhau mưu đồ chuyện lớn.
Trong lòng đã quyết định chủ ý, Tái Hãn cuối cùng cũng buông bó hoa trong tay, vẫy tay nhiệt tình về phía Triệu Thiên Bá: Nhìn bên này này, mau nhìn bên này này.
Lúc này Triệu Thiên Bá đang cùng các thái giám Ty Lễ Giám xác định tên của mình.
Lúc này thủ lĩnh thái giám Ty Lễ Giám là Trịnh Tư Lễ vẻ mặt khó xử nhìn Triệu Thiên Bá: "Lục điện hạ, ngài thực sự muốn dùng tên này sao, có cần hỏi ý bệ hạ không?"
Hắn có một loại trực giác, bệ hạ nhất định không thích cái tên này.
Nhưng tình hình bây giờ đã rõ ràng, nếu không có gì bất trắc, thì vị này chính là hoàng tử duy nhất trong cung.
Bệ hạ tuổi cao, nhiều năm trong cung không có tân hoàng tử sinh ra, bệ hạ lại còn nói để lục điện hạ tự đặt tên, cho thấy là sủng ái lục hoàng tử tới cực điểm.
Bọn họ vốn nên cố gắng lấy lòng sở thích của lục hoàng tử, nhưng tên lục hoàng tử đặt ra thật là khó nghe a!
Triệu Thiên Bá đã bình tĩnh: "Ta thực thích cái tên này, các ngươi cứ lo mà định ra là được, còn lại ta sẽ tự mình nói với phụ hoàng."
(hết chương này)
