.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 648: Thập nương tại kịch bản bên trong chuyên tâm xem diễn




Nghe được thanh âm của hoàng đế, Tái Hãn trên người nổi lên từng lớp da gà, nếu không phải lúc này đang đứng trước mặt đám người, trời biết nàng có bao nhiêu muốn quay người bỏ đi.
Ai thèm một lão nam nhân chiếu cố, nàng hận không thể lột da mình ra.
Những cung nữ nhỏ dưới đất thì lén ngẩng đầu, liếc trộm hoàng đế, khi bị phát hiện thì nhanh chóng cúi đầu xuống.
Hoàng thượng lại đặc biệt thích xem dáng vẻ lê hoa đái vũ của nữ nhân, nhìn bộ dáng của cung nữ nhỏ, lòng hoàng thượng chợt thắt lại, như bị vật gì đó nắm lấy, lập tức tiến lên đỡ người dậy: "Ngươi tên gì?"
Tay cung nữ nhỏ run lên, nàng muốn phản kháng, muốn khóc lóc kể lể, nhưng cuối cùng vẫn phải nuốt tất cả bất cam vào bụng: "Bẩm bệ hạ, nô tỳ là Tiêu Ngưng Nhi."
Vì sao, vì sao ông trời lại bất công với nàng như thế, thái giám chết đâu rồi, sao không đến cứu nàng, chẳng lẽ nàng không phải là người quan trọng nhất của thái giám chết đó sao?
Thấy Tiêu Ngưng Nhi bị hoàng đế kéo trong tay, Tái Hãn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, tốt quá, tốt quá rồi, cẩu hoàng đế đi tìm người khác đi, nàng không hầu hạ nữa.
Hơn nữa cái Tiêu Ngưng Nhi này nhìn có vẻ còn khiến hắn vừa mắt hơn nàng nhiều.
Ngay khi Tái Hãn đang âm thầm lẩm bẩm trong lòng bảo cẩu hoàng đế nhanh cút đi thì hoàng đế đột ngột quay đầu nhìn nàng: "Trẫm hôm nay có chính sự phải xử lý, khanh khanh nhớ nghỉ ngơi sớm, không cần chờ trẫm."
Cả hai đều là những tiểu mỹ nhân khiến hắn đau lòng, bỏ lỡ ai đều lo sẽ tổn thương đến người còn lại.
Tái Hãn cũng biết giữ mạng, miễn cưỡng nở một nụ cười vẫy tay với hoàng đế: "Ngài bận việc đi, ta ở đây ngắm hoa tiếp."
Cút xa một chút, ngàn vạn lần đừng tới tìm ta, ta bây giờ chỉ muốn mau chóng liên hệ với con trai ngươi chơi chết ngươi.
Nhìn thấy bộ dáng cười gượng gạo của Tái Hãn, hoàng đế trong lòng càng thêm áy náy, biết rằng nữ nhân trong cung này không thể nào không yêu hắn được.
Nhìn cảnh hoa rơi đầy đất hợp với tâm trạng của Tái Hãn, biểu tình trên mặt hoàng đế cũng dịu lại đôi chút: "Nếu khanh khanh không thích những bông hoa này thì sai người xử lý đi, ngàn vạn lần đừng làm tổn thương tay, ngày mai trẫm sẽ tới dùng bữa cùng khanh sau khi hạ tảo triều."
Tái Hãn cố nặn ra nụ cười: "Tạ bệ hạ yêu mến!"
Đối với cẩu hoàng đế, ai nuốt nổi cơm chứ.
Tiêu Ngưng Nhi thì lộ ra vẻ mặt mờ mịt, một giọt nước mắt trượt xuống theo khóe mắt: Sự tình không nên như vậy, nàng không phải là cô gái phóng khoáng đến từ ngoại vực như Tái Hãn.
Sao có thể cùng cha chồng mình ở bên nhau chứ, Triệu Cao đâu, tên Triệu Cao chết tiệt kia đi đâu rồi, vì sao không đến giải vây cho nàng.
Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn nàng bị cẩu hoàng đế giày xéo sao, hay Triệu Cao có hứng thú đặc biệt với việc cướp đoạt nữ nhân của phụ hoàng mình.
Dù sao thì cũng là người đời trước cầm tù nàng nhiều năm, nàng không tin Triệu Cao sẽ dễ dàng bỏ qua cho nàng như vậy.
Hoàng đế vừa mới quay đầu, liền thấy một hàng nước mắt trong veo trên mặt Tiêu Ngưng Nhi.
Tiêu Ngưng Nhi khác với Tái Hãn, Tái Hãn là vẻ đẹp thuần túy, đẹp đến nghẹt thở.
Còn Tiêu Ngưng Nhi chỉ là tiểu gia bích ngọc, không đến mức đẹp khuynh đảo lòng người.
Mà hắn là đế vương chốn nhân gian, sợi dây tơ hồng của Tiêu Ngưng Nhi trói buộc hắn không tính là quá nghiêm trọng.
Cho nên hắn rất dễ dàng lấy lại được tinh thần từ sự ảnh hưởng của Tiêu Ngưng Nhi.
Hoàng đế theo bản năng cau mày: "Có phải ngươi bất mãn điều gì với trẫm?"
Nhìn kỹ lại, nữ nhân này khóc cũng không đẹp, vừa rồi hắn đã sao vậy.
Thấy hoàng đế không vui, Tiêu Ngưng Nhi vội vàng quỳ xuống: "Ngưng Nhi được bệ hạ chiếu cố vô cùng vui vẻ, không biết cách báo cáo tổ tông thế nào nên trong lòng thấp thỏm lo âu."
Nàng rõ ràng là bị ép, vì sao còn phải liều mạng nịnh nọt người khác, nếu như đây là quyền lực, vậy thì hãy để nàng có được tất cả đi.
Nghe được những lời này, vẻ mặt của hoàng đế cuối cùng cũng thả lỏng, liền mang Lý Đức Hải bên cạnh nhanh chóng rời đi.
Biết mình không làm hoàng đế hoàn toàn hài lòng, Tiêu Ngưng Nhi chỉ có thể nhanh chóng đuổi theo.
Chỉ là đến chỗ ngoặt, nàng quay đầu lại oán hận nhìn Tái Hãn một cái: Đợi đến khi nàng đắc thế, nhất định không tha cho nữ nhân chết tiệt này.
Triệu Thiên Bá nhanh chóng trở về tẩm cung của mình, liền rót liên tiếp hai chén trà, mới rốt cuộc thả lỏng được tâm tình.
May là hắn chạy, nếu không sợ rằng sẽ bị hai nữ nhân kia ăn tươi.
Ngoại trừ a tỷ ra, nữ nhân thiên hạ này sao mà kỳ quái vậy.
Đang nghĩ thì liền thấy một thân ảnh mảnh mai bưng chậu đồng đi từ bên ngoài vào: "Mời điện hạ rửa mặt."
Biểu tình của Triệu Thiên Bá cứng đờ, ngẩng đầu lên nhìn người đến, đập vào mắt là khuôn mặt hơi có vẻ anh khí của một nữ nhân.
Triệu Thiên Bá rụt người lại phía sau: "...Ngươi vào cung hết bao nhiêu tiền."
Trong cung là nơi bí mật nhiều nhất, cũng là nơi không giấu được bí mật.
Nghe nói Tái Hãn kia vì được sủng hạnh mà không có rơi lệ hồng, lại vẫn được hoàng đế coi như châu ngọc nâng niu, khiến cung nhân không ngừng hâm mộ.
Còn hắn chỉ muốn biết rốt cuộc đối phương vào cung bằng cách nào.
Còn Tiêu Ngưng Nhi thì càng là sao chổi, kiểu nữ nhân này thì làm sao mà vào được cung.
Còn người trước mặt hắn đây, nghe nói hai huynh muội đều là người trong giang hồ, nhưng mới lên núi được một chút thì ca ca đã bị Tiêu Ngưng Nhi cùng tình nhân của nàng hại chết.
Muội muội ngã xuống sườn núi rơi vào xe ngựa của bọn họ, còn đè gãy chân Tử Du, cho đến bây giờ mỗi khi trời âm u mưa gió, Tử Du còn khóc la thảm thiết kêu đau.
Hắn nhớ lại lần trước đã ném người ở một y quán nhỏ trong thành, còn cự tuyệt ý muốn báo ân của đối phương.
Nào ngờ hai người thế mà vẫn còn có ngày gặp lại.
Thấy trong phòng không còn ai khác, Đoạn Kiếm Hồng đặt chậu đồng sang một bên, ôm quyền quỳ xuống trước Triệu Thiên Bá: "Cầu điện hạ giúp Đoạn Kiếm Hồng giết chết Tiêu Ngưng Nhi, sự thành thì mạng Đoạn Kiếm Hồng chính là của điện hạ."
Ai ngờ được, tên tiểu tử lạnh lùng vô tình khi trước thế mà lại là lục hoàng tử.
Triệu Thiên Bá yên lặng nhìn Đoạn Kiếm Hồng: "Đoạn Kiếm Hồng là ai?"
A tỷ đã nói, khi thề thốt hay báo danh hào ở bên ngoài, nhất định phải dùng tên khác, cho nên hắn muốn hỏi tên chủ khốn khổ là ai.
Đoạn Kiếm Hồng không nghĩ Triệu Thiên Bá lại có câu hỏi như vậy, lúc này lại chắp tay lần nữa: "Là ta!"
Nghe những lời này, thân hình Triệu Thiên Bá chợt lóe, nháy mắt đã đến bên cạnh Đoạn Kiếm Hồng.
Hắn cũng tò mò muốn biết, công phu a tỷ dạy cho hắn và Đoạn Kiếm Hồng học võ trên núi thì ai lợi hại hơn.
Thương thế trên người Đoạn Kiếm Hồng chưa khỏi được mấy tháng, đi đứng có chút vướng víu.
Trong lòng biết lục hoàng tử đang thử tài mình, lập tức xuất chiêu nghênh chiến, cố gắng thể hiện hết năng lực của mình.
Trước đó, nàng đã trở lại núi, sư phụ bảo đế vương tinh đã nhập chính vị, bảo nàng vào cung tìm chủ tử của mình, nói không chừng có thể lập công phò tá.
Cho nên nàng đã tới, còn tiện thể phát hiện ra kẻ thù của mình.
Dù nhìn ở góc độ nào, nàng cũng không thể rời khỏi hoàng cung này.
Cho nên được lục hoàng tử tán thành rất quan trọng.
Thấy Đoạn Kiếm Hồng nghênh chiến, động tác của Triệu Thiên Bá đột nhiên tăng tốc, đến chiêu thứ ba đã tháo hai tay Đoạn Kiếm Hồng, bóp lấy cổ Đoạn Kiếm Hồng, rồi dùng ngón tay làm đao đặt ở bụng Đoạn Kiếm Hồng.
Đoạn Kiếm Hồng không ngờ Triệu Thiên Bá lại lợi hại đến vậy, vừa chuẩn bị nhận thua, đã nghe Triệu Thiên Bá nghi ngờ hỏi: "Ngươi học trên núi nhiều năm như vậy, chỉ học được cách ăn bám và khoác lác thôi sao?"
(hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.