Hoàng đế cũng không quan tâm Tiêu Ngưng Nhi tâm tình tốt hay không tốt, hắn chỉ muốn biết chính mình có hay không tại bụng Tiêu Ngưng Nhi lưu lại giống.
Hận không thể một phát nhập hồn mới tốt.
Đợi đến khi hoàng đế đi rồi, Tiêu Ngưng Nhi lại bị treo ngược nửa canh giờ, mới rốt cuộc được người buông xuống.
Nghĩ đến sự tình mình gặp phải, Tiêu Ngưng Nhi ô ô yết yết khóc lên.
Thứ quý giá nhất của nàng, cứ như vậy bị người cướp đi, sớm biết còn không bằng cùng Lãnh Phong cùng nhau, chí ít Lãnh Phong trẻ tuổi hơn.
Thấy Tiêu Ngưng Nhi khóc thương tâm, cung nữ phụ trách hầu hạ nàng vội vàng đi lên khuyên bảo: "Nương nương, đây là bệ hạ ban ân cho ngài, không nên khóc a!"
Nếu chuyện này truyền đến tai bệ hạ, sẽ cho rằng nương nương bất mãn với bệ hạ.
Nương nương mệnh cứng rắn không sợ chết, nhưng các nàng còn muốn sống đến bình an ra cung chứ.
Người trong cung ai mà chẳng sợ chết, khi sinh mệnh và tiền tài được đặt trên cùng một đường cơ bản, bọn họ lựa chọn tuyệt đối không phải là tiền tài thứ ngoài thân kia.
Rốt cuộc trong cung thường xuyên sẽ xuất hiện liên lụy, nơi khác làm sai chuyện là chết một người, ở trong cung làm sai chuyện lại là chết cả nhà.
Biểu hiện rõ ràng nhất chính là Xà tiệp dư bên kia, Xà tiệp dư rõ ràng được sủng ái, cũng bởi vì tính tình có vấn đề, người bên cạnh đều sợ hãi mà nhao nhao rời đi, thà đi rửa bô còn hơn là ở lại bên cạnh Xà tiệp dư.
Vì phòng ngừa có một ngày Xà tiệp dư gặp chuyện, không đến mức liên lụy đến bọn họ.
Hiện giờ xem ra cái Tiêu mỹ nhân này còn không bằng Xà tiệp dư bớt lo, hay là nên tìm cách hoạt động đi.
Người trong cung còn đang các loại giày vò, Thúy Hương các sáng sớm lại yên tĩnh lạ thường.
Dư Quang ngồi ở bàn sách xem sổ sách, thỉnh thoảng dùng khăn che miệng lại nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, không có gì bất ngờ xảy ra mang ra mấy ngụm máu.
Giúp Dư Quang đại khái kiểm tra một chút tình huống cơ thể, 08 cẩn thận nhắc nhở Dư Quang: "Túc chủ, chúng ta đi thôi, nhiệm vụ đã hoàn thành."
Nguyên chủ là chết đuối, Dư Quang đến đây, phổi nguyên chủ đã sớm bị nước bẩn lây nhiễm nghiêm trọng, dù cho lực lượng linh hồn của Dư Quang mạnh mẽ đến đâu, thân thể này cũng đã đến nỏ mạnh hết đà.
Đặc biệt là phổi, chẳng những bị xơ hóa nghiêm trọng, thậm chí còn hấp thụ không ít ký sinh trùng.
Hiện giờ mỗi một hành động của Dư Quang, đối với cơ thể đều là gánh nặng không nhỏ.
Mặc dù túc chủ có thể kiên cường sống, nhưng nỗi đau bên trong đó vẫn phải ngạnh sinh sinh tiếp tục chống đỡ.
Nhìn bộ dạng túc chủ hiện tại, nó xem mà cũng cảm thấy đau lòng.
Dư Quang cười nhẹ nhàng ném chiếc khăn vào chậu than: "Bí mật đấy nhé!"
Sự việc nàng muốn làm còn chưa hoàn thành, tự nhiên không thể chết ngay bây giờ.
Quốc gia này rất yếu, nếu muốn để quốc gia cường đại lên, trước hết phải làm cho quân đội mạnh lên.
Quân đội khác với những nơi khác, tướng sĩ từ xưa đến nay đều là ai cho tiền thì theo người đó, nghe lời người đó, tiêu chuẩn có sữa là mẹ.
Lão hoàng đế chỉ thích hưởng lạc, đối với quân đội dưới trướng hết sức lơ là, tướng sĩ đối với quốc gia cơ bản cũng không có quy thuộc cảm gì.
Nếu không phải các tướng lĩnh còn bận tâm chút vinh dự gia tộc, phỏng chừng đã sớm mang theo thủ hạ binh lính tạo phản rồi.
Hiện giờ Triệu Thiên Bá muốn lên ngôi, nàng tự nhiên phải chuẩn bị đầy đủ quân lương cho đối phương, bổng lộc và đãi ngộ của tướng sĩ cũng phải tăng lên mới được.
Còn có thủy lợi và xây dựng cơ sở hạ tầng, chỗ nào cũng cần tiền, nàng không chỉ phải chuẩn bị năm năm quân lương, còn phải nuôi cho Triệu Thiên Bá một con gà mái có thể đẻ trứng nữa.
Tất cả những việc này, đều phải hoàn thành trước khi nàng rời khỏi thế giới này.
Nghe Dư Quang tính toán, 08 hồi lâu mới thốt ra một câu: "Túc chủ, ngươi thích Triệu Thiên Bá đến thế cơ à!"
Thế mà đến tương lai của đối phương đều đã tính toán xong, nói thích thôi vẫn còn chưa đủ!
Khóe miệng Dư Quang hơi nhếch lên: "Nếu không phải ta, bây giờ hắn cũng đã chọn con đường mà hắn thích hơn rồi, cuối cùng lại là ta xoay chuyển ý định của hắn."
08 nghi hoặc hỏi lại: "Nhưng đó là do chính hắn quyết định muốn làm hoàng đế mà, rõ ràng là chiếm tiện nghi rồi."
Chẳng phải túc chủ ghét nhất những người lật lọng sao!
Dư Quang ném chiếc khăn dính máu vào trong lửa: "Ngươi có nhớ lúc ngươi muốn làm chủ hệ thống không?"
08: "..." Câu hỏi này làm sao để hắn trả lời đây, đó chính là chủ hệ thống đó!
Dư Quang hít sâu mấy lần, cơn bỏng rát ở ngực truyền đến khiến nụ cười của nàng càng thêm tươi tắn: "Ngươi còn muốn làm chủ hệ thống, tại sao hắn lại không muốn làm hoàng đế, đừng nói với ta là không giống nhau nhé, về bản chất mà nói, thì đều như nhau cả."
Nỗi đau nhức này ngược lại làm cơ thể nàng ấm lên một chút.
Giọng 08 có chút ấm ức: "Túc chủ, vậy Triệu Thiên Bá muốn làm gì?"
Ánh mắt Dư Quang liếc nhìn tro tàn trong chậu than: "Chuyện mà hắn vĩnh viễn cũng không làm được."
Trong chậu than đó có tro tàn của bức họa mỹ nhân.
08: "..." Câu nói này cứ như là chưa nói vậy.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã gần hai tháng trôi qua.
Xà tiệp dư và Tiêu mỹ nhân đã trở thành hồng nhân trước mặt hoàng đế, cơ hồ ngang nhau về số lần hoàng đế vào hậu cung.
Tiêu mỹ nhân đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống trong cung, thậm chí còn mở ra chế độ tranh giành tình nhân, nghĩ đủ mọi cách để so cao thấp với Xà tiệp dư.
Còn Xà tiệp dư thì như thể husky nhập, hết lần này đến lần khác tìm đến Triệu Thiên Bá để nói chuyện.
Người lo lắng nhất, vẫn phải là lão hoàng đế.
Hắn hiện tại điên cuồng sủng hạnh hai phi tần trẻ tuổi, nhưng thân thể cả hai người đều không có động tĩnh gì.
Hắn tuổi tác đã cao, nguyên khí đã chẳng còn nhiều, đoạn thời gian này cơ thể lại càng thêm kém.
Mấy ngày này nhiệt độ giảm mạnh, hắn suýt chút nữa vì mắc thương hàn mà bệnh nặng.
Phát hiện bản thân mình không thể tạo ra được con, lão hoàng đế lại đem chủ ý đánh vào Triệu Thiên Bá, vẫn luôn nói Triệu Thiên Bá sủng một cung nữ không có tài cán gì, sao mà lâu như vậy rồi mà vẫn không có động tĩnh gì.
Hắn vô cùng bất mãn với Triệu Thiên Bá, nếu không phải đối phương là cốt nhục duy nhất của mình, hắn thậm chí còn muốn trực tiếp chơi chết người này, chứ không phải là để Triệu Thiên Bá sinh con nối dõi.
Còn việc Triệu Thiên Bá mười lăm tuổi sinh con có thể làm hư hại cơ thể hay không, điều đó cũng chẳng quan trọng, chính bản thân hắn cơ thể cũng đã không tốt rồi, dựa vào đâu mà Triệu Thiên Bá có thể sống khỏe mạnh chứ.
Điều này quá bất công với hắn.
Còn cái tên mới của Triệu Thiên Bá, Long Ngạo Thiên càng làm hắn tức giận hơn, cái tên dễ nghe bá khí như vậy, rõ ràng là chỉ dành cho thiên tử là hắn, dựa vào cái gì Triệu Thiên Bá dám dùng chứ.
Thật cho rằng chiếm thân phận hoàng tử là có thể làm hoàng đế à, còn phải xem hắn có đồng ý hay không nữa.
Đặc biệt là Tiêu mỹ nhân đã nhắc đến rất nhiều lần, việc Xà tiệp dư đi tìm Triệu Thiên Bá.
Điều này càng làm cho hoàng đế giận dữ, người khác thì thôi đi, tại sao đến cả con trai của mình cũng muốn thông đồng với nữ nhân của mình chứ.
Có phải tất cả mọi thứ của hắn, Triệu Thiên Bá đều muốn tranh giành một phen không.
May mà Triệu Thiên Bá vẫn luôn cự tuyệt Xà tiệp dư ngoài cửa, nếu không hắn thật sự không bỏ qua cho Triệu Thiên Bá rồi.
Đối với sự cố chấp của Xà tiệp dư, Triệu Thiên Bá cũng thực buồn rầu, cuối cùng vẫn phải đưa tin cho Dư Quang.
Tuy rằng đối với hành vi mình phải nhờ đến ngoại viện cảm thấy rất xấu hổ, nhưng hắn biết chỉ cần tìm a tỷ, sự tình nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa.
Dư Quang quả nhiên không làm hắn thất vọng, ngay buổi tối hôm đó đã đưa thư hồi âm, bảo hắn chuyển lời cho Xà tiệp dư, nếu muốn về nhà thì phải tìm đường sống trong chỗ chết, đêm trăng tròn giờ tý đi đường thủy là tốt nhất.
Nếu như muốn ở lại trong cung thì vào đêm trăng khuyết thị tẩm, có lẽ còn có một tia hy vọng.
(hết chương này).
