Triệu Thiên Bá mặc dù không biết Dư Quang có ý gì, vẫn là sai Đoạn Kiếm Hồng mang lời nói đến cho Xà tiệp dư.
Chẳng được mấy ngày, Xà tiệp dư liền đột nhiên biến mất khỏi cung.
Cùng lúc Tái Hãn biến mất, Triệu Thiên Bá đêm đó bỗng nhiên cảm thấy thần thanh khí sảng, cả người đều sảng khoái thoải mái hẳn lên.
Về chuyện Tái Hãn mất tích, Triệu Thiên Bá còn cố ý đi hỏi thăm Dư Quang xem đã xảy ra chuyện gì.
Dư Quang trả lời rằng Xà mỹ nhân đã đi đến nơi nàng nên đến.
08 cũng có thắc mắc tương tự: "Túc chủ, sao ngươi biết người xuyên không kia nhất định sẽ đi?"
Dư Quang một bên nhanh chóng xử lý công việc trên tay, một bên thẳng thắn trả lời: "Ta không biết, nhưng nàng nhất định phải biến mất khỏi thế giới này."
Nàng vẫn luôn biết thế giới này có người xuyên không, mà thế giới tiểu thuyết muốn triệt để lột xác thành quỹ đạo thế giới, điều đầu tiên cần bị tiêu trừ đương nhiên là người xuyên không.
Lỗ hổng của thế giới tiểu thuyết nằm ở thời điểm giao nhau giữa giờ Hợi và giờ Tý.
Đêm trăng tròn lại là thời gian mà những kịch bản dễ xuất hiện nhất trong tiểu thuyết.
Người xuyên không vào khoảng thời gian này dễ dàng trở về thế giới ban đầu của mình nhất.
Nàng chỉ làm người kia hư hư thực thực là người xuyên không thử xem một chút, không ngờ kết quả cũng không tệ.
Sau khi người xuyên không biến mất, Dư Quang đã có thể cảm nhận được quy tắc mới đang tạo ra, xem ra thời gian nàng rời đi càng ngày càng gần.
08 không hài lòng với lời giải thích của Dư Quang: "Túc chủ, nhỡ người đó không phải là người xuyên không thì sao?"
Vậy chẳng phải là túc chủ đã hại chết một người rồi sao?
Trong giọng nói của Dư Quang tràn đầy bất đắc dĩ: "Nếu nàng không phải là người xuyên không, ngươi nghĩ nàng sẽ đi tìm cái chết à!"
Haiz, tại sao không động não vậy, chẳng lẽ chỉ vì không có não sao?
08: "... Vậy ngươi thật sự sẽ để người xuyên không sinh con à?" Chuyển chủ đề thôi, vì lời của túc chủ đúng thật là chết tiệt có đạo lý.
Dư Quang cười đẩy mắt kính: "Lời nói dối nàng thôi, ngươi không tin luôn cả chuyện này chứ."
Không nói thêm lựa chọn thứ hai, sao có thể thể hiện ra cao thâm mạt trắc được.
08: "..." Túc chủ, ngươi thật là hư mà!
Vì việc Xà tiệp dư mất tích, hoàng đế đã nổi một trận lôi đình, thậm chí còn cho người vớt cả cái hồ lên.
Trong đó phát hiện không ít thi thể, nhưng không cái nào là Xà tiệp dư.
Hoàng đế giận dữ kéo dài rất lâu, lâu đến mức mất luôn hứng thú với Tiêu mỹ nhân.
Không biết vì sao, nữ nhân vốn yêu thích đến mức muốn để đối phương sinh con cho mình, giờ nhìn kiểu gì cũng thấy không vừa mắt.
Thậm chí còn có chút chán ghét, nữ nhân này dung mạo quá bình thường, đến cả phi tần lớn tuổi trong cung còn xinh đẹp hơn, trước đây mình bị thất tâm phong à?
Phát hiện mình sắp thất sủng, Tiêu mỹ nhân ngược lại có chút chủ động.
Cuộc sống trong cung thời gian này, làm nàng cảm nhận rõ ràng tầm quan trọng của quyền lực, hơn nữa cũng đã đắm chìm trong hạnh phúc cao cao tại thượng.
Vốn tưởng rằng Xà tiệp dư biến mất, mình có thể thành công thượng vị.
Nào ngờ hoàng đế lại ngày càng lãnh đạm với nàng, sự thất vọng này làm Tiêu mỹ nhân dần dần lo lắng, thậm chí nhiều lần tạo cơ hội đi gặp hoàng đế.
Đáng tiếc là nàng không hiểu rõ thói hư tật xấu của hoàng đế, trước đây khi nàng lạnh nhạt với hoàng đế, hoàng đế lại thật sự để ý đến nàng, nàng làm gì cũng đúng.
Giờ khi hoàng đế mất hứng thú với nàng, vậy thì đến thở nàng cũng sai.
Bị hoàng đế xua đuổi mấy lần, đến cả cung nhân cũng bắt đầu chậm trễ nàng.
Có lẽ vì vừa tức vừa hận, Tiêu Ngưng Nhi bị bệnh, nằm trên giường không ngừng hô hoàng thượng cứu ta.
Cung nữ vội đi mời ngự y, sau khi bắt mạch mới phát hiện, Tiêu Ngưng Nhi thế mà lại có thai.
Tin tức này vừa ra, quả thật là long trời lở đất.
Bất kể Tiêu Ngưng Nhi mang thai nam hay nữ, địa vị này xem như đã bảo toàn được.
Hoàng đế đối với việc này cũng khá vui mừng, thậm chí tự mình qua hỏi han Tiêu Ngưng Nhi ân cần, hận không thể móc tim ra cho Tiêu Ngưng Nhi xem.
Hắn quyết định, đợi đứa con này vừa sinh ra, chỉ cần là con trai thì sẽ lập làm thái tử luôn.
Hắn muốn xem xem tên Triệu Thiên Bá kia có thể làm gì được hắn, hoàng vị của hắn, hắn thích cho ai thì cho người đó, dù sao cũng không có phần của tên con trai đáng ghét này.
Triệu Thiên Bá đối với chuyện này ngược lại có vẻ tương đối yên tĩnh, thậm chí không hề giống như lần trước bị Tái Hãn quấy rối mà tìm Dư Quang cầu viện, mà là lẳng lặng nhìn hoàng đế nâng Tiêu Ngưng Nhi lên làm báu vật trong lòng bàn tay.
Tiêu Ngưng Nhi cũng dựa vào việc mang thai mà mạnh mẽ trỗi dậy trong cung, đã xem mình là hoàng hậu tương lai.
Chẳng bao lâu, chỉ ý phong làm thái nghi của Tiêu Ngưng Nhi đã được chậm lại.
Để thể hiện ân sủng, hoàng đế cố ý hạ chỉ cho Lục hoàng tử Long Ngạo Thiên tham gia lễ sắc phong của Tiêu Ngưng Nhi, cũng quỳ lạy Tiêu Ngưng Nhi làm lễ.
Lời này vừa nói ra, triều đình xôn xao.
Tuy ai cũng biết hoàng đế không yêu thích Lục hoàng tử này, nhưng bọn họ đều không ngờ sẽ là không chào đón đến như vậy, thậm chí còn đến tình trạng công khai giẫm đạp lên Lục hoàng tử để trải đường cho Tiêu Ngưng Nhi.
Nhưng Triệu Thiên Bá lại như thể không có chuyện gì xảy ra, vẫn cứ theo lệ ban học tập các loại tri thức, dường như căn bản không hề bị hoàng đế làm ảnh hưởng đến tâm tình.
Lại qua hơn một tháng nữa, cuối cùng cũng đến ngày làm lễ sắc phong của Tiêu Ngưng Nhi.
Dưới vạn con mắt nhìn chằm chằm, Triệu Thiên Bá xốc vạt áo chậm rãi quỳ xuống, tư thái, biểu tình, cấp bậc lễ nghĩa không một cái nào có thể bắt bẻ, tựa như là được khắc vào cốt tủy một cách trịnh trọng ưu nhã.
Tiêu Ngưng Nhi vừa ngẩng cổ, còn không cố gắng để lộ cái bụng bầu, sợ người khác coi nhẹ thân phận hiện tại của mình.
Hoàng tử thì thế nào, nàng lập tức sẽ là hoàng hậu, chỉ cần đứa con trong bụng vừa ra đời, tương lai nàng còn sẽ là thái hậu.
Triệu Cao cái tên thái giám chết tiệt này, vĩnh viễn cũng sẽ bị nàng giẫm dưới lòng bàn chân.
Chờ con trai nàng làm hoàng đế, nàng nhất định sẽ đem tên thái giám nhớ thương nàng này một lần nữa thiến cắt.
Chuột dưới cống ngầm, chỉ xứng ở mãi trong cống ngầm, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên.
Tiêu Ngưng Nhi nín thở, được cung nữ đỡ quỳ trên mặt đất, hai tay nâng quá đỉnh đầu, chuẩn bị tiếp nhận kim sách mà đời trước thấy còn không thấy được.
Thân thể nàng khẽ run, ai có thể nghĩ tới, nàng thế mà sẽ có ngày vinh diệu như hôm nay.
Bên cạnh nàng là một vị hoàng tử đang quỳ từ đầu đến cuối, những đại thần kia cũng đều khom lưng đứng.
Nhân sinh của nàng, đang từng chút một trở nên huy hoàng.
Ngay lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến.
Một đạo thân ảnh từ bên cạnh đột nhiên nhảy ra, xông thẳng về phía Tiêu Ngưng Nhi.
Ai cũng không nghĩ tới sẽ phát sinh tình huống này, những thị vệ kia đều đứng ở đằng xa, trong lúc nhất thời căn bản không kịp xông đến.
Hoàng đế thì cao giọng gọi hộ giá, sau đó trốn sau lưng Lý Đức Hải run bần bật.
Tiêu Ngưng Nhi thì la hét thất thanh: "Bảo vệ hoàng nhi của ta, bảo vệ thái tử!"
Ai biết đối tượng công kích của thân ảnh kia không phải là nàng, mà là một cung nữ cao ráo bên cạnh nàng.
Mọi người đều không ngờ đối tượng công kích của người này chỉ là một cung nữ, nhưng kết quả lại làm cho bọn họ hít một hơi lạnh.
Chỉ thấy thích khách tóm tóc cung nữ, đem da mặt của đối phương cùng nhau xé xuống.
Còn chưa để mọi người kịp kinh hãi, liền thấy một màn càng kinh sợ hơn.
Dưới lớp da mặt bị lột kia, lại là một gương mặt nam nhân.
Cung nữ nam giả nữ trang thấy chuyện bại lộ vừa chuẩn bị chạy, liền bị thích khách trực tiếp giật quần: "Lãnh Phong, ta xem ngươi còn chạy được đi đâu."
Lục hoàng tử thật thông minh, những thứ người giáo nàng đều đặc biệt hữu dụng.
(hết chương này)..
