.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 656: Thân ái yêu đương não




Đối mặt người phụ nữ đặc biệt mà cường đại như vậy, hắn động lòng có kỳ quái lắm sao. Triệu Thiên Bá là một hoàng đế tốt, trong thời gian tại vị, ông làm được mọi chuyện mà một minh quân nên làm.
Ở triều đình, ông phát triển kinh tế, chấn chỉnh triều cương, củng cố quân bị.
Ở hậu cung, ông tuân thủ nghiêm ngặt tổ huấn, khiến cho triều đình và hậu cung đạt được điểm cân bằng ổn định.
Về việc giáo dục các hoàng tử, ông đã chọn ra người kế vị xuất sắc nhất trong số các hoàng tử, còn lại đều phái đi khai khẩn mở mang bờ cõi.
Muốn tiền cho tiền, muốn người cho người, đánh hạ được bao nhiêu vùng đất thì ban cho đất phong lớn bấy nhiêu.
Việc ngu ngốc duy nhất ông từng làm, là bởi vì một giấc mộng, nhất quyết phải giết trưởng tử của một gia tộc không có tiếng tăm gì ở một thành nhỏ ven biển, còn trách cứ gia tộc này không giáo dục con cái tận tâm, trách lệnh cho ba đời nhà họ không được đi thi.
Chuyện này dù hoang đường, nhưng so với chiến tích của ông, căn bản không đáng nhắc tới.
Sau khi Triệu Thiên Bá chết không được hợp táng với nguyên hậu, mà được thái tử táng ở một nơi khác, nghe nói ở đó còn có một cái quan tài.
Về người ở trong đó là ai, thái tử cũng không biết, trong mộ thất cũng không có ghi chép liên quan.
Không lâu sau khi Triệu Thiên Bá chết, Tử Du, người thầy thụy lão sống đến trăm tuổi của ông, cuối cùng cũng tắt thở.
Nghe nói tinh thần vẫn còn tốt, trước khi lâm chung vẫn còn ăn uống, đột nhiên qua đời.
Người này trước kia quen biết Triệu Thiên Bá ở dân gian, dạy cho Triệu Thiên Bá không ít thứ.
Sau khi Triệu Thiên Bá đăng cơ, vẫn luôn được Triệu Thiên Bá lấy danh nghĩa đế sư cung phụng, ngược lại so với ông cữu thân của hoàng đế còn được thoải mái hơn.
Chỉ là người này cả đời không lập gia đình, ngày thường đặc biệt thích uống rượu, mỗi lần uống say là lại kéo người khoác lác, nói rằng ông từng gặp người phụ nữ tuyệt vời nhất thế giới, những người khác đều không lọt nổi vào mắt ông.
Hoàng đế không thích Tử Du uống rượu, mỗi lần chỉ cần Tử Du uống rượu thì sẽ trừng phạt người đưa rượu cho Tử Du.
Thật khiến người ta cảm khái hoàng đế coi trọng người thầy này như thế nào.
Nếu không thật lòng quan tâm, sao lại tức giận vì đối phương say rượu ảnh hưởng sức khỏe chứ!
Đế vương luôn là kẻ vô tình nhất trên đời, cho nên đoạn tình sư sinh này cũng được truyền thành giai thoại.
Tái Hãn từ từ mở mắt, lại phát hiện mình đang nằm trong một không gian trắng xóa.
Xuống nước không lâu, nàng đã phát hiện mình có thể đã mắc lừa, lục hoàng tử chắc chắn là cảm thấy nàng phiền phức, muốn lừa nàng nhảy nước tự sát.
Nàng đâu phải là rơi xuống nước xuyên không, sao có thể nhảy nước là có thể trở về thế giới ban đầu.
Bây giờ nàng hẳn là đang lên thiên đường rồi đi, có điều thiên đường này có thể thật nghèo, giống như bệnh viện vậy.
Đang nghĩ ngợi thì xung quanh mũi đã truyền đến mùi thuốc lá nồng nặc.
Cùng với mùi vị này xuất hiện, còn có một giọng đàn ông trầm thấp khóc: "Ngươi không có lớn cái đầu óc hả, lại hút thuốc ở trước giường của con gái.
Chúng ta tìm bao nhiêu năm mới tìm được đứa con gái bảo bối, nhỡ đâu vì ngươi hút thuốc mà hun cho con bé không tỉnh lại, ta, ta sẽ không xong với ngươi."
Tái Hãn: "...". Muốn mạng, giọng nói quen thuộc này không phải là ông bố hay 'xả súng' của nàng sao.
Nhưng ngay sau đó, giọng người phụ nữ quát lớn đầy thiếu kiên nhẫn: "Khóc khóc khóc, ngoài khóc ra thì ông còn làm được cái gì, bao nhiêu năm rồi, sao không có chút tiến bộ nào hết vậy."
Tái Hãn: "..." Đây không phải là bà mẹ nam tính tràn đầy của nàng sao!
Thiên đường vậy mà lại tốt thế, còn tặng kèm suất ăn bố mẹ nữa!
Dường như không cam tâm bị mắng, ông bố của nàng nhanh chóng nhào tới bà mẹ: "Ta liều mạng với bà!"
Ông bố tự cho mình là đúng, xưa nay không ngại đánh nhau với bà mẹ cũng là phụ nữ.
Còn mẹ thì lại là kiểu phụ nữ có xu hướng bạo lực với đàn ông, có thể hình dung được tình hình giao chiến của hai người.
Nghe tiếng xé rách trong phòng, Tái Hãn tuyệt vọng thở dài: Nàng trở về làm gì chứ!
Nhưng chính cái tiếng thở dài yếu ớt này, trong nháy mắt đã thu hút sự chú ý của hai người, hai người vừa giao chiến dữ dội lập tức xông tới mép giường của Tái Hãn: "Con yêu đã tỉnh rồi!"
Tái Hãn ngơ ngác nhìn vết cào trên cổ mẹ, cùng với dấu đấm trên mặt bố, có chút không hiểu hai người sao lại già đi nhiều như vậy.
Hai người vốn sống an nhàn sung sướng, tóc đã có chút hoa râm, ngay cả trên quần áo cũng đầy nếp nhăn.
Đâu còn có bóng dáng của thành viên hội thâm niên ngoại hình như trước kia!
Đang nghĩ ngợi thì nàng đã bị bố ôm vào lòng: "Con nhóc thối tha, làm ba sợ chết khiếp, con vừa mất tích đã là năm năm, có biết hay không là năm năm qua ba đều ngủ không ngon giấc!"
Mẹ tuy không nói chuyện, nhưng cũng dùng mắt nhìn chằm chằm vào nàng, dường như chỉ cần một chút lơ là thôi, thì nàng sẽ biến mất tại chỗ vậy.
Tái Hãn ngơ ngác nhìn hai người: "Hai người làm lành rồi sao?"
Sự việc xảy ra quá đột ngột, nàng có chút tiêu hóa không nổi!
Bố mẹ thì xem đây là lẽ đương nhiên mà nhìn nàng: "Chúng ta vẫn luôn rất tốt mà!"
Tái Hãn: "...". Hai người có phải cho là ta bị mù không.
Sau khi ba người tụ tập lại với nhau, mọi chuyện nhanh chóng được giải thích rõ ràng, nhưng chân tướng lại khiến cho Tái Hãn càng thêm câm lặng.
Bố mẹ không phải là không yêu nàng, họ chỉ là muốn thừa lúc còn trẻ đi chơi nhiều thêm vài năm.
Mà hai nhà đã cột lợi ích lại với nhau, Tái Hãn lại là đứa con duy nhất của họ đời này, bọn họ cũng sớm đã đem toàn bộ tài sản của mình đi công chứng, chuẩn bị để lại cho cô con gái duy nhất này.
Chẳng qua là cảm thấy Tái Hãn còn quá nhỏ, nên chưa nói cho nàng chuyện này.
Về phần những tình nhân bên ngoài có thể không vui hay không, hoàn toàn không tồn tại, những người đó yêu tiền, mà bọn họ lại có rất nhiều tiền, mọi người đều theo nhu cầu.
Còn việc không nhận điện thoại của Tái Hãn, là vì mẹ của Tái Hãn trước đó đã bị tên tình nhân nhỏ kia cố tình mang đi thám hiểm ở nơi rừng núi sâu không có sóng, nên mới bị Tái Hãn hiểu lầm.
Về phần cái gọi là duy trì tình cảm, thì là do Tái Hãn nghĩ nhiều, đã đem những lời nói dỗ dành tình nhân, coi thành sự thật chân tình, nên mới có màn dày vò này.
Bất quá mấy năm Tái Hãn xảy ra chuyện, bọn họ là thật sự sợ hãi phát điên và cũng tìm điên cuồng.
Những thứ hỗn tạp bên ngoài triệt để dứt hết, hai người cũng lại lần nữa chuyển về ở chung.
Mặc dù không thể giống như những cặp vợ chồng bình thường khác mà sống, nhưng cùng nhau sống qua ngày thì không có vấn đề.
Chỉ là vẫn như cũ phải tu luyện.
Sau khi nghe bố mẹ giải thích, Tái Hãn cảm giác đầu óc mình có chút không đủ dùng.
Tầm mắt của nàng từ từ di chuyển trên người bố mẹ: "Hai người rất yêu ta."
Bố mẹ gật đầu.
Tái Hãn: "... Hai người chưa từng có ý định vứt bỏ ta."
Bố mẹ tiếp tục gật đầu, họ đích xác không xứng đáng, nhưng họ thật không nghĩ tới chuyện vứt bỏ con.
Tái Hãn: "Hai người đi ra ngoài trước đi, con mệt rồi."
Cho nên nói, hết thảy đều là do nàng tự làm tự chịu cả thôi.
Cho rằng con gái vẫn không chịu tha thứ cho mình, hai người lại lần nữa ôm lấy Tái Hãn, sau đó mới lưu luyến không rời đi ra ngoài.
Nghe tiếng ồn ào bên ngoài lại vang lên, Tái Hãn dùng chăn che mặt, đây đều là cái quái gì vậy!
Nhưng hiện tại nàng thật sự rất vui!
Dư Quang vừa mới tiến vào một thế giới mới, bên tai liền truyền đến tiếng khóc của một người phụ nữ: "Cái con đàn bà ghê tởm đó thực sự quá độc ác, chị gái ngươi chết trong tay nó.
Kiến Nghiệp à, con nhất định phải cố gắng kế thừa gia nghiệp, tuyệt đối đừng để cho cái con đàn bà đó cướp đi đồ đạc của chúng ta."
Có lẽ là do người phụ nữ khóc quá bi thương, nên bỏ qua âm thanh non nớt đầy lo lắng: "Đại nương, chị gái nói không chừng vẫn còn cứu được, cô không gọi xe cấp cứu cho chị ấy sao?"
(hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.