.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 666: Thân ái yêu đương não




Nghe được lời nữ nhân nói, Đặng Thánh Ngôn đột ngột đứng lên, cuồng loạn gào thét với nữ nhân: "Dư Điềm Điềm điên rồi à, thế mà lại đem cổ phần góp vào, các ngươi có phải bị bệnh thần kinh không, cái gì tiền cũng muốn."
Hắn tâm tâm niệm niệm cổ phần nhiều năm như vậy, vậy mà bị Dư Điềm Điềm góp một phát, đó chính là cổ phần trị giá thị trường hai trăm tỷ.
Dư thị chính là một tòa kim sơn, hắn đào bới bao năm nay mới chỉ lay động được Dư thị một chút ít.
Cần biết tổn thất của Dư thị cùng thu nhập của hắn không phải tỷ lệ một chọi một mà là mười chọi một.
Có nghĩa là, nếu hắn muốn kiếm từ Dư thị một mục tiêu nhỏ, Dư thị ít nhất phải tổn thất mười mục tiêu nhỏ.
Nhưng dù hắn có bòn rút như vậy, Dư thị vẫn đứng vững.
Hắn vốn định đợi mình thăm dò gần xong thì sẽ lừa Dư Điềm Điềm bán cổ phần.
Đến lúc đó cầm được tiền rồi, sống chết của Dư Điềm Điềm không còn quan trọng nữa.
Ai ngờ hắn tính toán đâu ra đấy, nhưng cái con ngốc Dư Điềm Điềm lại đem cổ phần góp mất rồi.
Có chuyện gì cũng có thể thương lượng với hắn, cần thiết hắn cũng có thể chấp nhận sự uy hiếp của Dư Điềm Điềm, nhưng vì sao lại không qua được với tiền của hắn?
Có phải người phụ nữ này khi ra ngoài mua đồ đã bỏ não ở nhà rồi không, không thì sao lại làm ra chuyện tự đâm đầu vào chỗ chết như vậy.
Mắt Đặng Thánh Ngôn trợn tròn: "Cô đừng có mơ, tôi tuyệt đối không cho phép, đó là cổ phần của nhà họ Đặng tôi."
Không được, số cổ phần đó chỉ có thể là của hắn.
Dư Điềm Điềm muốn gì hắn cũng có thể cho, duy chỉ có cổ phần là không thể, đó là của hắn, của hắn!
Thấy bộ dạng hung hăng thở hồng hộc lúc này của Đặng Thánh Ngôn, nữ nhân ngả người về sau: "Xin lỗi Đặng tiên sinh, hạng mục quyên tặng đã đang tiến hành theo trình tự, công tác kiểm kê sẽ hoàn thành trong vòng mười ngày.
Xét thấy đóng góp của Dư nữ sĩ cho đất nước, đến lúc đó e là sẽ làm phiền Đặng tiên sinh bù đủ những khoản chi sai, dù sao thì Đặng tiên sinh cũng là người có học thức chú trọng danh dự, hẳn là sẽ không vì chút 'tiền lẻ' mà chịu khổ lao ngục chứ?"
Đương nhiên, chúng tôi tạo điều kiện thuận lợi cho Đặng tiên sinh như vậy cũng là xét đến nỗ lực của Dư nữ sĩ, tôi tin chắc rằng Đặng tiên sinh nhất định sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Đặng Thánh Ngôn hung tợn nhìn nữ nhân, mắt trợn trừng như chuông đồng: "Tôi muốn gặp Dư Điềm Điềm."
Mấy năm nay hắn dựa vào Dư thị đã kiếm được vài trăm triệu, cũng gây ra cho Dư thị tổn thất hàng chục tỷ.
Số tiền đó, dù có dốc hết tài sản dưới tên hắn cũng không đền nổi, vẫn phải tìm Dư Điềm Điềm nghĩ cách.
Tuy rằng đã có người ở trên can thiệp, nhưng chỉ cần Dư Điềm Điềm mở miệng thì ít nhất hắn có thể giữ lại tài sản hiện có.
Thật không ngờ con ngốc Dư Điềm Điềm lại làm chuyện ngu ngốc như vậy, lại khiến hắn sau bao năm phải một lần nữa cúi đầu trước Dư Điềm Điềm.
Trong lòng Đặng Thánh Ngôn bỗng có chút thê lương, hắn dường như lại quay về thời điểm năm đó khúm núm cầu hôn Dư Điềm Điềm trước mặt vợ chồng nhà họ Dư.
Bởi vì chuyện con cái mang họ Dư mà đến lúc sắp chết cha mẹ cũng không tha thứ cho hắn, đó là một khúc mắc trong lòng hắn mãi không qua được.
Dù con riêng của hắn ngày càng nhiều, mà từng đứa đều mang họ Đặng, cũng không bù đắp nổi sự hối tiếc trong lòng hắn.
Điều đó khiến sao hắn không oán hận Dư Điềm Điềm.
Mỗi khi nghĩ đến những chuyện này, Đặng Thánh Ngôn lại hận Dư Điềm Điềm đến thấu xương, có tiền liền muốn làm gì thì làm, có tiền thì có thể sỉ nhục người khác.
Bây giờ thêm một điều, có tiền thì muốn quyên bao nhiêu thì quyên, chẳng thèm quan tâm cảm nhận của người xung quanh!
Nhìn vẻ mặt như muốn tìm con ngốc Dư Điềm Điềm tát chết của Đặng Thánh Ngôn.
Nữ nhân hơi nhếch cằm lên: "Xin lỗi, trước khi kết quả kiểm kê có, Đặng tiên sinh không thể gặp bất cứ ai."
Bị kích thích quá lớn Đặng Thánh Ngôn đã hoàn toàn mất kiểm soát cảm xúc: "Cô làm vậy không đúng quy tắc."
Đừng tưởng rằng hắn cái gì cũng không hiểu.
Nữ nhân chân thành nhìn Đặng Thánh Ngôn: "Tuy nói như vậy có hơi quá đáng, nhưng tôi vẫn muốn nói rõ với Đặng tiên sinh, ở đây, quy tắc của tôi chính là quy tắc."
Cũng không phải là thái độ ngang ngược của cô, không muốn làm theo lẽ phải, chỉ là tình huống đặc biệt nên dùng cách đặc biệt.
Xem tin tức từ trên đưa xuống, mặc dù không biết vì sao người kia cứ nhất định phải dùng phương thức này để nhắm vào Đặng Thánh Ngôn, nhưng đối phương trả giá thật sự quá lớn.
Khi cần thiết, họ cũng có thể vì “sai sót” và “lơ là” của thực tập sinh mà “vô tình” quên mất Đặng Thánh Ngôn trong cái góc khuất này.
Đặng Thánh Ngôn cũng bị thái độ của nữ nhân làm tức đến không nhẹ: "Cô không thể làm vậy."
Ngón tay nữ nhân khẽ gõ lên tập tài liệu, thái độ vô cùng chân thành: "Thực tế là, tôi có thể!"
Đặng Thánh Ngôn lại lần nữa trợn mắt: "Cô tên gì, tin hay không tin tôi sẽ khiếu nại cô."
Thái độ của nữ nhân càng thêm chân thành: "Không tin, trên người tôi không mang thẻ tên, anh căn bản không biết tôi là ai, e là đợi đến khi kiểm kê xong, Đặng tiên sinh cũng không còn tâm trạng mà nghĩ đến chuyện khiếu nại."
Đúng lúc này, điện thoại của nữ nhân vang lên, thấy dãy số biểu tình của nữ nhân lập tức nghiêm túc.
Nghe điện thoại một hồi, trong mắt nữ nhân ánh lên vẻ hưng phấn: "Thật sao, tốt quá, bên tôi mọi thứ đều thuận lợi."
Dứt lời không quên làm ra tư thế đứng nghiêm: "Vâng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."
Cúp điện thoại xong, ánh mắt nữ nhân nhìn về phía Đặng Thánh Ngôn tràn đầy ánh sáng: "Đặng tiên sinh, cảm ơn sự cố gắng của anh và gia đình anh."
Phải cảm ơn Đặng Thánh Ngôn, nếu không có Đặng Thánh Ngôn, bọn họ có thể có thu hoạch lớn như vậy.
Hay là nói, nếu không phải Đặng Thánh Ngôn làm quá đáng, dồn người vào đường cùng, thì đối phương cũng sẽ không dùng cách này để cầu cứu bọn họ.
Đặng Thánh Ngôn thâm trầm nhìn nữ nhân: Chẳng qua là hai trăm tỷ cổ phần, cô gái này có cần phải trào phúng hắn đến mức này không, lẽ nào lại thật sự thiển cận đến vậy!
Đúng lúc này, Đặng Thánh Ngôn nhạy cảm nhìn thấy chiếc đồng hồ trên tay nữ nhân.
Quân đội, vậy mà lại kinh động đến quân đội, Dư Điềm Điềm ngốc nghếch rốt cuộc đã quyên cổ phần vào nơi nào vậy chứ.
Nữ nhân dường như phát hiện ra Đặng Thánh Ngôn có gì đó không đúng, cô nhẹ nhàng kéo ống tay áo vest lại: "Đặng tiên sinh, hôm nay nói chuyện với anh rất vui, tôi đã bắt đầu mong chờ lần gặp sau của chúng ta rồi."
Tuy rằng làm vậy không đạo đức, nhưng cô có một dự cảm, chỉ cần “hầu hạ” tốt Đặng Thánh Ngôn, Dư nữ sĩ chắc chắn sẽ rất vui.
Mà cô rất sẵn lòng giúp Dư nữ sĩ chuyện nhỏ này.
Thấy nữ nhân mở cửa chuẩn bị rời đi, trong giọng Đặng Thánh Ngôn tràn đầy sự vội vàng xao động: "Các người không thể giam giữ tôi cưỡng ép ở đây."
Nữ nhân lại lần nữa rơi vào trầm tư, sau đó nghiêm túc trả lời Đặng Thánh Ngôn: "Thực tế là, tôi có thể."
Dù không có sự can thiệp của họ thì chuyện của Đặng Thánh Ngôn vốn vẫn rất nghiêm trọng, chỉ là trước đó chưa bị điều tra ra mà thôi.
Đặng Thánh Ngôn hết lần này đến lần khác gặp khó, trong giọng mang theo sự khẩn cầu mà chính hắn cũng không hề nhận ra: "Rốt cuộc các người muốn tôi thế nào?"
Vấn đề này ngược lại còn dễ trả lời hơn câu trước, nữ nhân trả lời thẳng thắn dứt khoát: "Trong này có giường và toilet, mỗi ngày ba bữa cơm có người mang đến, cơm ở căn tin đồ ăn chay mặn kết hợp hoàn toàn sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt của Đặng tiên sinh.
Sau khi kết thúc kiểm kê, giao dịch quyên tặng của Dư nữ sĩ cũng sẽ hoàn thành, Đặng tiên sinh có thể nhân lúc khoảng thời gian này, suy nghĩ kỹ xem sau này phải làm thế nào để bù vào khoản thâm hụt kia."
Cùng với tiếng cửa sắt đóng sầm một tiếng vang giòn, Đặng Thánh Ngôn thất thần ngồi trở lại ghế: Xong rồi, toàn bộ xong rồi!
(hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.