Nghe được lời này, Dư gia phu thê cùng nhau rít gào: "Dựa vào cái gì!"
Kia là đồ vật bọn họ dùng mạng đổi lấy, vì sao một chút đều không giữ lại cho bọn họ.
Dư Quang cười vỗ vỗ vai bọn họ: Xem ra hai người này thiện lương cũng chỉ có vậy.
08 ngược lại có chút hiếu kỳ: "Túc chủ, hai người này không phải rất hiền lành à, vì sao bây giờ lại không chịu?"
Ánh trăng trắng hếu rọi lên mặt Dư Quang, khiến nụ cười của nàng có chút đáng sợ: "Từ trước đến nay, bọn họ hà khắc đều là với con gái bọn họ, bọn họ chỉ là chưa từng sống cuộc sống tốt hơn, nhưng cũng không nguy hiểm đến bản thân."
Bọn họ để nguyên chủ ăn bớt, mặc bớt, còn lại tiền cho người khác mượn.
Hai vợ chồng bọn họ đều là bát sắt, mỗi tháng đều có lương.
Chỉ là không có tiền tiết kiệm thôi, nhưng cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của họ.
Người chịu tội duy nhất chính là nguyên chủ, bởi vì nàng mới là người tạo ra chi phí phát sinh ngoài ý muốn cho gia đình này.
Cũng là cái cớ để Dư gia phu thê đòi nợ.
Bọn họ thừa nhận lòng biết ơn của người khác, hưởng thụ niềm vui được người ta tung hô.
Lý do đòi nợ là vì nguyên chủ cần đóng học phí, nguyên chủ cần mua tài liệu, nguyên chủ cần tích lũy của hồi môn.
Gán hận thù lên người nguyên chủ, duy trì nhân thiết thiện lương của mình.
Kiểu thiện lương gà mờ này, rất dễ sụp đổ khi liên quan đến chính bản thân mình.
Ít nhất người thật sự lương thiện sẽ không giúp người khác chôn xác sau khi họ giết người.
Trước đây nguyên chủ cho rằng Dư Nhã Nhã giết Tiểu Lục, liền không tính truy cứu.
Bây giờ biết chuyện liên quan đến Tiểu Lục, càng chọn tha thứ.
Có cô bạn gái như vậy, Tiểu Lục cũng là xui xẻo.
Phát hiện Dư gia phu thê còn muốn lên tiếng, Dư Quang đột nhiên vòng tay lại, đụng đầu hai người vào nhau: "Nên ngủ rồi, chúng ta ôm nhau trước khi ngủ nhé!"
Theo một tiếng "bịch" trầm thấp, Dư gia phu thê lại lần nữa trợn trắng mắt.
Dư Quang đứng dậy phủi lớp bụi không tồn tại trên tay: "Cha mẹ thân thể không tệ, thế mà nhanh như vậy đã ngủ say, hẳn là sẽ có giấc mộng đẹp."
08: "..." Gặp được túc chủ, đời này hai người này sợ là không có mộng đẹp đâu.
Đêm khuya, Dư Nhã Nhã từ trong không gian lóe ra, ai ngờ vừa mới lộ diện liền bị một cái lưới lớn chụp lấy.
Sau đó lưới lớn đột nhiên thít chặt, trói chặt cô ở bên trong.
Bên tai thì vang lên giọng nói trầm thấp của Uông Vũ: "Đưa về sở nghiên cứu."
Bọn họ đã chờ mười mấy tiếng, người này cuối cùng cũng xuất hiện.
Trong căn cứ không thiếu dị năng giả không gian, trước đây bọn họ từng nghiên cứu những dị năng không gian này, phát hiện mọi người không khác gì nhau, căn bản không có tình huống đặc biệt gì.
Nhưng hôm nay lại lần nữa lấy những tài liệu nghiên cứu đó ra, Uông Vũ bỗng phát hiện ra chi tiết mà bọn họ vẫn luôn xem nhẹ.
Dị năng giả không gian mặc dù có thể vào không gian của mình, nhưng không gian của bọn họ không có dưỡng khí.
Sau khi dị năng vượt quá sức chịu tải của cơ thể, còn sẽ bị không gian đẩy ra ngoài.
Nhưng Dư Nhã Nhã, tựa hồ có thể ở trong không gian dài hạn.
Nắm được thông tin này, Uông Vũ lập tức dẫn người đến bắt Dư Nhã Nhã.
Từ trước đến nay, tiểu đội Dư Nhã Nhã ở trong căn cứ luôn biểu hiện vô cùng bá đạo.
Mà Dư Nhã Nhã càng nổi tiếng là người thù dai.
Hiện giờ Vương Hạo Nghĩa đã chết, Dư Nhã Nhã tồn tại như vậy đối với căn cứ tuyệt đối là một mối uy hiếp, nhất định phải ra tay trước.
Phát hiện mình gặp phục kích, Dư Nhã Nhã giật mình, trực tiếp lách mình về không gian, sau đó xuất hiện cách vị trí bị bắt một mét.
Uông Vũ bắn kim gây tê, trực tiếp đâm vào một dị năng giả khác, người kia kêu lên rồi ngã xuống.
Dư Nhã Nhã nheo mắt, hung hăng nhìn về phía Uông Vũ: "Ngươi đây là muốn đối địch với ta."
Uông Vũ cũng không nghĩ đến, Dư Nhã Nhã thế mà có thể dùng không gian chạy khỏi sự trói buộc của họ.
Cô nâng súng gây mê, nhắm vào Dư Nhã Nhã vừa định bóp cò.
Đã thấy Dư Nhã Nhã lần nữa biến mất, sau đó xuất hiện ở một vị trí khác.
Đến lúc này, Uông Vũ mới phát hiện sự đáng sợ của Dư Nhã Nhã.
Bởi vì cô hoàn toàn không thể dự đoán được vị trí Dư Nhã Nhã sẽ xuất hiện tiếp theo.
Dư Nhã Nhã liên tục nhảy mấy cái, từ những phương hướng khác nhau tới gần Uông Vũ.
Khóe miệng nàng mang theo nụ cười lạnh như băng, ánh mắt nhìn Uông Vũ giống như Uông Vũ đã là người chết.
Uông Vũ nín thở đột nhiên quay người lại, cô cảm giác Dư Nhã Nhã sẽ xuất hiện sau lưng mình.
Ai ngờ sau lưng lại truyền đến cơn đau nhói do lưỡi dao đâm rách da thịt.
Uông Vũ lộ ra nụ cười khổ: Không ngờ Dư Nhã Nhã lại dự đoán được cả sự dự đoán của cô.
Ngay lúc Uông Vũ chuẩn bị chờ chết thì cơn đau trên người không tiếp tục nữa.
Ngược lại phía sau truyền đến tiếng rên đau đớn của Dư Nhã Nhã, cùng với giọng nói ôn nhu của Dư Quang: "Đã nói thấy ngươi một lần sẽ đâm ngươi một lần, sao ngươi không tin nhỉ!"
Khác với vẻ tàn nhẫn điên cuồng vừa rồi, nước mắt Dư Nhã Nhã đều đã rơi xuống.
Dư Quang tay trái siết chặt cổ nàng, tay phải không chút do dự vung đao.
Cho dù là đêm đen, đao của Dư Quang vẫn cứ vững vàng rơi trên vết đao cũ.
Dư Nhã Nhã sắp phát điên rồi, nàng thậm chí cảm thấy mình bị dị ứng với Dư Quang.
Hơn nữa nàng phát hiện, chỉ cần Dư Quang không buông tay, nàng sẽ không thể tiến vào không gian được.
Mãi đến khi Dư Quang buông nàng ra, sự cấm chế này mới được hóa giải.
Ban đầu là hai phút, sau đó là năm phút...
Nước mắt Dư Nhã Nhã càng rơi càng dữ dội: Nàng bỗng phát hiện, tốc độ tiến vào không gian của mình dường như càng lúc càng chậm.
Dư Quang buông tay ra, một bên giẫm lên cổ tay Dư Nhã Nhã, một bên nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Dư Nhã Nhã: "Nhã Nhã, sao em khóc vậy, nói cho chị biết, là ai bắt nạt em, chị sẽ báo thù cho em."
Dư Nhã Nhã & mọi người ở đó: "..." Đây là một kẻ điên mà!
Ngược lại Uông Vũ phản ứng trước, trực tiếp bổ cho Dư Nhã Nhã một mũi gây mê.
Xử lý xong Dư Nhã Nhã, Uông Vũ nhìn về phía Dư Quang: "Sao lúc này lại đến, không phải đã nói để cô chờ ở khu tây sao."
Vừa nói, vừa dẫn Dư Quang cách xa các dị năng giả.
Dư Quang cười tủm tỉm nhìn Uông Vũ: "Đói muốn ăn mì, nên ra ngoài tìm cô."
Tay nghề nấu cơm của người phụ nữ này cũng không tệ.
Uông Vũ bất đắc dĩ lắc đầu: "Với cái lượng cơm của cô, ai mà nuôi nổi."
Hai người trước sau lên xe, thấy dáng vẻ lười biếng của Dư Quang, Uông Vũ đưa tay lấy ra một gói bánh quy đưa đến tay Dư Quang: "Cảm ơn!"
Mặc dù lo lắng Dư Quang sẽ ảnh hưởng đến các dị năng giả khác, nhưng hôm nay cuối cùng là Dư Quang đã cứu mạng cô.
Món nợ ân tình này, cũng không phải một lời cảm ơn là có thể giải quyết.
Chỉ là có chuyện khiến cô không hiểu, vì sao vết thương của Dư Nhã Nhã lại phục hồi nhanh như vậy.
Dư Quang ngồi khoanh chân trên ghế phụ lái: "Không vội, cô bắt được Dư Nhã Nhã rồi, sau này có thời gian từ từ nói lời cảm ơn."
Dư Nhã Nhã cũng không phải là một mũi gây mê là có thể hạ gục được, quay đầu lại sợ là còn có giằng co.
Uông Vũ không nhịn được cười: "Cô không thể trông mong cho tôi tốt một chút à."
Cuối cùng, Uông Vũ lại nói thêm một câu: "Có thể nhốt Dư Nhã Nhã ở chỗ cô như vậy, đặt ở nơi khác, tôi không yên tâm."
Dư Quang lười biếng liếc Uông Vũ một cái: "Giá trị của bản thân ta rất đắt, cô sai khiến không nổi."
Uông Vũ lại lần nữa cười nói: "Tôi biết cô mặt lạnh tim nóng, nếu không cũng sẽ không chuyên môn ra ngoài cứu tôi."
Dư Quang đẩy đẩy kính mắt: "Đừng nghĩ nhiều, nếu không phải mì cô làm mùi vị không tệ, bây giờ đã bị người ta khiêng ra chôn rồi."
Thật không rõ những người này, không làm việc trao đổi lợi ích cho tốt, cứ thích dùng tình cảm ở đây.
Nói cứ như cô có nhân tính vậy.
(hết chương này)
