.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Phối Không Đi Tâm

Chương 724: Lừa đảo hiện hình ký




Tiến vào thế giới sau, bên tai Dư Quang lập tức truyền đến tiếng gầm rú phẫn nộ của một nam nhân: "Chẳng phải là bảo các người quay 24 giờ cùng nhau sao, người chết từ khi nào các người sao có thể không biết."
Đáp lại hắn là tiếng thở dốc của vài người, cùng sự thăm dò khiếp đảm: "Đạo diễn, phải làm sao bây giờ, chúng ta có muốn báo cảnh sát không?"
Nam nhân được gọi là đạo diễn âm thanh tăng lên: "Báo cảnh sát, ngươi chỉ biết báo cảnh sát, đợi báo cảnh sát thì sau này chúng ta còn làm ăn gì nữa."
Dứt lời, tay không ngừng vò tóc mình: "Để ta nghĩ xem, chúng ta bây giờ phải tìm ai giúp đỡ."
Hắn muốn tìm người tranh thủ trước khi chuyện này bung bét để dập tắt nó.
Đáng tiếc hắn vốn không phải là đạo diễn nổi tiếng gì, nếu không thì cũng sẽ không tìm một đám hoặc là hết thời, hoặc là không nổi, cùng đám hồ già vướng vào tin xấu đến làm chương trình truyền hình thực tế.
Nội dung chính của chương trình truyền hình thực tế này là dựng lên một tu la tràng, tìm một nơi non xanh nước biếc, đem những nam nữ đã từng có tai tiếng đều kéo đến ở chung với nhau ba tháng.
Tổ tiết mục mỗi tuần biên tập một kỳ phát trên mạng, mục đích là để khán giả khi xem chương trình, có thể cảm nhận được sóng ngầm trào dâng giữa những minh tinh và người nổi tiếng trên mạng này, sau đó suy đoán vô hạn về quá khứ của họ.
Trong thời gian này, cũng sẽ không ngừng điều chỉnh nội dung chương trình dựa trên sở thích của khán giả, nói muốn tạo nên chương trình thực tế chân thật nhất trong nước, trình diễn mặt thật nhất của sao sáng và người nổi tiếng trên mạng trước mắt mọi người.
Ai có thể nghĩ tới Dư Quang lại là một người yếu đuối như vậy, chỉ bị người vạch trần một chút tin xấu đã nghĩ đến tự sát.
Sớm biết vậy, đạo diễn nghiến răng đến rung cả hàm: Được thôi, sớm biết là như vậy, hắn vẫn sẽ lựa chọn đẩy Dư Quang ra để kiếm lượng truy cập, vì người kia đã trả quá nhiều tiền.
Gọi rất nhiều cuộc điện thoại, đầu dây bên kia rốt cuộc cũng kết nối, bên tai truyền đến giọng lười biếng thỏa mãn: "Tiểu bảo bối của ta có chuyện gì vậy?"
Đoán được đối diện tình hình gì, đạo diễn nhanh chóng thuật lại những gì đã xảy ra bên mình: "Dư Quang bây giờ tự sát rồi, ngài xem có thể sai người xuống để dập sự việc này được không."
Người đàn ông cười khẽ giọng thấp, trong giọng nói trầm thấp không mang theo bất cứ tình cảm nào: "Cô ta không phải tự sát, cô ta chỉ là đụng phải thứ không nên đụng mà dẫn đến đột tử, lát nữa ta sẽ sai người đến xử lý, các ngươi bây giờ cứ tiếp tục làm những việc nên làm, coi như là chưa có gì xảy ra."
Rõ ràng người đàn ông đã có tính toán, đạo diễn can đảm dò hỏi: "Chương trình này của tôi sẽ không bị cấm chứ."
Đầu dây bên kia không biết xảy ra chuyện gì, trong điện thoại giọng mũi của hắn càng thêm nặng nề: "Cấm thì sợ gì, ta còn có thể chuẩn bị cho ngươi một chương trình khác, hãy xử lý tốt chuyện này, tuyệt đối đừng nói lung tung."
Nghe thấy tiếng "tút tút" kết thúc cuộc gọi truyền đến từ điện thoại, đạo diễn lau mồ hôi lạnh trên đầu, dặn dò mấy trợ lý quay phim: "Mấy người thấy rồi đó, đây chính là sức mạnh của tư bản, quản tốt cái miệng của các người, bây giờ chúng ta ra ngoài, coi như là hôm nay các ngươi không thấy gì cả."
Các trợ lý quay phim nhìn nhau, sau đó đồng loạt gật đầu.
Bọn họ hiểu rõ, đạo diễn đã nhận được sự bảo đảm của ông chủ, chỉ cần bọn họ không thấy gì, thì chương trình sau bọn họ vẫn có thể tiếp tục làm cùng đạo diễn.
Một nữ nhân dán đến tuyến 18, sau lưng lại không có bất cứ chỗ dựa nào, ai lại vì cô ta mà ra mặt chứ.
Mọi người đều muốn nuôi sống gia đình, đương nhiên sẽ câm miệng chắc chắn.
Thấy bộ dạng biết điều của đám người, đạo diễn hài lòng gật đầu: "Kia ai ai ai, đỡ ta một cái, các người đóng kỹ cửa lại, coi như là không có ai vào."
Tính những người này thức thời, bất quá hắn thực sự rất sợ hãi, đến giờ vẫn đang run chân.
Mặc dù đạo diễn không gọi tên mình, nhưng người bị điểm mặt vẫn nhanh chóng bước đến đỡ vững đạo diễn đi ra ngoài.
Nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, Dư Quang vốn đang nhắm chặt mắt trong nháy mắt mở ra: "08, vì sao lại là thế giới hiện đại."
Theo thói quen, lần này nàng hẳn là bị truyền tống đến một thế giới cổ đại, trên thế giới vĩnh viễn không có bất cứ điều gì đột nhiên khác thường.
Chắc là có tình huống đột phát nào đó ảnh hưởng đến lần truyền tống này.
08 cũng nghi hoặc lật xem danh sách nhiệm vụ của mình, một lúc lâu sau mới nghi hoặc nói: "Ký chủ, tôi nhớ là tôi chọn một thế giới cổ đại, có thể là do tôi trượt tay chọn sai."
Dứt lời, 08 không vui vẻ nhìn cánh tay nhỏ gầy của mình: Ký chủ nhất định cảm thấy mình đặc biệt không đáng tin cậy.
Khóe miệng Dư Quang chậm rãi nhếch lên: "Không sao, chọn sai mà thôi, không phải là chuyện xấu gì."
Rốt cuộc chuyện như chọn sai như vậy cũng không phải thường xuyên xảy ra, trừ phi là không thể tránh thoát được sự sắp đặt của người có tâm.
Bất quá nghĩ cũng đúng, thế giới trước nàng biểu hiện ra hơi nhiều, đã gây ra sự chú ý của một số người rồi.
08: "..." Ký chủ thật thông tình đạt lý a, tự nhiên càng cảm thấy áy náy là như thế nào vậy.
Ngay lúc 08 bị sự quan tâm lặp đi lặp lại hành hạ của Dư Quang thì giọng nói của Dư Quang lại một lần nữa truyền đến: "Truyền kịch bản đi."
08 nhanh nhẹn lên tiếng, sau đó chuyển kịch bản cho Dư Quang, đây có lẽ là điều duy nhất trong nhiệm vụ mà hắn có thể giúp đỡ ký chủ.
Nghĩ thôi cũng thấy chua xót!
Người ủy thác của Dư Quang lần này là một nữ nhân sống tương đối uất ức.
Mà nguyên nhân khiến cô ta uất ức, là vì cô ta có một người mẹ phải nói là không ra gì.
Phụ thân của nguyên chủ qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ khi cô ta mười mấy tuổi, mẹ của cô Khổng Kiều đã cầm toàn bộ tiền bồi thường đi tái giá.
Để lại cho nguyên chủ chỉ có một bà nội thỉnh thoảng phát điên vì cái chết ngoài ý muốn của con trai, cùng với ông nội liệt giường lâu dài.
Biết núi lở miệng ăn cũng chỉ có chết đói, nguyên chủ dứt khoát bỏ học đi làm thuê.
Nàng từng rửa chén cho người, đi công trường khiêng gạch, còn từng lái máy đào, cần cẩu, vì kiếm tiền, nàng hầu như đã thử hết tất cả công việc vất vả.
Cũng may ông trời chiếu cố, vậy mà thật sự khiến nàng vùng vẫy đi lên từ biển khổ.
Một lần nhân cơ hội đi giao cơm cho tiệm ăn nhanh, nguyên chủ đã gặp được Bá Nhạc trong cuộc đời mình, một người chụp ảnh flat lay.
Người kia lúc đó đang cần một cô gái có ánh nắng tươi sáng, nụ cười chữa lành để chụp một tấm poster.
Nhưng yêu cầu của anh ta đối với người mẫu rất cao, tuyển rất nhiều người cũng không phù hợp với điều kiện của anh ta.
Ngoại hình của nguyên chủ vốn dĩ đã không tệ, sự đau khổ của cuộc sống càng làm cho nụ cười của nàng có thêm một phần phóng khoáng.
Chỉ một nụ cười tiêu chuẩn lúc đi giao cơm, đã khiến người chụp ảnh để ý đến nàng, sau đó lại càng dựa vào quảng cáo này mà tiến vào giới giải trí.
Bởi vì mình là người mới trong giới giải trí, nguyên chủ đã ký hợp đồng với một công ty quản lý dưới sự giới thiệu của người chụp ảnh.
Quy mô công ty này không tính là lớn, hợp đồng mà họ cho nguyên chủ là ba bảy, dù nguyên chủ cầm được ít tiền hơn một chút, nhưng tài nguyên lại không tệ, cũng không có những chuyện bẩn thỉu lộn xộn đó, sau khi ký hợp đồng, nguyên chủ bắt đầu dốc hết tâm sức vào sự nghiệp.
Khoảng thời gian đó, công việc của nàng càng lúc càng thuận lợi, người cũng càng lúc càng nổi.
Sau khi có tiền, nguyên chủ đã đổi một căn nhà lớn cho ông bà, mời cả người chăm sóc chuyên nghiệp cho họ.
Ngay lúc nguyên chủ dần dần xông lên vị trí hai ba tuyến thì mẹ của nguyên chủ, Khổng Kiều đột nhiên xuất hiện.
Những ngày tháng này của Khổng Kiều cũng không tệ lắm, bà đã tái hôn, có một người chồng cùng con gái riêng.
(Hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.