Thời gian quả thực là liều thuốc chữa lành mọi vết thương.
Điều này càng thể hiện rõ ở khu an toàn.
Chẳng bao lâu, những ảnh hưởng trước đó đã phai nhạt.
Thậm chí cả chuyện trưởng căn cứ chuẩn bị hi sinh người thường để bảo toàn dị năng giả, cũng không còn ai nhắc đến nữa.
Mọi người phân công hợp tác, cùng nhau dọn dẹp khu lều bạt hỗn loạn.
Lưu thẩm cùng đám người thì thò đầu nhìn quanh về phía nhà Dư Quang.
Hôm nay vợ chồng nhà Dư Quang bị thương, Dư Quang đưa hai người về phòng.
Nếu Dư Quang có chút lương tâm, biết đối xử tốt với cha mẹ mình, vậy chẳng phải bọn họ cũng có cơ hội hay sao.
Đến chập tối, Dư Quang nhanh nhẹn bước ra ngoài tản bộ.
Thấy Dư Quang đi xa, Lưu thẩm cùng đám hàng xóm cũ vội vã chạy đến nhà họ Dư.
Phát hiện động tĩnh của Lưu thẩm, 08 phì phì hừ một tiếng: "Kí chủ, sao cô lại ra ngoài, bọn họ nhất định sẽ chạy đến tẩy não cho hai kẻ khiến người ta buồn nôn đó."
Dư Quang vẫn cười nhẹ nhàng, nửa điểm không bị ảnh hưởng: "Tùy bọn họ đi, cũng cần phải có người nói chuyện với ba ba, mụ mụ chứ."
Ngay lúc này, bỗng nhiên có một bàn tay vươn ra bên cạnh, muốn kéo Dư Quang lại.
Dư Quang nghiêng người tránh, rồi thuận theo hướng bàn tay đưa tới mà lao vào góc tường.
Uông Vũ một mặt cảnh giác nhìn xung quanh, sau đó hạ giọng dặn dò Dư Quang: "Tình hình căn cứ không ổn, cô phải nhanh chóng rời đi."
Trưởng căn cứ nhìn có vẻ rộng lượng, nhưng thực chất lại muốn nắm chặt mọi chuyện trong tay.
Bây giờ, trưởng căn cứ đã để mắt tới Dư Quang, không đi e là không kịp.
Ban đầu, Uông Vũ hy vọng Dư Quang lật đổ tình thế, nhưng bây giờ cô đã đổi ý.
Chuyện này làm không tốt sẽ mang tiếng xấu muôn đời, Dư Quang không thể gánh chịu áp lực đó.
Nghe giọng điệu của Uông Vũ, Dư Quang cười nhạt đẩy kính: "Có phải cô nhầm lẫn chuyện gì rồi không?"
Uông Vũ nghi hoặc nhìn Dư Quang: "Cái gì?"
Dư Quang cười một cách tự nhiên: "Thứ nhất, lịch sử là do người thắng viết, dù không phải ta làm, chỉ cần người viết sách muốn, vẫn có thể viết tên ta.
Thứ hai, ta làm xong loại chuyện này rồi chạy, đến lúc đó người khác chửi rủa hay không thì có ảnh hưởng gì đến ta?
Thứ ba, cô đừng nhập tâm quá nhiều vào thế giới, cô không quan trọng đến vậy đâu.
Thứ tư, ta có thể làm ra bình thứ nhất, tự nhiên cũng có thể làm ra bình thứ hai, đuổi ta đi cũng vô ích."
Nói xong, Dư Quang tìm kiếm trên cổ mình: "Giết ta mới có tác dụng."
Cô thích cái cảm giác vừa đưa ra sự thật vừa giảng đạo lý này.
Uông Vũ kinh ngạc nhìn Dư Quang: Người này đang dạy cô cách trừ hậu họa vĩnh viễn ư.
Thấy Uông Vũ vẻ mặt nghi hoặc, Dư Quang dịu dàng hỏi ngược lại một câu: "Cô cảm thấy, những người trở thành dị năng giả vì lây nhiễm virus, còn có thể tính là người không?"
Uông Vũ kinh ngạc nhìn Dư Quang: "Ý cô là gì?"
Không biết là muốn thuyết phục Dư Quang hay là đang thuyết phục chính mình, giọng Uông Vũ mang theo vẻ vội vàng, nôn nóng: "Cô có biết không, người thường cũng có cơ hội thức tỉnh thành dị năng giả đó."
Dư Quang cười gật đầu: "Cô nói đúng."
Lời cô muốn nói đã nói xong, người khác có nghe hay không không quan trọng.
Nhìn Dư Quang rời đi, cổ họng Uông Vũ hơi khô khốc.
Thật đúng là do cô nhập tâm quá nhiều sao, nhưng sao cô luôn cảm thấy Dư Quang đang tính toán tìm đường chết vậy?
Dư Quang vừa đẩy cửa ra, đã nghe thấy trong phòng có tiếng ồn ào, hò hét.
Đi theo tiếng đến phòng ngủ chính, đã thấy vợ chồng Dư gia đang mặt mày tái nhợt ngồi trên giường.
Xung quanh họ, ngồi những người hàng xóm trước kia.
Mọi người cười nói vui vẻ, một bộ hòa thuận vui vẻ.
Nguyệt Nguyệt còn đứng ở giữa, vừa hát vừa múa, chọc cho hai vợ chồng vui vẻ.
Vợ chồng nhà Dư có vẻ rất hưởng thụ cảm giác được mọi người vây quanh.
Dù cổ có vết thương, vẫn cố gắng đáp lại những lời mọi người nói.
Thấy Dư Quang bước vào, không khí rơi vào tĩnh lặng kỳ lạ.
Sau đó, đám hàng xóm vội vàng giấu tay ra sau.
Đồ ăn trong tay họ là do vợ chồng Dư gia lấy cho họ cầm, họ không tính là ăn trộm…
Nhìn hành động của những người đó, Dư Quang đột nhiên nhếch miệng cười: "Ba ba, mụ mụ, có người bầu bạn, con yên tâm rồi."
Cô đúng là một cô con gái hiếu thảo.
Đã lâu chưa từng nghe thấy lời nói hiểu chuyện như vậy, trong mắt vợ chồng Dư gia lấp lánh ánh nước: "Ngoan, ngoan, Tiểu Quang nhà ta lớn rồi, hiểu chuyện rồi, chúng ta có chết cũng nhắm mắt được."
Nghe được lời của vợ chồng Dư gia, đám hàng xóm nhao nhao lên tiếng an ủi.
Sau đó hành động càng thêm tùy tiện, không những vừa ăn đồ vừa tán gẫu.
Đồng thời còn không quên sai Dư Quang đi lấy nước về cho họ.
Dư Quang tuy không hành động, nhưng cũng chỉ thẳng vị trí thùng nước cho họ.
Thấy Dư Quang dễ nói chuyện như vậy, trong mắt đám hàng xóm ánh lên vẻ hưng phấn: Cuối cùng họ cũng có thể đến đây ăn vạ rồi.
Lúc sau bầu không khí càng thêm náo nhiệt, mọi người thậm chí còn háo hức muốn dọn vào ở chung với vợ chồng Dư gia.
08 cẩn thận thăm dò Dư Quang: "Kí chủ, rốt cuộc cô định thế nào, sao lại nhường nhịn họ như vậy?"
Nếu nó là kí chủ, nó đã bẻ gãy chân từng người một trong đám đó rồi.
Thật là ghê tởm.
Dư Quang ngồi ở góc tường, cười nhạt nhìn một phòng những người ồn ào náo loạn: "Sao lại không nỡ, đây đều là bạn tốt của ba mụ ta mà."
08: “…Kí chủ, có phải cô ăn nhầm gì rồi không?”
Dư Quang không trả lời 08 mà ngược lại nhắc đến chuyện khác: "08, cô giúp ta xem thử, nhiệm vụ của Dư Nhã Nhã có hoàn thành chưa."
Giọng 08 buồn bã: "Kí chủ đừng suy nghĩ nhiều, Dư Nhã Nhã hận cô chết đi được rồi, làm sao lại cầu xin tha thứ chứ."
Nguyền rủa còn có thể tin được.
Chắc Dư Nhã Nhã ở dưới đất đã mắng cả mười tám đời tổ tông của kí chủ rồi.
Khóe miệng Dư Quang hơi nhếch lên, khẽ cười nói: "Nhìn thử xem đi, hẳn là sẽ có bất ngờ đấy."
Dù sao cô đã nghe được tiếng khóc xin tha của Dư Nhã Nhã mà.
08 vừa lẩm bẩm không thể nào, vừa mở giao diện nhiệm vụ, sau đó bị ánh sáng màu xanh lá cây "Đã hoàn thành" phía trên làm hoa cả mắt.
Vậy mà thật sự hoàn thành rồi, sao có thể!
Dư Quang cười đẩy gọng kính: Xem ra việc nhận định hoàn thành nhiệm vụ này cũng có bug đó!
Dư Nhã Nhã thật sự nhận sai, còn vừa khóc vừa nhận sai.
Cô ấy đã phát hiện mình bị mắc kẹt trong xi măng, mà không khí xung quanh ngày càng ít.
Tuy có thể vào không gian.
Nhưng Dư Nhã Nhã phát hiện, từ lúc mình tỉnh lại, không gian dường như lớn hơn một chút.
Không biết có phải ảo giác không, tốc độ thời gian trôi qua hình như cũng nhanh hơn.
Đây không phải là tin tốt lành gì, cô thật sự không muốn chết.
Dư Nhã Nhã vừa gõ vách thùng hàng, vừa điên cuồng cầu xin Dư Quang.
Dù tay đã đầm đìa máu cũng không dám dừng lại. Chỉ mong Dư Quang có thể nghe thấy lời mình mà thả cô ấy ra ngoài.
Dư Nhã Nhã thực sự rất sợ, cô cảm thấy có lẽ mình sẽ chết trong cái không gian không ai biết đến kia.
Nhưng chính hành động đó đã giúp Dư Quang hoàn thành nhiệm vụ.
Nghĩ thông suốt mấu chốt vấn đề, 08 một lời khó nói hết nhìn giao diện nhiệm vụ: Vậy mà cũng được…
Ngay lúc này, Lưu thẩm lặng lẽ đến gần Dư Quang: "Tiểu Quang à, vì sao những zombie đó không dám lại gần cháu vậy, cháu kể cho bà nghe đi!"
Bà ấy quá tò mò!
(hết chương này).
