Sau khi trải qua bốn lần đưa tiểu muội muội về nhà, đưa lão nãi nãi về nhà, đưa thai phụ về nhà, đưa người mù về nhà rồi bị đánh ngất xỉu, chuẩn bị hạ nồi, sự tình.
Tấm lòng của vợ chồng nhà họ Dư, dần dần giống như thanh đao trong tay bọn họ, trở nên băng lãnh.
Ít nhất, 08 đã phân tích như thế cho bọn họ.
Bởi vì những gì nó thấy đều quá trùng khớp với tình huống thực tế.
Mà mấy tháng gần đây, dường như có người cố ý nghiên cứu tính cách của hai vợ chồng này, có chủ đích dụ dỗ bọn họ mắc câu.
Mới đầu hai người còn sẽ mắc lừa, có lẽ là bị thiệt nhiều rồi.
Mấy tháng gần đây, hai người này lại trở nên khôn khéo vô cùng.
Quả thực không phụ những thương tổn mà bọn họ phải chịu trên người.
Tính cách ngày càng trầm mặc, ra tay lại càng thêm dứt khoát của vợ chồng nhà họ Dư khiến 08 khẽ rùng mình: "Túc chủ, về sau ngươi sẽ không dùng phương pháp này đối phó ta đấy chứ!"
Trời ạ, nó có phải nhìn lầm không, hai vợ chồng này vậy mà còn biết dọn dẹp hiện trường.
Ngay cả quần áo trên người người khác cũng bị lột xuống, quả nhiên là cao tay hơn rất nhiều.
Bất quá, lợi hại nhất vẫn là túc chủ nhà nó.
Gây ra bao nhiêu chuyện, chỉ để tái tạo tam quan cho hai vợ chồng này, dạy cho bọn họ cách làm người.
Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy rợn da gà.
Nghe 08 nói, Dư Quang khẽ cười đẩy gọng kính: "Đừng nghĩ nhiều, ngươi không xứng!"
Cô không thích làm những chuyện vô giá trị, giống như ai muốn bỏ ra cái giá lớn, cầu cô thu thập giúp 08 vậy.
08: "..." Dù đã yên tâm, nhưng lời này cũng quá đâm tim đi!
Vợ chồng nhà họ Dư đứng dậy đi về phía Dư Quang, tiện tay đưa một mẩu bánh mì còn tính nguyên vẹn: "Ta thấy bánh mì còn khá nguyên vẹn, con cầm ăn đi."
Dư Quang cười mắt cong cong: "Cảm ơn ba ba mụ mụ, con vừa ăn no rồi, chúng ta mau chóng lên đường thôi."
Nhìn bóng lưng của Dư Quang, hai vợ chồng bất đắc dĩ nhìn nhau.
Hơn một năm nay, Dư Quang chưa từng cho bọn họ bất kỳ đồ ăn nào, cũng không nhận đồ ăn của bọn họ.
Chỉ bắt bọn họ khắp nơi tìm những vật tư yêu cầu, ngay cả buổi tối cũng không ở cùng một chỗ với bọn họ.
Xem ra, đứa nhỏ này trong lòng vẫn không muốn tha thứ cho bọn họ đâu!
Nhưng bọn họ, bọn họ thật sự biết sai rồi.
08 tận chức tận trách tường thuật thời gian thực: "Túc chủ, bọn họ đang thương tâm."
Thanh âm của Dư Quang vẫn ôn nhu như cũ: "Bọn họ có thương tâm hay không thì có liên quan gì đến ta."
Cô chỉ phụ trách hoàn thành nhiệm vụ, chứ không phụ trách tha thứ, khai thông tâm lý không nằm trong chức trách công tác của cô.
08: "... Vậy tâm trạng ngột ngạt của họ chính là phạm vi nghiệp vụ của ngươi đó!"
Dư Quang khẽ "ừ"!
08 vội vàng sửa miệng: "Túc chủ, ta chỉ là tự nói một mình thôi."
Sao lại lỡ nói ra lời trong lòng rồi.
Dư Quang gật đầu, mỉm cười mà chọc ngoáy một cách tự nhiên: "Ngươi là hàng phế phẩm, về sau đừng có tự lẩm bẩm mãi, dễ hỏng lắm."
08: "..." Đây là uy hiếp hay là nguyền rủa vậy?
Bảy năm sau, trải qua sự nỗ lực không ngừng của các căn cứ lớn, Dư phụ rốt cuộc đến lúc dầu hết đèn tắt.
Trước khi lâm chung, Dư phụ nắm tay Dư Quang không ngừng khóc lóc kể lể, cầu Dư Quang chăm sóc Dư mẫu, cầu Dư Quang tha thứ những sai lầm trước đây của ông.
Đối với chuyện này, Dư Quang chỉ cười gật đầu: "Ba nói đúng."
Chỉ là "đúng", mà không phải là tha thứ.
Không phải sai lầm nào, đều sẽ được tha thứ bởi vì sám hối trước khi chết.
Huống chi cô cũng không phải là nguyên chủ.
Cho dù có là, cô cũng sẽ không chấp nhận kiểu thỉnh cầu trước khi chết này.
Bởi vì cô ghét bị người ta uy hiếp.
Thấy bộ dạng của chồng mình như vậy, Dư mẫu vốn còn định nhào vào người Dư Quang đánh vài cái.
Nói với Dư Quang dù Dư phụ đã làm sai gì, cũng phải khiến cho Dư phụ không có gánh nặng tâm lý mà rời khỏi thế giới này.
Nhưng nhìn thấy biểu tình cười nhạt của Dư Quang, Dư mẫu suy sụp cúi người, nắm chặt bàn tay gầy guộc của chồng: "Lão công, là chúng ta sai rồi, anh yên tâm đi, em sẽ tự chăm sóc tốt cho mình."
Mấy chục năm là vợ chồng, sao cô có thể không biết, chồng cô làm như vậy, kỳ thực cũng chỉ là muốn cho cô sau này sống tốt hơn chút thôi.
Nhưng mà, Dư Quang không thể tha thứ cho bọn họ được.
Sau khi Dư phụ mất, thân thể Dư mẫu cũng càng ngày càng yếu, chỉ chưa đầy hai năm cũng đi theo luôn.
Sau khi chôn hai vợ chồng lại một chỗ, bên tai Dư Quang vang lên tiếng reo hò của 08: "Túc chủ, nhiệm vụ cuối cùng cũng hoàn thành, ngươi đoán xem chúng ta có thể được bao nhiêu điểm."
Trong giọng nói của Dư Quang không mang theo chút do dự nào: "Điểm tối đa, nếu không được điểm tối đa, ta sẽ cùng nguyên chủ tâm sự cho tốt."
08: "... Chúng ta không thể uy hiếp người làm nhiệm vụ."
Túc chủ đã khiến cha mẹ của nguyên chủ trở thành kẻ địch của toàn thế giới, bị truy sát nhiều năm như vậy.
Độ khó sống sót trực tiếp căng thẳng, hiện tại vậy mà còn muốn điểm tối đa, đúng là quá sức chịu đựng rồi a!
Dư Quang lại tỏ ra tương đối bình tĩnh: "Cứ đi nói đi, cô ấy sẽ cho."
Không đến nửa phút, giọng 08 buồn rầu đáp lại Dư Quang: "Túc chủ, nguyên chủ thật sự cho điểm tối đa rồi."
Nhưng là vì sao chứ, túc chủ nhà nó suýt chút nữa không hành hạ chết cha mẹ nguyên chủ, đây mới đúng là tử thù chứ!
Khóe miệng Dư Quang hơi nhếch lên: "Bởi vì ta làm được những gì cô ấy muốn làm, nhưng lại không dám làm."
08: "... Nguyên chủ muốn ngươi trừng trị cha mẹ cô ấy sao?"
Dư Quang bất đắc dĩ đẩy gọng kính: "Cô ấy muốn toàn thế giới hận cô ấy, nhưng lại không làm được."
Quả nhiên là hàng phế phẩm, rõ ràng như vậy mà cũng không nhìn ra.
08: "..." Không hiểu, chỉ cảm thấy nguyên chủ có vấn đề.
Điều duy nhất có thể xác định, chính là túc chủ nhà nó thật sự đang nghiêm túc làm nhiệm vụ.
Sau đó, 08 hỏi Dư Quang: "Túc chủ, chúng ta đi thế giới nghỉ ngơi, hay là tiếp tục làm nhiệm vụ?"
Dư Quang cười một tiếng: "Không vội, trước đi tìm người."
Mấy chục năm không gặp, cũng không biết người kia có mạnh khỏe không.
Nửa đêm, Uông Vũ kéo tấm thân mệt mỏi, từ văn phòng trở về nơi ở của mình.
Bởi vì trước đó đã giúp Dư Quang thoát thân, nên những năm này cô vẫn luôn không được trưởng căn cứ chào đón.
Vốn là hội trưởng hiệp hội dị năng giả cũng chỉ có thể từ nhiệm, ngoài việc giúp trưởng căn cứ trông coi thuốc ra, thì chính là xử lý những công việc vặt hàng ngày trong căn cứ.
Cũng may nhiều năm như vậy, cô cũng không làm bất cứ chuyện gì trái ý trưởng căn cứ, những người giám sát cô cũng lần lượt rút lui.
Chỉ là gần đây, các nơi liên tục truyền đến tin tức, tốc độ thăng cấp của đám tang thi bên kia đã vượt qua dị năng giả.
Hơn nữa những con tang thi sau khi thăng cấp lại vô cùng tà môn, lại có thể triệu hoán dị năng giả chủ động đến cửa trở thành thức ăn của chúng.
Dị năng giả sau khi bị cắn xé, ngoại trừ trên người sẽ lưu lại một miệng sẹo lớn cỡ miệng chén, giống như là vết bỏng, thì không có bất cứ đặc điểm rõ ràng nào.
Nhưng sau khi họ về căn cứ không bao lâu, miệng của họ sẽ nứt ra thành bốn cánh hoa, từ trong miệng phun ra những cái vòi hút đầy gai như của mãng xà, điên cuồng hút ăn những dị năng giả khác trong căn cứ.
Phương thức thăng cấp của chúng, chính là hút ăn lẫn nhau.
Mỗi khi hút ăn một dị năng giả, thực lực của chúng lại sẽ tăng lên.
Sau đó, chúng sẽ giống như bị triệu hồi linh hồn, trực tiếp chạy về bên cạnh những con tang thi cao cấp đó, để tùy ý tang thi gặm sạch mình.
Dị năng giả càng cao cấp, càng không có cách nào từ chối sự triệu hồi từ tang thi cao cấp.
Trưởng căn cứ đau đầu vì điều này không thôi, thậm chí nghĩ đến lọ thuốc Dư Quang để lại năm đó.
Đáng tiếc, đến khi bọn họ lấy lọ thuốc Dư Quang để lại ra, thì lại phát hiện đồ vật này cư nhiên đã mất tác dụng rồi.
Không có ai nói với họ, đồ vật này lại có hạn sử dụng!
(Hết chương này).
